.+CrosS+. World: © pre-review

Wandering in the world of 3-foot Cat!

Let the epic continue…
Let the legend become never-ending…
Let the history be as it really be…
Let the people go forward…

Hiển thị các bài đăng có nhãn © pre-review. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn © pre-review. Hiển thị tất cả bài đăng

[review] Arthur Christmas - Trò chơi “2 mặt” của “các” ông già Noel

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

Mặc dù có một màn mở đầu siêu hiện đại, câu chuyện trong “Giáng Sinh phiêu lưu ký” lại xứng đáng gọi là “truyền thống của truyền thống”!


[review] In Time: “Ý tưởng thì cũng chỉ là rác mà thôi!”

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Không dễ để có được một hướng kịch bản đột phá như "Thời khắc sinh tử". Có điều, mọi vấn đề được nêu ra vẫn chưa được khai thác tới nơi tới chốn.


[review] 50/50 - Chớ có để "Hên - Xui" đánh lừa!

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

"50/50" là một tác phẩm đáng xem, nhưng hãy cẩn thận với thể loại phim và nhớ đọc kỹ nội dung trước nhé!

[review] Ba chàng lính ngự lâm: Khi bom tấn gặp "vận xui"

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Bộ phim không thể trở thành tác phẩm đáng xem nhất tuần vì bị cạnh tranh với những ba đối thủ “gây bất ngờ”.

[review] Anh là số mấy? - Tình yêu “thật thà” trong thời đại ăn nhanh

Đi ngược với nhận định “vơ đũa cả nắm” của nhiều nhà phê bình, hai nhân vật chính trong "What's Your Number?" không đến với nhau từ trên... giường. 

[review] Xì Trum: “Sút veo nhà phê bình đi mà xem phim chứ!”

Bộ phim không thật sự là một “thảm họa” như nhiều người đang “xì trum” nó đâu nhé!
Có một thực tế rằng các nhà phê bình già cỗi ở những trang web danh tiếng về phim ảnh như Rotten Tomatoes hay Metacritic đang “dìm hàng” Xì Trum một cách tuyệt đối. Điểm Metascore của bộ phim chỉ đạt 30/100 trong khi ở Rotten Tomatoes con số còn tụt xuống 21% - không khoan nhượng. Khán giả tại IMDB cũng không “buồn” thương tiếc những nhân vật rất nổi danh trong suốt 50 năm qua và thẳng tay chấm 4,3/10. Có thể nói, Xì Trum đang tạo nên hiện tượng kỷ lục “trồng cây chuối”.


Chà! Nếu bạn là một người xem có thói quen đọc review trước khi đến rạp thưởng thức tác phẩm, thích dựa dẫm vào nhận định của các nhà phê bình chuyên nghiệp, thì tốt hơn hết bạn nên bỏ qua Xì Trum. Những con số kể trên đảm bảo mang đến một định kiến khủng khiếp rằng tác phẩm này chỉ đáng ném vào sọt rác. Điều quan trọng nhất, bạn có thể kết thúc đọc bài viết này tại đây!


Còn nếu như bạn đã đọc đến dòng này, xin chúc mừng, bạn là người xem phim có chính kiến và hẳn sẽ là một khán giả có thể cảm nhận tác phẩm điện ảnh bằng trái tim thay vì bằng bộ não khô khan. Phải ngạc nhiên mà nói rằng, Xì Trum 2011 thật sự đã tạo nên một kỳ tích khi nó đủ sức làm cho một người xem không thích thú gì những người tí hon da xanh phải thốt lên với chính mình: “Rút cục các Xì Trum cũng đâu đến nỗi nào.”


Kokuhaku - "Lời thú tội" kinh hoàng gây chấn động điện ảnh

Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Có một mâu thuẫn đến nghịch lý trong Kokuhaku (Confessions) – tác phẩm đại diện cho điện ảnh Nhật Bản tham dự Oscar lần thứ 83: Chúng ta có 37 đứa trẻ của một lớp học. Tất cả chúng mới 13 tuổi, được pháp luật bảo vệ quyền lợi trước mọi tội ác. Không được xếp ở tuyến đầu của hệ thống nhân vật, nhưng chính 37 đứa trẻ ấy mới là trung tâm của bộ phim. Dầu vậy, cái kỳ vọng rằng Kokuhaku là phim dành-cho-thiếu-nhi sẽ chỉ là hão huyền. Đúng hơn, những bộc bạch chất chứa thù hận trong tác phẩm mang lại bóng tối và ám ảnh đến rùng mình như trải nghiệm một ác mộng có thật.

Và nếu như phong cách u ám dường như đã thành truyền thống đó của Nhật Bản không phải là món hợp khẩu vị, tốt hơn cả bạn đừng cố xem phim. Vì một khi lời thú tội bắt đầu rầm rì bằng quang cảnh lớp học náo động ngay những giây đầu tiên, bạn sẽ chết cứng ở trên ghế với tóc gáy dựng ngược vì sốc và câm nín suốt 106 phút tác phẩm.

Sẽ là kẻ ngờ nghệch nếu bạn từ chối lời khuyên của tôi, thật đấy!

Cảm nhận ngắn về "Manatsu no Orion"

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Cái này thực chất là viết thành note bên facebook vì những cái này mình viết không có tính toán hay sắp xếp theo ý như một bài review có chủ đích. Nên lúc đầu không định đưa qua đây. Nhưng vì cái blog này mốc meo lâu quá nên mình cũng cảm thấy cần có chút gió cho nó tươi mát :P.

 Đây là bài preview của mình hơn một năm trước.

Bên dưới này là một chút cảm nhận sau khi xem xong em nó :)



Còn nhớ là "Manatsu no Orion" là một trong những bộ phim được giới thiệu trong thời kì đầu SushiF xuất hiện ở kênh 14 với phong cách viết hoàn toàn khác bây giờ. Nhiều khi nhìn lại mình cũng thấy tiếc bởi không còn được viết theo phong cách preview chỉ riêng cho một bộ phim như hồi đấy nữa.

Down xong lâu rồi. Mà hôm qua mới xem.
Quả thật hơi bất ngờ vì không ngờ bài preview của mình viết trước khi phim công chiếu nhưng cũng không có sai sót nào cả. Thậm chí cả cách đặt tiêu đề và điểm nhấn cũng có phần hợp với ý phim - câu chuyện thường ít có khả năng xảy ra cho một cái gọi là preview viết trước.

Không có gì để khóc cho dù "Manatsu no Orion" cũng phơi bày ra đó những nghiệt ngã của chiến tranh phi nghĩa. Bài hát "Manatsu no Orion" được thổi bằng kèn ac cũng rất hay nhưng với 1 đứa nghe quá nhiều nhạc phim xuất sắc như mình thì thế vẫn chỉ là chấp nhận được. Chứ cũng khó trở thành favorite và tìm down ost của nó để đưa vào playlist. (thực ra ý mình là bản nhạc đó cũng khá hay, nhưng không nó - dù là một chi tiết quan trọng trong phim - lại không ám ảnh mình nhiều lắm)


 ùh.
Thế mà "Manatsu no Orion" vẫn lên hàng nhưng movie yêu thích của mình không phải chỉ nói trong phạm vi là dòng movie Nhật Bản, nếu không muốn nói rằng mình không đánh giá cao phim Nhật vì phần đông phim Nhật có tiết tấu rất... buồn ngù.
Mà "Manatsu no Orion" thì thực ra vẫn có cái lỗi cơ bản đó, cách giải quyết kịch tính trong phim Nhật nhiều khi rất dở và khiến người xem bị hụt. Cơ mà mình bỏ qua hết.

Mình thích bộ phìm này ngay từ cái ngày đọc giới thiệu về nó và biết rằng nó không khai thác sâu chủ đề chiến tranh, cũng không phải một mối tình đẹp trong loạn lạc, mà đó là cuộc đối đầu thực sự của hai thuyền trưởng quân sự tài năng. Nhiều người có lẽ không biết, mình cũng không biết, rằng mẹ mình kể mình thích đọc em Almanach - những nền văn minh thế giới từ hồi lớp 2. Trí nhớ của mình cho đến h chỉ biết rằng hồi đó thứ khiến mình hứng thú nhất chính là phần tóm tắt những trận chiến lừng danh trong lịch sử nhân loại mà đã có một thời mình ngồi type lại đống này dài dằng dặc và quẳng lên blog Lịch sử - Văn hóa hồi vẫn còn yêu quý cái ACC bản cũ. Haizz, mình biết là không nên ủng hộ chiến tranh bất kể nó là phi nghĩa hay có nghĩa, nhưng mình thực sự yêu quý hai nhà cầm quân trong bộ phim kể trên. Một của Tamaki Hiroshi, một của bác nào đó người Tây mình không biết danh tính.


