.+CrosS+. World: † Góc Khuất †

Wandering in the world of 3-foot Cat!

Let the epic continue…
Let the legend become never-ending…
Let the history be as it really be…
Let the people go forward…

Hiển thị các bài đăng có nhãn † Góc Khuất †. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn † Góc Khuất †. Hiển thị tất cả bài đăng

Tôi có một mong muốn là bị bỏ rơi

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

Tôi khó hiểu.
Tôi sống trong cái thế giới chỉ có một mình tôi quẫy đạp dường như không ai có thể xen vào nổi.
Nhưng,
bất chấp điều đó,
tôi vẫn muốn trân trọng một điều gì đó, một ai đó. Một người có thể chia sẻ thế giới của tôi.
Thôi nói quách ra là tôi muốn yêu và được yêu đi. Nói giảm nói tránh mắc mệt.
Tôi không cần một người yêu cặp kè như thiên hạ vẫn đầy rẫy.
Tôi chỉ cần một người chấp nhận bản thân tôi. Tất cả bản thân tôi.
Nhưng,

Tôi đủ thông minh để hiểu cái đời này làm khỉ gì có thằng người nào yêu thương được kẻ khác như bản thân mình.
Thế nên tôi không đòi hỏi.
Thế nên tôi mong muốn bị bỏ rơi.
Bởi vì tôi căm ghét được ai đó nắm tay và đưa tôi đi
Nhưng rồi để mặc tôi giữa "middle of nowhere"
Xong rồi nhả vào mặt tôi cái câu "ai cũng có tương lai phải do mình quyết định, phải tự mình, phải tự mình, phải tự mình..."
ĐỦ RỒI!

Tôi biết đó là vấn đề của tôi.
Tôi biết tôi phải giải quyết nó
hoặc đơn giản là vứt cha nó đó không thèm quan tâm.
Ờ, thế nào thì đó cũng là của tôi chứ không phải của họ.
Thế mà thiên hạ cứ khoái làm kẻ đạo đức dỏm khoái can thiệp vô chuyện người khác. Xong. Không có cách nào giải quyết được thì trả lại nó nguyên trạng.
Chả phải.
Đúng hơn là nó tồi tàn và rách nát hơn với niềm tin bị tổn thương sâu sắc.

Ồ.
Mà tôi chả nghĩ là mình có cái gọi là dũng khí để mà tin tưởng.
Hơn cả, tôi không hiểu bằng cách nào một người bình thường lại có thể (chỉ đơn giản là) hứng thú với một đứa không ra gì như tôi.
Không cần biện hộ. Nguyên chuyện thiếu coi trọng bản thân, nếu không nói là khinh tởm chính mình, đã quá đủ để mang ném sọt rác rồi.


Tôi xin lỗi những người tôi yêu quý.
Tôi biết các bạn lo cho tôi.
Nhưng tôi thực sự đã không còn biết tin tưởng là cái gì nữa.


Hồi tối tôi có xem 1 cái phim trên HBO. Tôi chả biết tên.
Chuyện phim kể về 4 cặp vợ chồng tìm đến một cái resort tên Eden để làm mới tình cảm của họ. Ở đó, họ được thăm hỏi bởi những chuyên gia tâm lý hàng đầu. Cái họ nhận được từ những người này, không phải là những thứ ai cũng biết kiểu hãy sống như thời hẹn hò yêu đương... Những thứ giáo điều. Rỗng.
Họ bảo:
Hai anh chị quay mặt vào nhau và chào như vừa mới gặp mặt.
Hai anh chị hãy chọn, chỉ 1 từ, miêu tả cảm xúc về đối phương.
Ngày đầu tiên chỉ có vậy.

Vâng.
Đó là thứ tôi cần. Một lời khuyên cụ thể. Từ từ.
Chứ không phải mớ giáo điều lí thuyết tự tôi cũng biết. Hay thiên hạ khối người đã nhả vô mặt tôi trong nhiều năm qua.
Cứ cho tôi nực cười khi tự nhận mình là một bệnh nhân tâm lí đi.
Nhưng đó là câu chuyện có thật và cái tôi cần không phải là một áp lực to uỳnh như kiểu chân lý bổ toang cái đầu tôi ra.
Nếu bạn không làm được điều đó. Làm ơn để tôi yên. Tôi sẽ tự kìm nén được cơn điên dại bộc phát của mình theo một cách nào đó (dù có thể đó chỉ là ủ bệnh, cũng còn đỡ hơn là nổi đóa lên và xong lại căm ghét bản thân mình nhiều hơn).


Thế thôi.
Rút cục thì cái entry này chốt lại chỉ 1 điều.
Nếu con người tôi không phải là thứ bạn có thể chấp nhận một cách (có thể coi là) toàn diện.
Làm ơn cho tôi được bị bỏ rơi.


