.+CrosS+. World: ...about me...

Wandering in the world of 3-foot Cat!

Let the epic continue…
Let the legend become never-ending…
Let the history be as it really be…
Let the people go forward…

Hiển thị các bài đăng có nhãn ...about me.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ...about me.... Hiển thị tất cả bài đăng

2009-06-15

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Bị sếp đánh cho 1 chưởng. ~_~
Mềnh ghét phải trả lời những bài tốn não thế này, thích mấy cái kiểu như Music Challenge như hồi bên JPA hơn... vì chỉ phải chạy playlist random.
Mà tình hình mềnh không từ chối được... thế có hãm không ~_~


Rule #1: If you open this you take it.
Rule #2: You are NOT ALLOWED to explain ANYTHING unless someone messages you and asks.
Rule #3: Tag ten people.


HARD

1. Bạn sẽ trả lời một cách thành thật những câu hỏi này chứ ?
Đọc hết entry của ảnh đến nửa số câu mềnh ứ có đáp án. Thế mềnh không trả lời có được coi là thành thật không?

2. Đã bao giờ thức suốt đêm để uống rượu chưa ?
Thức suốt đêm thì có chớ uống rượu thì không. Tết nhất người ta mời mềnh rượu vang mềnh còn không uống nữa là...

3. Từng đập vô mặt ai chưa ?
Đập theo nghĩa bóng thì có được tính không? Í mềnh là dùng ngôn ngữ trào phúng ế?

4. Có đang nhớ ai hay điều gì đó không?
Biết chết liền.

5. Ai làm bạn cười vì hạnh phúc?
eh... chắc là các beloved của mềnh chăng?

6. Hôn ai trong vòng hơn 5 tiếng chưa ?
ôi... Giá mà mình được như cô/anh ấy 8->

7. Ai là người cuối cùng bạn nói chuyện?
Nói chuyện theo nghĩa nào? Onl có tính là nói chuyện không? Nếu có thì là kxl, bàn về các bé con nít nhà bố già Johnny. Vấn đề gì không?

8. Bây giờ không thích cái gì ?
Bản thân


HARDER

1. Bạn có nghĩ have sex ở lứa tuổi của bạn là không tốt ?
Ớ thế không phải người ta bảo sex cũng cần thiết cho con người như đồ ăn thức uống à?

2.Bạn sẽ lập gia đình chứ ?
Đã lên kế hoạch từ cách đây 1 năm rồi.

3. Sẽ chơi thuốc không?
Thuốc nào? Thuốc gì?


VERY PERSONAL

1. Nếu bây giờ have sex bạn có use condom không ?
*mắt chớp chớp* mềnh có cách nào xài được thứ đó à?

2. Bạn có hài lòng về bản thân mình không ?
ếh, chả phải người ta bảo không bao giờ thỏa mãn là bản chất của loài người sao?

3. Bạn sẽ thay đổi bản thân vì người bạn yêu chứ ?
He he, vì người mềnh yêu thì mềnh càng phải là mềnh chớ.

4. Những khi gặp khó khăn, bạn thường tự nói gì để động viên bản thân ?

Được sinh ra trên cõi đời này là một điều kì diệu.


SECRETS

1. Lần cuối bạn khóc?

Tầm 3 tiếng gì đó. Bất giác nghe đến cao trào điệp khúc Miracle của SuJu. Quá khứ chợt vỡ tan.

2. Có tin tưởng vào tôn giáo không?

Mềnh theo đạo... vô thần. Các đồng chí thông cảm

3. Lần cuối bạn ngủ thiếp đi với 1 người khác giới ?

không nhớ là khi nào bao giờ, chỉ nhớ là với ai :)). Mà câu hỏi có yêu cầu đâu mà mềnh phải nói nhở?

5. Có từng ước cho 1 người bạn thân chết đi không?

Bạn thì có. còn bạn thân thì không.


THE DEEP STUFF

1. Bạn có nghĩ mình được nuôi dưỡng tốt không?

Trả lời dư sếp: tự thấy mình bất hiếu.

2. Có bí mật nào bạn chưa từng kể cho bất kì ai?

Trả lời câu này bằng nói ra rồi còn gì?

4. Nếu chỉ còn 1 ngày để sống, bạn sẽ làm gì ?

Mua vé máy bay sang Nhật và cưa đổ anh Joe :))

5. Bạn đã từng che giấu điều gì hay làm gì để phải cắn rứt lương tâm chưa?

Mềnh là con người ế.