Dẫu rằng đó chỉ là một bộ phim giả tưởng. Thực tế chắc chắn sẽ có những con người như thế tồn tại trên đời, trong lịch sử xưa thật là xưa, hay của tội ác cách đây không hơn một thế kỉ, và thậm chí kể cả bây giờ dẫu cho người ta không có khả năng chứng minh với công chúng tài năng đó.

Nhưng nói gì thì nói mình vẫn bị mê mẩn bởi những nhà cầm quân, những người chiến đấu đến tận cùng hơi thở không phải bởi vì họ ủng hộ cho chém giết phi nghĩa. Đó chỉ đơn giản là một tình yêu với người bạn đồng hành to xác mà chiến binh là họ vẫn dịu dàng gọi là "cô ấy". Họ yêu biển cả, yêu bầu trời sao giữa lòng đại dương và con thuyền hay chiếc tàu ngầm mà mình là sẽ là người nắm giữ mạng sống của tất cả thủy thủ đoàn. Thế mà trong ấy, vẫn là khát khao cho những cuộc đối đầu với những kẻ ngang tài ngang sức đến độ sẵn sàng bỏ quên cả mệnh lệnh rút quân từ cấp trên.


I-77 đã hạ gục 13 đối thủ trước khi phải đối mặt với khó khăn thật sự của mình.
 I-77 cũng lại là thành công thứ 13 của thuyền trưởng người Mỹ. Dầu rằng đến phút cuối cùng anh đã không bắn hạ chiếc tàu ngầm nhân đôi may mắn dù anh có thể làm thế vì cuộc gọi thông báo chiến tranh kết thúc vẫn còn chưa chạm đến.

"Hãy để cho họ có thời gian từ biệt con tàu"
Tôi thích câu này của anh vô cùng bởi anh đã không cố gắng tiêu diệt đối thủ của mình. Đối với một người lính việc phải từ bỏ tàu chiến là một quyết định đau đớn, nó bằng nghĩa với I-77 đã không còn là kẻ bất khả chiến bại. Nhưng tôi biết là anh Mỹ hiểu, anh ta không thực sự thắng trong cuộc quyết đấu quân sự này. Anh gặp may trong lần thứ nhất chỉ với 2 giây chênh lệch, nhưng có lẽ anh không biết là mình gặp may đâu. Tuy nhiên, quả ngư lôi cuối cùng rõ ràng là một thứ mà anh đã không ngờ đến. Rõ ràng anh biết, nếu đó là một cuộc chiến công bằng anh chưa chắc đã dành chiến thắng như vậy.

Tôi đặc biệt thích cái kết thúc đó của bộ phim bởi thực ra đó là một cuộc chiến không phân thắng bại và cả hai đối thủ đều hiểu rằng họ ngang tài. Còn chiến tranh đã đến lúc nó phải kết thúc.

Nhiều năm sau đó bản nhạc phổ duy nhất là lời cầu nguyện may mắn vẫn còn được trân trọng, như tiếng lòng của những người đi lính và những người ở nhà.


"Oh Orion
Hãy dẫn lối cho người tôi yêu thương
Để anh không mất con đường trở về nhà"



p/s:
"Manatsu no Orion" là một bộ phim đáng xem. Mặc dù mình thú thật phần nhiều là mình không hiểu mấy thuật ngữ chuyên môn về hàng hải nói chung và về chiến trận đại dương nói riêng :P (tiếng Anh nữa -_-)

now, it's time for "wavin' flag"

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010


Artist: K'naan
Song: Waving Flag "celebration mix"
Director: NABIL
Label: A&M/OCtone
Producer: Sol Guy/NABIL
DP: Nabil Elderkin
Editor: Isaac Hagy
Ooooooh Wooooooh, Ooooooh Wooooooh

Give me freedom, give me fire, give me reason, take me higher
See the champions, take the field now, you define us, make us feel proud
In the streets our heads are lifting, as we lose our inhibition,
Celebration, it surround us, every nations, all around us

Singing forever young, singing songs underneath that sun
Lets rejoice in the beautiful game,
And together at the end of the day.
We all say

When I get older I will be stronger
They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag
When I get older I will be stronger
They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag
So wave your flag, now wave your flag, now wave your flag

Oooohhh, Oooooooooh wooooohh, Oooooooooh wooooohh
Give you freedom, give you fire, give you reason, take you higher
See the champions, take the field now, you define us, make us feel proud
In the streets our heads are lifting, as we lose our inhibition,
Celebration, its around us, every nations, all around us

Singing forever young, singing songs underneath that sun
Lets rejoice in the beautiful game,
And together at the end of the day.
We all say

When I get older I will be stronger
They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag
When I get older I will be stronger
They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag
So wave your flag, now wave your flag, now wave your flag
Now wave your flag (4x)

Oohhoooohh Woooh Ohohooooh Wooohoooh

We all say
When I get older I will be stronger
They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag
When I get older I will be stronger
They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag
So wave your flag, now wave your flag, now wave your flag
Now wave your flag (4x)

Oooooh woowoo ooh Wooo ooohh ooohoh
And everybody will be singing it
Oooooh woowoo ooh Wooo ooohh ooohoh
And we all will be singing it


Không có gì khó hiểu để Thị bấn lên bấn xuống cái bài hát này.

Dù yêu thể thao và đặc biệt là manga thể loại này, bóng đá lại được xếp vào hàng môn thể thao Thị ghét nhất. Cơ mà sự nghịch lí lại tiếp tục diễn ra khi mà thường thì những ca khúc chủ đề của mỗi kì World Cup thường rất hấp dẫn.

Tuy nhiên, để có được không khí sôi động và đậm chất bóng đá như Wavin' Flag và dòng nhạc afropop thì quả thực đã từ lâu nay Thị chưa gặp trong những mùa bóng nhiều năm trở lại đây, dầu rằng ca khúc Time of Our Lives của Il Divo bản tiếng Đức (không phải biên bản chính thức với Tony Braxton nhé) cũng thực sự vui vẻ không kém.

mèo 3 chân
Lý do thứ hai để Thị đương nhiên không chết ca khúc này mới là lạ:
Một trong những MV đặc biệt của ca khúc Wavin' Flag có thể kể đến phiên bản Coca-Cola Celebration Mix trên đây. Nhìn thumbnails có lẽ nhiều người đã nhận ra quang cảnh quen thuộc của một sân bãi bên cạnh bụi chuối và cái nón lá Việt Nam thân thương rồi đấy nhỉ ♥.
Mặc dù cái đất nước tồi tàn này chưa bao giờ được thế giới biết đến vì bóng đá, MV đặc biệt kia lại mang đến một cơ hội quảng bá quá lớn cho Việt Nam với toàn thế giới. Bởi dù không phải là bản chính thức, hai thương hiệu World Cup và Coca-Cola cũng là quá đủ để pageviews của ca khúc này tăng lên vòn vọt.

Thực sự thấy biết ơn K'naan và đạo diễn NABIL đã mang đến một Việt Nam chân thật đến thế trong MV này.
Là một trong ba nước hiếm hoi được chọn làm địa điểm thực hiện MV. Những cảnh quay thực hiện tại đất nước hình chữ S chỉ có một sắc xanh bát ngát của những cánh đồng lúa trải dài tít tắp, của những bụi chuối thân thương bên sân bóng lẫn màu cỏ xanh với bùn trong cơn mưa. Và chiếc nón lá thắt dây của các bà các mẹ được K'naan đội trên đầu trong những khoảnh khắc trước tấm màn xanh thiên nhiên ấy, cùng với những con người Việt Nam.

Đó là Việt Nam dân dã và bình dị nhất.
Đó là Việt Nam đặc trưng nhất.
Đó là Việt Nam đẹp nhất.

mèo 3 chân
Có một điều thú vị rằng khi xem MV này Thị nhận ra được tính cách rất đặc trưng của người Việt Nam :)), không phải là một điểm đáng khen nhưng lại rất riêng biệt với tất cả những gì còn lại.

K'naan xuất hiện cùng những đứa trẻ đủ mọi da màu sắc tộc trong những nơi anh đặt chân tới quay phim. Với sự sôi động ngay từ mở đầu bằng màn trống ấn tượng hợp không khí mùa bóng đá, lũ trẻ đứng nền cho anh ngay lập tức cùng hòa nhịp với chàng ca sĩ và "wavin' their hand". Duy chỉ có người-Việt-Nam thì không hề làm động tác ấy. Hiếm hoi lắm trong một vài cảnh về phía sau này, người ta bắt gặp một vài đứa trẻ giơ tay lên giật giật một cách cầm chừng và nhìn liếc như thể ai đó đang dòm ngó nghĩ nó đang làm trò kì khôi lắm.