To: Những người m yêu quý.
Ghét m cũng được. M chỉ hi vọng được hiểu 1 điều.
Đã 1 lần trong đời làm m cảm động, m sẽ yêu quý người đó đến tận cùng của cuộc đời.
Cảm ơn.

Tản mạn "truyện dân gian Việt Nam"

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Thị đã không nghĩ rằng Thị lại có thể gặp lại quá khứ một cách màu mè đến thế này khi đang xục tung cái hiệu sách Tiền Phong lên để bới cho bằng được "Sang Tàu đòi nợ" của tài năng truyện tranh Việt Nam mà Thị ngưỡng mộ (Thành Phong).

Thị đặt RSS theo dõi Bookaholic. Thị có biết Nhã Nam tháng 6 này ra mắt độc giả tuyển tập truyện tranh màu dân gian Việt Nam với những tay bút vẽ tranh minh họa nổi tiếng xưa nay: Thành Phong, Kim Duẩn, Bút Chì, Tạ Lan Hạnh...
Cơ mà...

Bookaholic, hay có lẽ cũng chính cả Nhã Nam, đang qua loa một vấn đề ngôn ngữ thế này:

- Cả bộ truyện tranh màu dân gian mà Nhã Nam phát hành đều cộp một dấu đỏ "Truyện tranh cổ tích Việt Nam"
- Và 3 trong số Thị mua về được chú thích như sau:
"Giận mày tao (tau) ở với ai?" - Cổ tích
"Đeo nhạc cho mèo" - Cổ tích
"Chàng ngốc học khôn" - Cổ tích



Thị không phải là một chuyên gia nghiên cứu về văn hóa dân gian. Nhưng ít nhiều thì Thị biết rằng thì là mà:
Cuốn thứ nhất: Tiếu Lâm
Cuốn thứ ba: (gần như là) Ngụ Ngôn
Cuốn thứ tư: Tiếu Lâm



Theo cách hiểu của Thị:

Cổ Tích: diễn xuôi ra thì nó là "tích cũ". Cổ tích dân gian thường mang nghĩa giải thích sự ra đời của một sự vật hiện tượng, hay là câu chuyện về một nhân vật mà dân gian cho rằng có thực. Chuyện công chúa - hoàng tử, phù thủy pháp sư... cũng được xếp vào dạng truyện cổ tích. (mặc dù nhiều tác phẩm quốc tế kiểu Andersen hay Grim mình nhớ rằng thực ra người ta chỉ gọi là truyện cổ)

Tiếu Lâm: truyện dân gian mang yếu tố hài hước, châm biếm và đả kích. Nhân vật chủ yếu là người.

Ngụ Ngôn: Ngôn là câu là chữ là từ là ý, ngụ là hàm ẩn. Ngụ Ngôn vì thế là những câu chuyện / hình ảnh mang tính ẩn dụ. Thế nên dễ hiểu vì sao truyện ngụ ngôn thường dùng hình ảnh con vật để nói chuyện con người.


Thị là kẻ phân biệt rạch ròi.
- Nếu gọi đây rằng "Truyện tranh dân gian Việt Nam", Thị sẽ mừng rỡ khôn xiết.
- Nếu gọi cả bộ sách là tuyển tập "Truyện tranh cổ tích Việt Nam", Thị thôi đành chấp nhận bởi tính bảo thủ người ta sẽ khắng khăng lên rằng trong cả bộ cũng có truyện cổ tích cả đấy chứ! Và rằng Thị cũng không thể nhớ ra "Cổ Tích" có được mở rộng phạm vi ý nghĩa của nó không nên cũng đành câm lặng vậy thôi.
- Nếu gọi từng cuốn truyện kể trên là Cổ Tích, Thị có nhã ý là khuyên tra lại từ điển tiếng Việt giùm.


Sách báo dành cho thiếu nhi luôn hàm ẩn những ý nghĩa giáo dục. Đã dạy trẻ con thì không thể xuề xòa và bảo "Ừ, thì tiếu lâm cũng là cổ tích mà ngụ ngôn thì cũng là cổ tích" trong khi mỗi ý đó thực ra chỉ là một nhánh của cái nghĩa rộng lớn hơn là "truyện dân gian".



Thị có chút buồn vì trẻ con bây giờ chẳng còn ai thích giải trí bằng Tiếu Lâm Việt Nam như cái thời Thị còn nhỏ xíu. Thị mừng vì Nhã Nam đã tìm ra đúng con đường để khơi dậy lòng yêu thích văn hóa dân gian của trẻ con Việt Nam. Nhưng nếu vận ngôn hồ đồ như vậy sao tránh khỏi sự biến mất của những nét văn hóa rất đặc trưng?
Trách sao mà tiếng Việt đang dần mai một?

Nhân hứng

Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010

Tự khi nào mà con người trở nên nhàm chán đến mức có thể nằm dài trên giường cả ngày trời, trong cái tiết trời nắng ráo đầu khung cửa sổ, phả long lanh qua những kẽ lá trúc phất phơ ngoài ban công thế này được cơ chứ?