6. Nếu bạn phải chọn 1 thành viên trong gia đình hoặc là 5 người bạn thân nhất của bạn sẽ phải chết, bạn sẽ chọn ai?

Mềnh có gia đình thì được coi là 1 thành viên trong gia đình nhể? Để mềnh đi cho. Mềnh yêu nhà mềnh và bạn bè mềnh nhưng ek phải mình hi sinh vì họ đâu.

7. Bạn nghĩ mình có thể tha thứ cho một người đã giết chết đi người thân mình không?

Chưa gặp sao biết?

8. Điều tệ nhất mà bạn đã làm khi chưa được sự đồng ý của ba mẹ ?

Cái này phải hỏi các cụ chớ sao lại hỏi mềnh?


THE LOVE STUFF

1. Bạn nghĩ bạn hiểu rõ ý nghĩa của tình yêu chứ?

yêu mà cũng phải có nghĩa là thế nào á?

2. Theo quan điểm của bạn, trong những mối quan hệ điều gì là quan trọng nhất ?

Cái đầu.

3. Nếu ba mẹ không thích người yêu của bạn, bạn sẽ chia tay người đó chứ ?

Mềnh còn khó tính hơn ba mẹ mềnh cơ, yên tâm :)).


THE RANDOM STUFF

1. Bạn có dành thời gian cho những người quen hay kể luôn đó là những người lạ ?

Hiểu được chết liền. Xem lại cách dùng từ nhá.

2. Bạn thân có thể thay thế ?

Thêm lúc này bớt lúc khác. Bạn không phải là con tốt thế thân.

4. Lần gần đây nhất mà bạn cảm thấy thực sự hạnh phúc?

Theo tính toán sơ bộ thì có thể là ngày 7/6. 1 ngày sau bản tin trên trang chủ thông báo anh Joe sẽ phát hành single thứ 4 vào 22/7 tới. Không có gì ngạc nhiên, anh ấy là sacred của mềnh

5. Màu mà bạn thích?

Nói mềnh thích màu cầu vồng có bị coi là tham không?

6. Bạn làm gì khi có 1 ngày tồi tệ ?

Ở nhà tự kỉ hoặc phóng xe ra cầu ngầm trước trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ Đình. Thường là cách 1

7. Bạn có tin rằng người yêu cũ có thể thực sự trở thành bạn bè không?
Về mặt quan hệ, dễ. Về mặt nhân cách bản thân, không.

8. Ai là người nhắn tin cho bạn cuối cùng ?

Mobifone khuyến mại 30% cước cuộc gọi :))

9. Lần cuối bạn nói với 1 người là bạn yêu người đó?

Í là lần gần đây nhất hả? Nó với mẹ nhân ngày của Mẹ :).

10. Nếu bạn phải từ bỏ mọi thứ và chuyển đi nơi khác ngay bây giờ , bạn sẽ làm điều đó chứ?

Nếu đó là về nhà chồng.

11. Bạn có dễ phải lòng người khác không ?

1 ánh mắt là đủ.

12. Bạn có nóng nảy không?

Gen di truyền

13. Ba mẹ có thật sự hiểu bạn không?

Nếu muốn thiên hạ thái bình thì tốt nhất là đừng cố để hiểu mình.

14. Bạn có mệt mỏi không?

Trả lời như sếp, 1 cục thế này không mệt sao được ~_~


OFF THE WALL QUESTIONS

1. Khi bực mình hay chửi câu gì?

Cái câu hay nhất trong transformers 1, khi con robot chết vì chính quả bummerang của nó.

2. Có Ipod không ?

không. mềnh xài mp3 hàng tàu.

3.Từng uống thuốc ngủ để dễ ngủ hơn chưa?

Tối đa mất 15 phút để mềnh không biết trời cao đất dày là dư lào. Việc quái gì phải uống thuốc? Muốn thức còn chả được uống làm gì?

4. Lần uống cafe gần đây nhất?
một ngày
nóng nực ngon lành ở HN, nửa đêm không thể mò ra ngoài => cách duy nhất là đun nước, và cách duy nhất để được uống khi còn nóng là pha cà phê. Hay muốn chết vì khát?
Sau lần đó mềnh phát hiện ra uống cafe khi nóng là một cách hạ nhiệt hiệu quả sau đó =))

5. Bạn nghĩ có người nói xấu sau lưng mình không?

Mềnh là con người bạn.