Phản ứng của người Việt Nam trước những hoạt động cộng đồng thường có phần kém khí thế như vậy. Tuy nhiên, trong những đứa trẻ vờn mình với bóng của ba quốc gia là đại diện cho các châu lục ấy thì trẻ Việt Nam dường như lại là những người thể hiện niềm hạnh phúc tuyệt vời nhất khi gắn bó với trái bóng. Những đứa trẻ thôn quê mải vui với trái bóng bất chấp mưa rơi và bùn đất. Có bóng người lớn đứng ngoài ủng hộ. Cả chú chó mực cũng chăm chú đến từng đường bóng bay. Những cảnh tượng ấy thân thuộc và chân thành biết bao về một miền quê lam lũ nhưng giàu tấm lòng.

mèo 3 chânmèo 3 chânHãy tin đi. Việt Nam là đất nước tuyệt vời nhất mà K'naan đã yêu quý trong những nơi anh đi qua thực hiện MV này. Việt Nam cũng sẽ để lại ấn tượng nhiều nhất cho bất cứ ai theo dõi MV này (nếu nếu không tính những người vì lòng tự hào dân tộc sẽ thích quốc gia của mình hơn nếu họ thuộc số còn lại).

Không phải ngẫu nhiên cảnh quay tại Việt Nam được chọn làm cảnh mở đầu. Không phải ngẫu nhiên mà cảnh kết thúc ấn tượng nhất được dựng slow motion cũng lại là Việt Nam và còn được lặp lại hai lần với hai góc máy chi tiết. Không phải ngẫu nhiên mà Việt Nam lại là một trong hai quốc gia bắt được cảnh K'naan cùng chơi bóng với lũ trẻ, mà như với Việt Nam đó lại giống như một cảnh hậu trường nhiều hơn là những giây phút quay clip chủ định. Đương nhiên, dù Thị chưa cân đo đong đếm, nhưng ai cũng sẽ có cảm nhận thời lượng dành cho Việt Nam là dài nhất trong toàn MV.

mèo 3 chân
Và đặc biệt hơn cả, có tới những hai điều mà chỉ ở Việt Nam mới có được.

Thứ nhất: nếu như hai quốc gia còn lại chủ yếu mang đến cho khán giả cảm xúc về tình yêu bóng đá trên khắp năm châu, bên cạnh đó là vẻ đẹp thiên nhiên của những quốc gia ấy; thì Việt Nam là đất nước duy nhất có thêm yếu tố văn hóa góp mặt. "Nón lá" là biểu tượng đặc trưng của con người và truyền thống Việt Nam xuất hiện trong clip mà không cần phải soi mói gì ai cũng sẽ thấy đập vào mắt. Clip này vì thế mang đến sự tò mò cho bất cứ ai chưa từng một lần biết đến sản phẩm độc đáo này, hoặc sẽ làm dấy nên tình cảm yêu thương của nhiều người khác bất kể quốc tịch Việt Nam hay không từng sinh sống và gắn bó với mảnh đất dải chữ S này.

Thứ hai: Thị trông thấy ở K'naan một nụ cười không chút diễn xuất, một nụ cười chân thực đi ra từ tấm lòng của anh khi chơi bóng với những đứa trẻ vùng quê nghèo mộc mạc Việt Nam. Đó ắt sẽ là dấu ấn in đậm trong trái tim K'naan về Việt Nam này - đất nước của những con người bình dị nhưng nặng một nghĩa tình, chỉ có điều ấy mới có thể tặng cho K'naan nụ cười nhẹ nhàng đến thế kia, và chỉ có điều ấy mới khiến những con người đến với Việt Nam muốn quay trở lại mảnh đất này.

mèo 3 chân
Thấy mình yêu Việt Nam thêm một chút :).
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân
mèo 3 chân

Bonus cho các bạn bản HD của em nó (1.07Gb) - down sung sướng nhá :)):
Mediafire © arsenal_pro

Suddenly, I found my new love

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Hay là thế đấy!


Ngày nào xưa kia nàng chẳng có chút ấn tượng nào về chàng. Trong tâm thức của nàng, chàng là một kẻ kiêu căng lúc nào cũng diễu võ giương oai với thiên hạ, lúc nào cũng có cả một tá những fangirl ngu ngốc bám theo theo chàng như hình với bóng. Chàng có tài, nhưng sự hợm hĩnh khiến nàng coi thường chàng nhiều hơn cả bực mình cho cái sự máu chậm lên não của "người anh hùng" thế giới.

Thế mà tự lúc nào?

Chàng đã trở thành con người lý tưởng của nàng không hay...

Ngày chàng đột ngột xuất hiện trở lại trước mắt, nàng ngỡ ngàng lắm thay!
Chưa một lời nói, chưa một hành động, nhưng những biểu hiện giản đơn trên khuôn mặt chàng nói cho nàng biết cậu bé con ngày nào đã đổi khác.

Không còn chiếc xe hơi bóng loáng.
Không còn những đứa con gái nhằng nhẵng bám theo.
Không còn sự hống hách từ ánh mắt cử chỉ hay trong lời nói ngày nào.
Chàng nay là người con hoang dã của đường trường tôi luyện.

Và chàng chiến thắng trong cuộc đấu với đối thủ định mệnh, lần đầu tiên họ trực diện đương đầu. Sự trải nghiệm và rèn luyện đã cho chàng kĩ năng và phản xạ linh lợi hơn bất cứ ai nàng gặp trước đây trong thế giới này. Trách sao người anh hùng - nhà vô địch mới trở về từ hành trình biển cả phải ngả mũ trước chàng.
Không gì cả. Chỉ đơn thuần chàng dành cho đối thủ một lời khen ngợi.

Đã mất đi rồi ư cái tôi cao ngạo? Chàng biến mình thành một nhân cách nhã nhặn, khiêm tốn hơn?
Không!
Niềm kiêu hãnh của chàng ngay phút này đây còn lớn lao hơn bao giờ hết.

Chàng là người chiến thắng mà, phải không? Thế nên, lời khen ấy dành cho đối thủ, có nghĩa rằng bản thân chàng còn xứng đáng nhiều hơn thế! Trong ánh mắt chàng ánh lên sự tự tin đầy mạnh mẽ vào bản thân, đó là ánh sáng của người biết mình mà cũng biết ta, như các cụ ngày xưa đã đúc kết sẽ là trăm trận trăm thắng.

Nhóc con ngày nào nay đã lớn.
Chàng trai của nàng đây gan trường và đầy tham vọng, tài năng hơn và dạn dày hơn.

Chàng sẽ lại tiếp tục rong ruổi cuộc hành trình mơ ước, chẳng biết đến khi nào mới có duyên gặp lại. Nhưng ra đi chàng mang theo một thứ quý giá, là niềm tin và sự trung thành của trái tim nàng. Nàng đã thực sự yêu chàng rồi đấy.




[giới thiệu] M.O.V.E - My Decades / Looking for the Sunny Side (w. Pachelbel's CANON)

Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2010

m.o.v.e là một trong số ít những nhóm nhạc có thâm niên trong làng âm nhạc Nhật Bản mà bạn mèo xếp vào list favorite. Nếu bạn là một người mê nhạc Nhật và hay cập nhật thông tin từ trang web lớn nhất về Jpop nói chung là JpopAsia thì bạn sẽ thấy member renix là một trong những những fan của m.o.v.e

Phần lớn các ca khúc của m.o.v.e chẳng hề thay đổi suốt cả chục năm qua, kể cả trong album mới nhất vừa mới ra mắt trong năm 2010 sau vài năm vắng bóng cũng vẫn vậy. Tuy nhiên, nhóm nhạc này vẫn có cách để "câu kéo" bạn mèo quá là hoàn hảo :|
Ca khúc My Decades bên dưới đây chính là một ví dụ điển hình nhất được trích từ album Dream Again mới nhất của nhóm.

Trước tiên là cảm tác về cái tên Dream Again.
Bạn mèo đặc biệt thích cái tên này dù có thể nó trùng với một vài bài hát đã có từ đời tám hoánh nào đó. Dù sao thì trong câu chuyện trở lại của m.o.v.e thì rõ ràng Dream Again là một giấc mộng lớn, đẹp rạng rỡ bởi một niềm tin. Nếu trí nhớ của mèo nhớ không nhầm thì ca khúc gần đây nhất của m.o.v.e mà bạn mèo từng nghe là từ năm 2005, thậm chí có khi còn là trước đó nữa (bạn mèo không nhớ chính xác lắm)...