Có những dấu hiệu mập mờ để thấy rằng cái tâm lý trầm mặc đang giăng trùng xuống trong cõi lòng trống rỗng như mặt hồ đang chìm dần vào trong sương đêm.

Bốn ngày đẹp trời chỉ biết nướng thời gian như cá ươn nằm trên thớt. Bốn đêm điên cuồng trong những trang truyện đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, những thước phim đã xem tới xem lui cũng không ít hơn thế. Phút cuối cùng còn lại được những gì?

Những giọt nước mắt cứ tự nhiên lăn dài trên gò má, cứ thế tuôn rơi như dòng cảm xúc trải đi vô tận.
Nhưng hoàn toàn câm lặng.

Thật là dại dột bởi vì đã để cho Avril Lavigne trở lại trong playlist chỉ vì Alice in Wonderland. Bởi khi cô ấy quay về với Nobody's Home, thế giới dưới đôi bàn chân này lại như tan vỡ.

Chưa bao giờ cảm thấy thèm được vùi đầu vào những trang sách, những câu chuyện mạng nhiều như lúc này. Gặm nhấm cái tôi cô độc và những tổn thương của nhân vật thật là một cảm xúc khoái trá. Có điều...

Bản chất của con người là ích kỷ. Chứng kiến một happy ending không khỏi thấy chạnh lòng. Vẫn biết đó là những phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của họ. Mà lòng vẫn đầy những đố kị ghen tuông. Vẫn biết bản thân là cố gắng chưa đủ. Mà vẫn cứ hận trời sao thật bất công?

Và bởi thế biết rằng, máu rỉ từ những dày vò dằn vặt thế vẫn là chưa đủ. Con ác quỷ vẫn đang gào rống đòi ăn thêm nữa. Có đứa lúc này thèm khát cái gọi là angst...
...


Kết thúc "Yêu em hơn cả tử thần", một nỗi uất ức to lớn lại trực trào lên. Đó là Bảo Thê, cái tên cho những tác phẩm đầu đời của Tào Đình - một nhà văn mạng trẻ tuổi và nổi danh của Trung Quốc đó sao?

Ừ thì rằng đó là một trong những tác phẩm đầu tay của cô ấy, mà sao nó vẫn không chịu cảm thông được cho cái sự non nớt hiển hiện trong tác phẩm này?

Cái ngày lượn lờ ở Đinh Lễ tìm mua sách, nó đã ngạc nhiên biết chừng nào khi cầm cuốn sách ấy trên tay. Mỏng hơn bao nhiêu so với cả kì vọng của nó. Nhưng mà cũng đúng thôi. Với cái cách khai thác tâm lý nhân vật chưa tới bến bờ nào cả thì "Yêu anh hơn cả tử thần" cũng chỉ được đến thế. Nó trong sáng quá. Trong sáng với ngôn từ, với cá tính của các nhân vật. Nên rằng nghe như đó là lời kể đến từ một kẻ dưng nước lã vậy.


Thế nên mới nói đời thật là bất công.
Xung quanh nó đây cũng chỉ những người gọi là bạn, có người gọi là em, cũng là một hai câu chuyện đầu tay cả, mà họ đã thấu hiểu sâu sắc để xót xa đến tận cùng cho những đứa con tinh thần mình rứt ruột đẻ ra, đến mức độ ám ảnh được những kẻ đọc như nó.

Mà rốt cục thì họ vẫn chỉ là con người tầm thường ít kẻ lạ hay tới cái tên. Thật là đáng buồn cho cái quan điểm văn chương của người Việt, trách làm sao được Saikan-J anh phàn nàn rằng sống làm sao nổi với cái nghề viết ba cọc ba đồng, mặc dù thấy hình như anh đang đánh đồng cái công việc mà nó làm với sự nghiệp viết lách này thì phải?

Cơ mà cũng không phủ nhận rằng nó chưa bao giờ thôi cái ham muốn được viết theo cách đó. Mà...
chỉ trách bản thân quá yếu lòng mà thôi...



Ps: Chỉ trách bản thân quá yếu lòng mà thôi.
Câu nói ấy hay thật là hay mà tiếc thay mèo không có quyền tự xưng mình là người phát hiện. Nó hóa ra lại là lời của một nhân vật truyện tranh mèo không có nhiều yêu thích nhưng cái tên tác phẩm lại là một trong những ám ảnh to đùng của mèo từ cái thời hoàng kim của manga ở Việt Nam.
Mèo sẽ tặng bạn một món quà gì đó mà bạn thích, hoặc là do mèo tự nghĩ ra nếu bạn không quyết định được, nằm trong khả năng kinh tế cho phép của mèo, nếu như bạn nói được cho mèo biết câu nói ấy là của ai, và dành cho ai.