6. Có ai yêu bạn không?

Hỏi người ta ế chớ hỏi mềnh sao mềnh biết?
À mà có đấy chứ, gia đình mềnh.

7. Khóc nơi đông người ?

trong 1 đám tang.

8. Bạn có dùng những lời mỉa mai không?

Chớ bạn thấy mềnh nãy giờ ngọt ngào lắm à?

9. Sống với người cùng hay khác giới sẽ tốt hơn?
Chồng thì biết giới tính rồi, còn con cái bao giờ có trả lời nhá!



Ồ, thế này có được tính là hoàn thành công việc không sếp?

Ngọc Tử Thiên

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Nếu là bạn của tớ lâu năm rồi, có lẽ nhiều người đã biết trong đầu tớ có những tưởng tượng chẳng biết bao giờ mới được hiện thực hóa thành truyện. Tất cả thế giới giả tưởng trong đầu tớ là một sự phong phú đến lạ kỳ, nhưng để viết nó thành truyện dài thì nó lại đòi hỏi ở người viết không chỉ vốn văn chương giàu có mà còn cả một vốn sống đáng kể, dù cho đó có là dòng fantasy đi chăng nữa. Tiếc thay, tớ chỉ dám khẳng định mình có chút năng khiếu về văn phân tích chứ không hề xuất sắc văn miêu tả hay kể chuyện.

Nhưng mà... dù có như thế thì những tưởng tượng trong đầu tớ cũng không thể mất đi được.

Kể thực ra mà nói thì đã lâu lắm rồi tớ không còn mơ đến thế giới giả tưởng đó của mình nữa. Có lẽ một cuộc sống hiện thực cơm áo gạo tiền bắt tớ phải thực tế hơn.

Nhưng... ngày hôm qua "Thánh địa không thời gian" đã trở về với tớ ào ạt. Không phải trong trạng thái non-rem mà Hokuto trong B't X từng nói, mà hoàn toàn trong lúc tớ tỉnh táo. Và chỉ một thoáng chốc thôi, toàn bộ phần mở đầu cũng như kết thúc của câu chuyện ấy đã được ấn định.

Tớ không còn nhớ "Thánh địa không thời gian" ngày xưa nó như thế nào? Nhưng tớ cũng không cảm thấy hối tiếc vì những thay đổi chóng vánh của ngày hôm qua. Tất cả những gì tớ giữ lại từ quá khứ chỉ là chi tiết về dòng suối độc mà lời đồn về nó là ai có thể sống qua một ngày một đêm ngâm mình trong nó sẽ trở thành bất tử, tiếc thay xưa nay chưa có một ai có thể sống sót qua 24 tiếng đồng hồ.

Lần đầu tiên trong thế giới tưởng tượng của bản thân mình, tớ đi được từ đầu đến cuối một không gian. Dầu rằng những đoạn đường trên cuộc hành trình vẫn còn là mờ mịt, nhưng ít nhất điểm khởi đầu và đích đến đã có một xác định rõ ràng. Xưa nay, tớ chưa từng làm được việc đó. Thường thì câu chuyện sẽ rất chi tiết ở phần đầu mà lơ lửng ở phần cuối hoặc ngược lại. Chuyện đó đúng với cả sản phẩm giả tưởng lớn nhất của tớ cho đến giờ là "Quyền năng Hắc Ám".

"Thánh địa không thời gian" đã thay đổi gần như trọn vẹn nội dung của nó. Ngoài chi tiết kể trên, chỉ còn mục đích tác phẩm ra đời là còn lại. Nếu có ai đã từng đọc qua 1 bài viết tương tự bên blog của của tớ ở 360 thì chắc mọi người biết trong bất cứ câu chuyện nào của tớ đều xuất hiện 1 vật, đó là Ngọc Tử Thiên - Một viên đá thần kỳ tự lựa chọn chủ nhân, biến đổi từ vô sắc sang màu đại diện cho sức mạnh của mỗi chủ nhân nó lựa chọn: Renix của "Quyền năng hắc ám" là màu đỏ, vì cô ấy là đại diện cho chim phượng hoàng, thần Chu Tước; nhân vật chính của "Nhẫn Quỷ" là màu xanh biển, cô ấy nắm giữ chân mạng của nước; "Ác quỷ tóc vàng" của ".+CrosS+. World" mang sắc cam của lửa điêu tàn; người chị trong "Hạnh phúc ảo ảnh" sở hữu một Ngọc Tử Thiên màu đen...