Ngoài DogFight và loạt ca khúc được dùng làm nhạc nền trong loạt anime Initial D, ca khúc cũ của m.o.v.e mà bạn mèo thích nhất là Lookin' on the Sunny Side. Đây là một bản mix sáng tạo dựa trên nhạc nền của bản nhạc kinh điển CANON.
Và với My Decades, một lần nữa m.o.v.e lại thể hiện tình yêu của mình với CANON cũng như tài năng của họ khi đem đến một phiên bản mix mới toe nữa cho CANON.

Lookin' on the Sunny Side, như cái tên của nó đã là một ca khúc sôi động và đầy sức sống với nhịp điệu nhanh và điệp khúc của Canon vang lên dồn dập như bước chân tuổi trẻ không biết mệt mỏi. Trong khi đó, My Decades lại là mang một nốt trầm tinh tế hơn, tiếng ca dịu dàng và nhịp điệu chậm rãi khoan thai như một kẻ lang bạt lúc rảnh rang ngồi nhìn lại hành trình của cuộc đời mình.







Thật sự bạn mèo đã bất ngờ. Mèo đã không thể nghĩ rằng m.o.v.e lại một lần nữa đưa Canon trở lại trong ca khúc của mình. Dường như họ cũng yêu Canon giống như mèo vậy. Và cái cách họ thể hiện tình cảm đó của mình cũng thật xuất sắc làm sao!
Dầu rằng Lookin' on the Sunny Side mang đậm âm hưởng của Canon, mèo vẫn cảm thấy thích My Decades với sự từng trải và cái tôi m.o.v.e trong đó nhiều hơn.

[preview] Phía sau nghi can X - Higashino Keigo

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Việc nghĩ ra một bài toán vô cùng khó và việc giải bài toán đó, việc nào khó hơn?



Việc xây dựng nên một câu chuyện trinh thám và phá án cũng giống như trò chơi của nhà ảo thuật và người xem nó. Thực tế, ảo thuật gia không phải những người phi thường, chỉ là họ biết được cách thức dẫn con mắt của người xem đi chệch với hướng đúng. Và tiểu thuyết trinh thám cũng vậy, một khi nhà văn đã tìm ra con đường đánh lạc suy nghĩ của độc giả, cuốn tiểu thuyết đó sẽ trở nên vô cùng hấp dẫn.

Và điều đó cũng đúng luôn với cả đôi dòng tóm tắt mà bất cứ độc giả nào cũng có thể đọc được khi cầm trên tay cuốn tiểu thuyết trinh thám Phía sau nghi can X của văn hào Higashino Keigo:

“Khi nhấn chuông cửa nhà nghi can chính của một vụ án mới, điều tra viên Kusanagi không biết rằng anh sắp phải đương đầu với một thiên tài ẩn dật. Kusanagi càng không thể ngờ, chỉ một câu nói vô thưởng vô phạt của anh đã kéo người bạn thân, Manabu Yukawa, một phó giáo sư vật lý tài năng, vào vụ án. Và điều làm sững sờ nhất, đó là vụ án kia chẳng qua cũng chỉ như một bài toán cấp ba đơn giản, tuy nhiên ẩn số X khi được phơi bày ra lại không đem đến hạnh phúc cho bất cứ ai…”


Chúng ta thấy điều gì ở phần tóm tắt này nhỉ?
Một sự mẫu thuẫn rất rõ ràng giữa một bên là bài toán cấp ba đơn giản bên kia là thiên tài ẩn dậtphó giáo sư vật lý tài năng. Chắc chắn rằng điều này sẽ khiến cho không ít fan của thể loại truyện trinh thám không ngần ngại bỏ tiền ra mua cuốn tiểu thuyết này về nghiền ngẫm. Chúng ta đang kì vọng sẽ được đồng hành cùng với điều tra viên Kusanagi tìm hiểu bí ẩn Phía sau nghi can X

Tuy nhiên,
Tôi phải khẳng định rằng bạn đã phạm phải hai sai lầm to lớn nếu tin vào lời dẫn đó.

Thứ nhất, nhân vật trung tâm của Phía sau nghi can X không phải là chàng điều tra viên Kusanagi như cái dẫn chuyện đã chỉ ra như thế. Người mà độc giả sẽ được đồng hành trong suốt quá trình khám phá vụ án giết người kì lạ này lại chính là hung thủ. Thú vị là ở chỗ, tất cả chúng ta đều biết danh tính của anh ta, biết luôn cả mục đích và phương thức mà anh ta thực hiện tội ác.

Tiểu thuyết trinh thám bắt đầu từ cái chết của một tên chồng tệ bạc mang tên Togashi Shinji. Hắn ta bị giết bởi bàn tay người vợ đã li dị là Hanaoka Yasuko khi đang cố tấn công tinh thần chị này vì muốn tư lợi chút đỉnh về tiền bạc. Trong cái chết của hắn còn có sự góp mặt của Misato, con riêng của Yasuko với người chồng trước đó nữa. Và giữa lúc hoảng loạn vì một cái xác chết ngất giữa nhà, người hàng xóm của Yasuko, một giáo viên cấp III, thiên tài toán học Ishigami Tetsuya với biệt danh Daruma* Ishigami, đã xuất hiện. Lạnh lùng và có phần bình thản. Đó là thái độ của Ishigami trước tình huống hiển hiện trước mắt. Không một ai biết được rằng chính trong lúc đó, bộ não tài ba kia đang vận hành hết công suất để lên một kế hoạch hoàn hảo nhằm giúp cho mẹ con nhà Hanaoka thoát khỏi tội danh giết người. Lí do để Ishigami sẵn sàng nhúng tay vào tội ác, đơn giản bởi vì anh yêu người đàn bà mang tên Yasuko…
Hai ngày sau đó, cảnh sát phát hiện ra xác một người đàn ông được xác định danh tính là Togashi Shinji bên bờ đê Edogawa. Công cuộc truy tìm thủ phạm ngay lập tức khoanh vùng Hanaoka Yasuko là đối tượng tình nghi số một. Tuy nhiên, chứng cớ ngoại phạm của Yasuko lại là thứ tồn tại mà khó lòng nào kiểm chứng được…

Cũng chính từ đây, cái bẫy thứ hai mà người dẫn chuyện đã tính “lừa phỉnh” bạn được hé lộ. Bài toán mà nhà văn Higashino Keigo bày ra trước mắt độc giả hoàn toàn không đơn giản như cái ý chẳng qua cũng chỉ như được đề cập tới phía bên trên kia. Câu chuyện Phía sau nghi can X giống như một quả bom có đến hai ngòi nổ kích hoạt vậy. Nhìn bề ngoài, vụ án giết người này tưởng chừng như thật giản đơn. Tuy nhiên, chính cái lúc độc giả thốt lên hai chữ mang hàm ý coi nhẹ thử thách trinh thám kia thì cũng là lúc họ lạc vào mê cung của kế hoạch đánh lạc hướng hoàn hảo mà Daruma Ishigami đã bày ra, không chỉ với riêng những điều tra viên trong câu chuyện. Hãy tin tôi đi, kết thúc của câu chuyện phá án này là một cú sốc không thể ngờ.

Nếu xét về phương diện nghệ thuật, mọi tình tiết, mọi hình ảnh trong tác phẩm đã được nhà văn Higashino sắp xếp miêu tả một cách đầy tính toán, nó hoàn hảo như một bộ phim được đề cử giải Oscar về dựng phim vậy. Tuy nhiên, giá trị của tác phẩm này hơn hết thảy vẫn là ở câu chuyện bên trong nó. Vượt lên trên nội dung trinh thám, Phía sau nghi can X là câu chuyện về những con người, những mảnh đời. Thành công của tác phẩm này chính là việc tạo ra những mâu thuẫn cho người đọc mà tất cả đều xoay quanh một hình tượng Daruma Ishigami.

Khi những trang cuối cuốn tiểu thuyết gập lại, cảm xúc của độc giả trở nên rối bời. Ta kinh sợ một bộ não ưu việt đã bày ra một kế hoạch tội ác không hiểu là quá tuyệt vời hay là quá tàn nhẫn? Hay ta thương cảm cho cái kẻ cô đơn mà cả đam mê toán học lẫn tình yêu đều không thể nào đạt tới? Giá trị của tình yêu khiến con người ta sẵn sàng hi sinh tất cả? Hay là vì tình yêu bất cứ tội ác nào cũng có thể gây ra?...

Tôi không thể trả lời cho bạn được điều gì trong cả trường câu hỏi đối lập phía bên trên kia. Những giải đáp đó chỉ có thể là chính bạn tự tìm ra trong hành trình khám phá bí ẩn Phía sau nghi can X – tác phẩm đã vinh danh Higashino Keigo với Giải thưởng văn học Naoki danh giá lần thứ 134.


© Nguyệt Phong Anh
14/2/2010
Daruma là tên một loại búp bê của Nhật. Búp bê này chỉ có đầu, không có chân và tay. Đầu Daruma thông thường được sơn màu đỏ, khuôn mặt có vẽ nhiều râu bằng sơn màu đen. Chỉ duy nhất hai mắt là màu trắng. Khi ước một điều gì đó, người ta vừa ước vừa dùng sơn đen sơn một bên mắt (thường là mắt phải), khi điều ước trở thành hiện thực thì sẽ sơn nốt mắt còn lại.

Một vài cảm nhận ban đầu về "Perfect Girl Evolution" live-action

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Tình hình là mình vừa coi xong tập một của bộ j-drama Yamato Nadeshiko Shichi Henge hay Perfect Girl Evolution.



Đương nhiên, ở cái thời điểm này thì chắc chắn là chưa có bản sub cho phim, hoặc là bởi vì cái trang tổng hợp J-Drama của mình chưa có link down cho cái version có sub đó. Thế nên xem phim, với một đứa mù dở tiếng Nhật như mình thì căn bản chỉ nắm được đại ý sơ sơ chứ còn lời thoại cụ tỉ ra sao mình không thể biết tường tận cho nổi.

Thực tế là...
Tập 1 của bộ phim đúng y chang như mình dự đoán.
Có nghĩa là...
Trước đó, mình chưa hề mong đợi bộ phim này sẽ đạt được những hấp dẫn như manga gốc của nó. Chưa kể bạn Kamenashi Kazuya luôn là người tạo nên kỉ lục về rating thấp cho danh tiếng zai nhà JE dù bạn ấy rất chi là nổi tiếng =].

Bởi vì không kì vọng gì vào Yamato Nadeshiko Shichi Henge ngay từ đầu, mình chẳng có gì để mà thất vọng khi mà manga và live-action cứ như... chẳng liên quan gì đến nhau.
Mang tiếng là một bộ phim hài, mềnh chả cười nổi một câu nào trong suốt cái tập đầu tiên mà mình đã xem.
4 chàng điển "chai" của drama, lẽ dĩ nhiên ai cũng biết không thể so bì với 4 mĩ nam trong manga, nhất là về chiều cao của họ =]. Mà nói về tính cách, lâu rồi mình đã quên gần hết những gì đã đọc ở manga, nhưng mình nhớ ngày đó mình nhận ra rõ rệt từng chàng trai từng cá tính tuy điển hình nhưng rất đặc trưng. Tuy nhiên, live-action thì cái đặc trưng đó không hề nổi bật. Bạn Kame cái đoạn đóng giả host để tóc ngắn trông rất là điển trai, cơ mà cái kiểu đầu bình thường của bạn ấy thì thiệt là như một cái tổ quạ :-S. Vai của bạn Tegoshi thì quá chi là mờ nhạt và thú thật mình thấy nó gượng ghê lắm. Có duy vai của bạn "ú chì" thì còn có vẻ thú vị - trong con mắt của mình. Tiếc thay bạn "ú chì" chưa bao giờ nằm trong danh sách zai đẹp được bầy trong tủ kính của mình, bạn í chỉ nằm trong cái ngăn kéo to nhất có dán biển JE bên ngoài thôi.

Còn về nhân vật nữ chính Sunako.
Ngay lúc ban đầu biết tên diễn viên là Oomasa Aya, mình đã rớt ghế cái rầm rồi.
Không nói về diễn xuất, nguyên cái diện mạo bên ngoài của Aya đã không hợp với Sunako. Thực tế rằng Sunako là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đôi mắt sắc sảo nhưng không cho người đọc cảm giác về một cô nàng đanh đá. Tuy nhiên, bạn Aya thì trời sinh cho bạn ấy một vẻ ngoài chỉ hợp với... các nhân vật phản diện và tính cách thì cứ gọi là kiêu ngất trời.
Thế cho nên, cái đoạn Sunako mặc chiếc kimono màu đỏ trong truyện khiến bà con sốc lên sốc xuống thì trong phim lại chẳng có mấy ấn tượng cho lắm. Tuy nhiên, mình lại phải nói một điều ngược lại là bạn Aya đã rất nỗ lực cho vai diễn rõ ràng là không dành cho mình. Ít nhất thì những tính cách điển hình của nhân vật Sunako trong truyện đã được bạn ấy diễn đạt cho người xem thấy được, tức là còn tốt hơn 4 chàng điển trai câu về lực lượng fanbase hùng hậu kia. Có thể nói mình cảm thấy hứng thú với diễn xuất của Aya hơn là bạn Kame - người đáng lẽ ra phải diễn xuất tốt hơn thế rất nhiều. Giờ mềnh đã bắt đầu có cảm giác không thích xem phim của bạn Kame rồi, nhân vật của bạn í trong phim càng lúc càng mờ nhạt.
Preview của tập 2 được giới thiệu ở cuối phim cho mình thấy một số tạo hình hay ho hơn của bạn Aya. Xinh hơn, duyên dáng hơn. Tuy nhiên, mình thật lòng vẫn không thích cái vẻ mặt đanh đá của bạn này.

Bà cô của Sunako, chủ nhân của căn hộ mà 4 chàng trai của chúng ta đang ở là nữ diễn viên đóng vai thư kí trong Atashinchi no Danshi, và căn nhà trong phim cũng là tòa lâu đài Phép Màu trong phim đó =] (cũng là cái trường học trong Yukan Club và rất nhiều thứ blah blah khác nữa =]).
Lý ra, nhân vật này cũng sẽ phải là một người thú vị, nếu như giữ đúng nguyên tác. Tuy nhiên, cái cảm giác của mình về nhân vật này không khác gì với chính vai của diễn viên này trong Atashinchi no Danshi. Thành thử, mình thấy nó nhạt.

Thằng bé con đóng vai con của bà cô kể trên (nhân vật chỉ có trong phim), thời gian gần đây rất được lòng các chị em mê zai Nhật. Nếu trí nhớ của mình không nhầm thì thằng cu có xuất hiện trong Ninkyo Helper. Dễ thương, láu cá. Phim nào cũng vậy.
Tiếc thay, mình không thể gia nhập lực lượng mấy chị đổ thằng cu này được. Nó diễn xuất không phải là tệ, nhưng cũng như mẹ của nó trong phim này, mình cảm nhận sự lặp lại của hình tượng nhân vật. Vả lại, mình thích trẻ con khôn ranh trong cái vẻ bề ngoài cute hơn là cái thằng nhóc này nhìn mặt đã biết rất chi là láu cá. Nhỏ bằng tuổi nó mà đóng phim thì mình chỉ thích bé Takei trong Be with You movie thôi.

Kết thúc 1 tập phim. Mình tạm thời chấm cho bộ phim này 3/5 sao.
Tính cả yếu tố xem phim chỉ vì zai đẹp, Yamato Nadeshiko Shichi Henge cũng chỉ dừng ở mức độ nếu rảnh rỗi dư thời giờ thì xem giải trí và theo kịp xu hướng của các chị em mà thôi.
Còn nếu như bạn không có nhiều thời gian / không phải là fan đậm của Kame hay Tegoshi hay Uchi / muốn xem một bộ phim có giá trị lắng đọng về nội dung hay mạnh về mặt nghệ thuật thì... quên bộ này đi nhé.

Tháng duyên dáng với luật (?!)

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Chưa đầy 1 tuần, có đến 3 câu chuyện của mèo liên quan đến cái người ta gọi là luật pháp và những người mệnh danh là đại diện công lý thực thi chúng. Quả là ngoài sức tưởng tượng!!



1 - Mọi rắc rối về nhà cửa xem chừng đã qua đem lại nhiều bất ngờ hơn là mèo tưởng. Xác định tinh thần sẽ lại là người bé tuổi nhất phòng, vậy mà không ngờ roommate mới toe cũng chỉ sinh năm 89. Cơ mà... trông bạn ý thì chả giống với con nhóc lóc chóc là mèo tí nào
Bạn ấy học LUẬT, ra dáng một luật sư tương lai lắm rồi đấy!



2 - Trang (tên bạn ấy) hóa ra có khá nhiều điểm giống nhau với mèo về việc từng ở trọ một mình là chủ yếu. Thế nên, tất lẽ dĩ ngẫu cho một đứa tự lực cánh sinh là đồ đạc nhiều vô kể. Tính ra thì số đồ đạc của mèo chắc là ít hơn Trang ế ^o^. Nỗ lực cắt giảm đồ đạc là một trong những mục tiêu đầu tiên của những đứa như mèo hay Trang.

Oh stop! Lạc đề!

Quay trở lại với mạch chính ha.
Mèo nói đến vụ giống nhau ở đây là còn bởi vì Trang cũng có cả một chồng tiểu thuyết đủ thể loại như mèo đã từng có (mà giờ đã cho các tình yêu đó về ở với các cụ). Giống nhau là ở thói quen, nhưng khác nhau về sở thích dẫn đến một câu chuyện là phần lớn đống sách của Trang mèo chưa từng đọc. Ô hô! Quá chi là hay rồi! Trong cái tâm lý nhàn cư vi thì bất thiện của mèo hiện nay thì rõ ràng đọc sách là một trong những cách thức giết thời gian lợi hại nhất, cũng sẽ cho nó thêm nhiều hơn câu chuyện tôi rèn văn phong cho tham vọng tống đẩy cái mớ tưởng tượng trong đầu ra trang giấy của mèo.

Trong hiểu biết của mèo, từng đọc lướt qua ở đâu đó hay do Táo kể lại trong những thảo luận bất tận về văn học, mèo biết rằng Sydney Sheldon là một nữ văn sĩ nổi tiếng với hàng loạt những tác phẩm gay cấn bất ngờ thu hút độc giả trên toàn thế giới. Tiếc thay, mèo tuy khoái manga trinh thám chết đi được, lại không mặn mà lắm với phần lớn các tiểu thuyết mang tính hình sự khó hình dung. Tuy vậy, lần này mèo đã có dịp để thử biết đến cái gọi là tên tuổi Sydney Sheldon. Cuốn đầu tiên mèo chọn là "Thiên Thần Nổi Giận", một cái tên gây đầy cảm xúc.

Và vâng! Đây chính là cái LUẬT thứ 2. Câu chuyện về cô luật sư lắm tài nhiều tật Jennifer Parker và chuyện tình rối rắm với nghị sĩ đáng trọng vọng Adams Warner và tên trùm mafia khét tiếng Michael Moretti.

Mèo có viết bên dưới đây là cảm nhận của mình sau khi đọc xong tác phẩm. Để ẩn đi vì nó không gần gũi với chủ đề đang nói đến ở đây là mấy và rằng mèo biết có nhiều bạn sẽ không thích đọc entry dài lắm đâu ^^

Spoiler

Rõ ràng là preview ngắn gọn của câu chuyện khiến người ta phải tò mò vô cùng về cuốn sách. Và rằng những giây phút đầu tiên cách xây dựng hình tượng nhân vật cũng như chi tiết và nghệ thuật dẫn dắt của Sydney Sheldon đã lôi mèo vào hứng thú.

Tuy nhiên, cảm xúc này không duy trì được lâu khi mà đi về phía sau câu chuyện bắt đầu lê thê theo những vụ xử án của cô nữ luật sư xinh đẹp hơn là câu chuyện đáng quan tâm khác về hai chàng trai trong cuộc đời của cô. Có lẽ tác giả đã hơi quá trong sự thật rằng luật pháp luôn là một mớ nhàm chán mà chỉ có những người trong nghề hoặc ít nhiều dính líu tới nó mới quan tâm và yêu thích. Còn với một đứa rất đỗi bình thường và có chiều hướng tách rời cả 2 vấn đề luật pháp và chính trị như mèo thì rõ "Thiên thần nổi giận" không phải là lựa chọn đúng đắn cho lắm.

Lý do duy nhất để mèo không từ bỏ việc hoàn thành câu chuyện này là bởi vì mèo tò mò về một nhân vật: Michael Moretti.
Hắn ta, ngay từ những phút đầu trong truyện với những miêu tả ngắn gọn và đầy không khí bí ẩn như chính con người của hắn, gây cho mèo một chút liên tưởng đến con người lý tưởng của mèo. Và đương nhiên, mèo muốn biết hắn sẽ đến với Jennifer thế nào khi ngay từ đầu hắn đã chơi nàng một vố bẽ mặt đến suýt nữa trở thành luật sư ghi danh guiness về kỉ lục làm việc ngắn nhất?

Mèo có một chút khó chịu khi phải chứng kiến cô nữ luật sư Jennifer Parker, xinh đẹp thật, tài năng thật (thực ra cũng khá là láu cá), như người ta nhận định cô thông minh và kiên cường, trở lại với thành công quá dễ dàng và gần như không thất bại thêm một lần nào nữa trong sự nghiệp đầy tiếng tăm của mình.
Cái sự chán ngán của mèo lại tiếp tục tiến thêm một bậc khi cô nàng nhân vật chính của chúng ta xiêu lòng trước chàng luật sư muốn tranh cử nghị sĩ: Adams Warner. Tội nghiệp anh chàng đẹp trai, tài năng và đầy nhân cách này, lần đầu tiên anh ta xuất hiện mèo đã không có cảm tình. Càng về sau, mèo càng không ưa hắn ta. Anh ta là một kẻ lụy tình và luôn cảm thấy sám hối bản thân vì chẳng thể theo đuổi tình yêu đời mình dành cho Jennifer, lại vẫn tiếp tục diễn một vở kịch hoàn hảo để cuối truyện leo thẳng lên cái chức vụ to nhất của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Trong mắt mèo, anh ta chỉ giống như một con rối bị những kẻ "ủng hộ" giúp đỡ anh ta vận động tranh cử điều khiển mà thôi. Hồ sơ anh ta sạch bong (về mặt công chúng), con người anh ta đạo đức một cách đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, cái tôi riêng của anh ta bé tí!

Làm thế quái nào một cô nàng cá tính như Jennifer lại thích kiểu người như thế thì mèo cũng chịu.
Chứng kiến chuyện ân ái của 2 con người này chỉ khiến cho mèo muốn bệnh, dù rõ ràng đó cũng là một thứ mà mèo quan tâm kha khá.
Văn chương hay phim ảnh Mỹ, không có những pha hành động nóng bỏng hay một làn da bốc cháy gợi cảm thì cứ gọi là mất chất! Ồ, có lẽ đây là bài học lớn nhất cho đến thời điểm mèo đọc đoạn này của cuốn sách.

Nhưng vì anh chàng Michael Moretti vẫn còn ẩn hiện đâu đó với cuộc đảo chính quyền lực trong giới mafia của anh ta, mèo vẫn cố gắng để theo dõi, và để xem anh ta chinh phục người con gái coi anh là đống hỉ mũi đáng kinh tởm, đã dành trọn trái tim cho 1 con người đạo đức trái ngược hẳn sẽ là như thế nào. Sự lạnh lùng đầy quỷ quyệt, cũng như cái cách tấn công trực diện không che giấu của Moretti khiến mèo cảm thấy hỉ hả và dành lại quan tâm đọc đến phía sau của câu chuyện.

Michael Moretti quả thực có tư chất hoàn hảo của một loài thú săn mồi.
Cái cách hắn mồi chài con gái tên trùm mafia lớn nhất quả thật khôn ngoan. Nhưng còn hơn thế nữa, hắn không tìm cách đảo chính lộ liễu. Hắn khôn ranh, rình rập cơ hội và chờ đợi sự ra đi đương nhiên của một lão già ốm yếu kiểu gì cũng sẽ chết.
Hắn tấn công bằng một đòn chí tử, và khống chế tuyệt đối con mồi: Jennifer Parker.
Cô nàng đã thuộc về hắn. Và hắn đã làm được đúng như những gì hắn cười khẩy khẳng định trước đó.

Về mặt tinh thần thì mèo khá là hỉ hả vì cuối cùng Jennifer cũng thất trận trước Moretti, tuy nhiên, nếu để đặt mình vào vai của nhân vật chính thì mèo cá rằng tự tôn của Jennifer bị tổn thương sâu sắc lắm. Vì dù mèo thích một kẻ cá tính như Moretti, nếu bảo để bị hắn chinh phục thì niềm kiêu hãnh ắt cũng sẽ bị sứt mẻ đôi phần.

Nhưng mà...
Ôi! Sydney Sheldon lại một lần nữa khiến mèo phải thất vọng.
Từ cái lúc mà Moretti gào lên nghi ngờ Jennifer rằng cô nàng đã bán đứng hắn ta cho kẻ thù, mèo đã hụt hẫng. Lại tự đặt câu hỏi: làm thế quái nào Moretti có thể leo được lên cái chức vụ to đùng kia khi mà trong người hắn có cả một bồ nghi ngờ cho con người mà chính hắn yêu, chính hắn lựa chọn? Thậm chí là hạ lệnh giết chết 2 kẻ hầu thân cận nhất của mình?
Rút cục thì Michael Moretti cũng chỉ là một nhân vật phản diện theo đúng cái nghĩa của nó. Kể cả cái chết tủi nhục.

Adams Warner trở thành tổng thống Hoa Kỳ cho tin yêu của hàng triệu dân chúng khi mà chính cuộc đời của anh ta còn không tìm được một điểm tự tha thứ nào cho bản thân.
Jennifer thì mất tất cả: tình yêu, con trai... chỉ trừ có tấm danh thiếp vẫn mang một cái nghề cao quý là luật sư sau từng ấy những chuyện đã trải qua.

Ôi chúa!
Mèo vẫn biết cái nghề luật không phải là để thi hành công lý, mà là để thi thố xem thằng nào nhiều trò miệng lưỡi và mánh khóe hơn. Nhưng mà thực thì cũng phải đến khi đọc cuốn sách này mèo mới được chứng kiến tận mắt cái quyền lực đó của nước Mỹ. Ồ, chắc đây phải khẳng định là điều giá trị còn lại sau khi đọc xong cuốn sách mà tức đùng đùng muốn ném nó vào góc nhà.

Rút cục thì cả tiểu thuyết chỉ có một nhân vật Mary là vợ của Adams Warner là giữ lại được hứng thú của mèo. Cái tiểu xảo của chị ta có thể qua mắt những kẻ ngờ nghệch như Jennifer hay Adams chứ mèo thì biết tỏng tòng tong ngay từ đầu. Một người phụ nữ độc như nanh rắn, xứng đáng với địa vị phu nhân quyền lực của đất nước.

Mèo sẽ còn thử lại với một tác phẩm khác nữa của Sydney Sheldon để biết trực giác của mèo từ ngày xửa xừa xưa không rờ đến truyện của bà có là đúng hay sai. Quả thực sau chuyện này, mèo lại thêm phần nể phục trực cảm của bản thân.



3 - Đọc hết cuốn "thiên thần nổi giận" và phóng vèo đi học. Mèo lại được một anh bạn cùng lớp giới thiệu về một bộ phim hay ho của năm 2009 bị cấm chiếu ở Việt Nam. Ô!

LAW abiding citizen TT_TT. Chẳng thấy gì khác lắm so với kinh nghiệm mèo vừa trải qua về sự-thật-của-công-lý Hoa Kỳ.


LUẬT! LUẬT! LUẬT!
Cái này có nên gọi là duyên phận hay điềm báo gì không :-S?
mèo bị ám rồi TT_TT


[review] Okuribito (Departures) - Giải Oscar lần thứ 81 cho phim nước ngoài xuất sắc nhất

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Xin thưa trước rằng bài viết bên dưới đây được mèo viết sau nhân một dịp xem Departures trong buổi học về Storyboard ở trường. Sau khi kết thúc xem phim, bài tập về nhà của ngày hôm đó là viết một bài phân tích / cảm nhận về tác phẩm, với tư cách một người học và làm phim. Tất nhiên, mèo vứt bỏ hết mấy thứ yêu cầu đó sang một bên để viết theo đúng cái cách mà mèo muốn, chỉ đơn giản là mượn cơ hội, mượn động lực để mình viết review lại mà thôi.

Nhưng cũng vì một phần theo cái yêu cầu, đây sẽ là một bài review theo đúng nghĩa phân tích. Có nghĩa là bài viết này chỉ dành cho những người đã từng trải nghiệm Departures và tìm kiếm một đồng minh. Thế nên, mèo cảnh báo rằng bạn hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi đọc bài viết này nếu như bạn chưa xem tác phẩm :)

mèo 3 chân

Có ai đó nói rằng Departures (Okuribito) đoạt được giải Oscar lần thứ 81 dành cho bộ phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc nhất là một phần bởi vì cách làm phim rất Mỹ. Còn tôi, tôi không đủ am tường về điện ảnh Hoa Kỳ để có thể biết được Departures có giống hay không? Cái tôi thấy hiển hiện trước mắt khi xem phim lại là những nét rất Nhật Bản, qua những hiểu biết tự bản thân mình đúc rút sau một thời gian dài yêu thích phim ảnh của xứ sở mặt trời này.

Không ào ào như những bộ phim hành động của Mỹ, Departures mang đến bước đi chậm rãi của cuộc sống như từng thước phim thảng hoặc của mình. Thế nhưng, cái tốc độ ấy lại là thứ hợp lí nhất để cho mạch tâm lý của nhân vật đủ thời gian trưởng thành. Bởi thế cho nên, dù kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, bộ phim vẫn chẳng đem đến nhàm chán cho khán giả. Thời lượng ấy, tốc độ ấy, thật chẳng có gì là bất ngờ với một người dành tình cảm của mình rất nhiều cho những bộ phim Nhật Bản. Tôi vẫn không đừng được ngồi trước màn hình để theo dõi tác phẩm cho dù nó ngấu nghiến của tôi nhiều thời gian hơn nhiều tác phẩm hấp dẫn khác. Tôi vẫn không đừng được bị câu chuyện cuốn đi, dù bộ phim chỉ có cao trào chứ hoàn toàn không theo đuổi những kịch tính thử thách não bộ con người. Và đơn giản, tôi vẫn không đừng được yêu thích Departures - như một bộ phim Nhật Bản.

Departures xuất hiện trước mắt người xem không phải theo một trình tự thời gian tuyến tính. Nó bắt đầu bằng một cảnh ở giữa tác phẩm, với một hỏi đầy những đắn đo lo âu của nhân vật chính về hiện tại và tương lai của bản thân mình. Để rồi khi người xem vẫn còn đang thắc mắc tò mò về những dằn vặt ấy, bộ phim kéo tuột người xem trở lại điểm bắt đầu và giải thích cho chúng ta chuyện gì đã xảy ra, đã đem đến cho nhân vật của nó những vướng bận tâm tưởng đã thành câu hỏi nhức nhối ở đầu phim. Và rồi khi thời lượng phim đi đến chính giữa, thì đó cũng là lúc khán giả quay trở lại với thời điểm hiện tại, để rồi họ được cùng đồng hành với nhân vật bước tiếp hành trình về tương lai.

mèo 3 chân

Có thể nói những sắp đặt bên trên là tính toán hợp lí nhất để đem lại sức hấp dẫn cho tác phẩm. Bởi như chúng ta đã biết, câu chuyện nội dung của bộ phim là một chủ đề vô cùng nhạy cảm: câu chuyện về người khâm liệm tử xác. Sẽ còn ai ngồi lại rạp xem phim khi từ lúc bắt đầu người ta đã gặp phải một anh chàng ủ dột vì mất việc và miễn cưỡng phải tìm đến cái nghề "nokanshi" vì bươn trải cuộc sống? Và cũng sẽ còn gì giá trị thức tỉnh trái tim người xem nếu như các nhà làm phim không để cho chính khán giả được đồng hành cùng nhân vật, khám phá để rồi hiểu, rồi yêu công việc gác đền cánh cửa sự sống và cái chết?

Quãng thời gian mà câu chuyện xảy ra là cái duy nhất mà Departures khiến tôi phải ngỡ ngàng. Bộ phim có những trường đoạn thật dài nói lên bước chuyển dịch ngắn ngủi của thời gian. Đó là lúc giai điệu vô tận của cây cello mà chàng Kobayashi kéo nhịp trên triền đê quê, giữa dòng nước vẫn cứ chảy trôi như nhịp sống, giữa những cánh chim trải dài trên bờ nước, trên bầu trời. Cứ tưởng như hàng mùa cá hồi lội người dòng về đẻ trứng, hàng mùa đàn chim bay di cư đã qua đi rồi cơ đấy. Thế mà thật ra, Departures chỉ bắt đầu từ mùa thu của năm trước và dừng lại ở mùa xuân sau đó mà thôi.

Nhưng thế cũng đã là quá đủ để cho Kobayashi Daigo trải nghiệm và trưởng thành cùng với công việc kẻ tiễn đưa những người quá cố về bên kia thiên đường.

mèo 3 chân

Vai trò của kẻ học nghề như anh lại có một bắt đầu quá đỗi khốc liệt. Lần đầu tiên được nhìn thấy một người chết với Kobayashi quả thực là một ác mộng kinh hoàng khi đó là một bà cụ đơn độc đã chết hai tuần qua tại căn hộ cho thuê, một mình lạnh lẽo. Quang cảnh tang thương, không khí u ám, và mùi vị của cái chết kinh động đến cả chính những người xem ngồi trước màn hình. Kobayashi đã nôn ọe, đã đi đến nhà tắm công cộng, xoa lên mình không biết bao nhiêu xà phòng và ngâm mình hàng giờ trong nước nóng với hi vọng được tẩy khỏi những ô uế. Vâng, ở thời điểm ấy những xác chết với anh vẫn còn là những kẻ xa lạ vô cùng. Và lên đến đỉnh điểm, tận khi anh về nhà và gần như là tấn công vợ, phải khi chính da thịt anh chạm đến thân nhiệt nóng hổi của người vợ yêu thương, một người sống, một chỗ dựa tinh thần của anh, thì khi đó những cơn bấn loạn của "lần đầu tiên" mới chịu lắng dịu lại trong Kobayashi.

Phải có một khởi đầu như thế, khi vượt qua được thử thách đầu tiên Kobayashi mới gắn bó được công việc vô cùng nhạy cảm của người khâm liệm sau này. Anh thậm chí gắn bó với sự nghiệp đưa tiễn kẻ đã khuất còn hơn cả kết lại cuộc đời mình với người còn sống. Anh có thể để Mika rời khỏi cuộc đời mình chứ nhất quyết không chịu từ bỏ công việc mà với Kobayashi lúc ấy dường như đã trở thành một nghi thức tôn giáo mà anh kính thờ và dành trọn vẹn nhiệt tâm của trái tim mình. "Nokanshi" không còn đơn thuần là người khâm liệm tử xác nữa, họ là người tết nên sợi chỉ gắn liền kẻ ra đi với người ở lại. Làm sống lại diện mạo của những người đã khuất hệt như khi sinh khí vẫn còn tràn đầy trong cơ thể, họ để người đến với giấc ngủ vĩnh hằng bình thản, và mỉm cười. Họ để lại cho người còn sống những giọt nước mắt khi nhận ra những gắn bó trong gia đình, nhận ra tình thương máu mủ với kẻ đã khuất mà khi người còn sống đã lãng quên đi.

Thế nên, khi tiếng đàn cello của Kobayashi vang lên trên triền sông, nó trôi đi cùng với dòng chảy của thiên nhiên sự sống quanh đó. Chỉ là những buổi chiều của một mùa xuân đang chạm ngõ, nhưng trong tiếng đàn và tấm lòng của người khâm liệm thì rất nhiều mùa xuân của cuộc đời đã qua đi.

mèo 3 chân

Departures nói lên cuộc sống của con người như thế qua chính hình tượng những người đã chết. Kobayashi đã làm công việc khâm liệm cho không biết bao nhiêu người, và khán giả cũng chứng kiến từng ấy những câu chuyện của kẻ đã khuất trong phim. Nhưng để tổng kết lại, thực ra trong phim chỉ có ba cái chết thay đổi cả cuộc đời của những người đã sống. Người thứ nhất, thực ra tôi đã đề cập đến ở bên trên rồi đấy. Đó chính là cái chết của bà cụ lạ mặt trong lần đầu tiên của chàng nhân vật chính, bà đã cho anh những trải nghiệm để rồi can đảm bước tiếp với nghề. Còn cái chết thứ hai, đó là sự ra đi của bà chủ nhà tắm công cộng, một người quen cũng như một người thân đối với Kobayashi.

Chẳng khác anh, bà chủ nhà tắm công cộng cũng dành trọn tình yêu và cuộc sống của mình cho công việc mà có thể nhiều người khác coi thường. Bà chấp nhận cuộc sống đơn độc và thậm chí mâu thuẫn với cả con trai của mình, để gắn bó với nghề đến tận cùng cuộc đời. Kinh doanh nhà tắm công cộng hay làm nghề khâm liệm tử xác, cuối cùng thì cũng chỉ là những hình thức khác nhau đem lại những giây phút nhẹ lòng cho những người khách. Và cũng giống như vô vàn những nghề nghiệp khác nữa, tất cả đều nhằm để phục vụ con người. Những cái nghề như thế đã trở thành truyền thống tại xứ sở Phù Tang, và nó vẫn đang được người Nhật trân trọng giữ gìn. Tôi dám tin rằng cái nhà tắm ấy đến khi bộ phim kết thúc vẫn cứ tiếp tục mở cửa, bởi vì tôi biết cậu con trai của bà cụ đã nhận ra được bài học của cuộc sống, của sự kế thừa. Và cũng phải cám ơn bà ấy, vì sự ra đi của bà là cao cả vô cùng để những người xung quanh chợt nhận ra được ý nghĩa thiêng liêng trong công việc của Kobayashi. Chính bà đã đem Mika trở lại.

Và người thứ ba, cũng là nhân vật quan trọng nhất đã khép lại cả thiên truyện một cách hoàn hảo, người cha 30 năm biệt tích của Kobayashi. Nỗi đau bị người thân yêu bỏ rơi có lẽ là ám ảnh lớn nhất đối với con người có thể quên đi tất cả để tĩnh lặng và tỉ mỉ bên cạnh những người đã khuất như Kobayashi. Nếu như không có "nokanshi" có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết được rằng đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, người cha tội nghiệp của anh vẫn nắm chặt trong tay viên đá "con trai" ngày nào. Quả là một hình tượng kinh điển! Nước mắt Kobayashi rơi xuống khi anh tỉ mỉ với từng động tác khâm liệm cho người cha quá cố. Rồi nhặt viên đá từ tay cha, anh áp nó lên bụng của Mika, nơi sinh sinh mạng bé nhỏ vẫn đang trỗi dậy. Đó là sự kế thừa, có nghĩa câu chuyện đến đây chưa phải là kết thúc, nó mới chỉ mới mở ra mà thôi. Một cái kết rất châu Á, phải không?

mèo 3 chân

Cuối cùng thì Departures khắc họa lại trong lòng người xem kí ức đẹp về những hình ảnh mang đầy tính ẩn dụ như thế. Ngay cái khi thước phim cuối cùng kết thúc, hàng loạt những bối cảnh đã qua có dịp ùa về trong hồi tưởng của người xem: Một căn tiệm cà phê cũ kĩ với những chồng đĩa nhạc không lời và những vệt lõm trên sàn nhà, một cây đàn cello cho trẻ; một triền đê trải rộng bên bờ suối, nơi có những con cá hồi bơi ngược dòng về thượng nguồn đẻ trứng, nơi có những con chim bay di cư dừng chân, nơi có những cánh hoa anh đào vấn vương trong gió xuân, nơi phía sau là cả cánh đồng rộng về tận chân trời với dải núi mờ phủ tuyết trắng… Một không gian hoàn toàn Nhật Bản. Ở nơi đó, người ta thấy dòng chảy cuộc đời, mà mỗi con người chúng ta là một viên đá cuội nhỏ bé vẫn kiên trì tồn tại vượt thời gian.

Departures còn nhấn mạnh vào những góc quay cận cảnh, khai thác được tuyệt đối thế mạnh diễn xuất rất đặc trưng của nghệ thuật thứ bảy tại xứ sở Phù Tang nữa. Những cảm xúc dường như được sống lại rất thật qua từng cử chỉ trên khuôn mặt diễn viên hay những chi tiết đặc tả công việc khâm liệm tỉ mẩn. Tất cả đều chỉ nhằm một mục đích đánh thức tâm khảm của người theo dõi.

Nhắm mắt lại, những âm thanh của một hành trình vẫn còn vang vọng đâu đó. Tôi thực sự đánh giá cao cái cách biên kịch gia sử dụng từ ngữ trong bộ phim này. Như lúc Mika rời bỏ Kobayashi chỉ bằng một từ "dơ dáy"; hay như phút cuối cùng khóc bên người cha quá cố Kobayashi vẫn gọi ông là "oyaji", một danh từ gọi cha suồng sã thay vì "otou-san" đầy trân trọng; cả tiếng đàn cello bên triền đê nữa… Tất cả chúng đều thật đáng kinh ngạc.

Cái tên phim Departures nói lên cuộc khởi hành của những người đã khuất về bên kia thế giới, nhưng thực ra, lăng kính của cái chết lại hướng ngược trở về với thực tại nơi những người đang sống. Cảm nhận cuộc sống qua công việc của người gác đền - kẻ khâm liệm, có chút gì đó thật là kì cục làm sao? Nhưng cũng vì thế mọi cảm xúc trở nên đáng giá hơn. Thế giới vẫn tiếp tục tiến lên trong hành trình vô tận của mình và con người thì đang học cách để yêu quý và trân trọng những cuộc đời vẫn đang hiện diện.


9/12/2009 © Nguyệt Phong Anh