Vâng, hình bên đây chính là phác thảo viên ngọc đó đấy ạ. Hồi đó tớ vẽ Illus chưa thành thạo nên trông em nó hơi méo một chút. Mà tớ lười sửa lại lắm cơ... Thành thử cứ để như thế đã...

"Thánh địa không thời gian" không phải là câu chuyện đầu tiên tớ nghĩ đến. Nhưng nó lại là câu chuyện quan trọng bởi vì chính nó sẽ lí giải sự ra đời của viên Ngọc Tử Thiên kia. Hay nói cách khác, đó là "thời gian mở đầu". Vì mục đích đó mà "Thánh địa không thời gian" mới được hình thành. Nhưng mà... giờ câu chuyện đã thay đổi khá nhiều, hình như đã không còn một nữ pháp sư canh giữ đền thờ thần thánh nữa, nên tớ cũng chẳng biết có nên giữ lại cái tên mà tớ cực kỳ yêu thích này không?

Hiếm khi có được định hướng cho tác phẩm như thế. Nhưng tớ lại không thể viết câu chuyện này bây giờ được. Lí do vì khả năng viết của tớ chưa đủ đã đành. Cái mục đích chính của tớ khi sáng tạo ra câu chuyện này là lí giải sự tồn tại của Ngọc Tử Thiên. Mà để gọi là "lí giải" thì người ta phải biết đến sự tồn tại của nó trước, nói cách khác, nó phải ra sau những câu chuyện khác của tớ.

Tớ không phải là người có xu hướng đi theo mạch thời gian xuyên suốt từ đầu đến cuối và những không gian song song như Dan Brown. Tớ thích một sự mix hợp về thời gian, có những lúc ở hiện tại, có những lúc đến tương lai, lúc lại trôi về quá khứ... Nếu viết, "Thánh địa không thời gian" sẽ không phải là đầu tiên, càng không phải là cuối cùng. Vì như cái tên của nó... "không thời gian".

Cho đến khi tìm ra một cái tên hợp lý hơn, tớ vẫn sẽ tạm thời để là như vậy.

À lần trước tớ đã nói cho mọi người biết Ngọc Tử Thiên là kết tinh giọt lệ từ mắt trái đã bị mất của con sư tử lang bạt chưa nhỉ? Tớ giờ đã quyết định thay đổi lại thành một con mèo... có kích cỡ một con sư tử đang trưởng thành =]. Căn bản con đó phải là màu đen, mà sư tử màu đen thì người ta tưởng báo mất ~_~. Họ nhà mèo thì cũng được thôi, nhưng tớ khoái địa vị của sư tử trong thiên nhiên hơn. Cơ mà mèo thì vẫn cứ là thầy của sư tử trong truyện ngụ ngôn đấy thôi ^^.

Con mèo đó là tớ đấy ^^ *ờ, đại diện cho tác giả*. Hồi trước có đặt cho em nó 1 cái tên... siêu chuối. Đến giờ từ bỏ rồi. Mà chưa nghĩ ra cái tên nào khác thay thế cả ~_~. Tớ thì tớ rất thích cái tên Hắc Linh của con mèo trong truyện của Clare (một người bạn có thể gọi là thân từ hồi... quấn tã. Đùa thôi, chắc từ hồi 3 tuổi đi nhà trẻ!). Ờ... mà tớ không thích mượn ý tưởng của người khác.

Nhắc đến chuyện ý tưởng, nhiều lúc cũng cảm thấy buồn vì không ngờ sau này lại có những bộ phim / truyện / game na ná với kịch bản tớ từng nghĩ ra... Ví dụ như bộ phim "Orthros no Inu" tới đây của Ryo Nishikido ế TT_TT, đối đầu của hai nhân vật trong ấy giống với cách tớ xây dựng "Red Legend - Huyền thoại đỏ". Mà câu chuyện này thì, tớ có cả nhân chứng vật chứng để khẳng định tớ tưởng tượng ra nó từ hồi cấp 2 chứ không phải đến giờ mới ăn theo. Nhưng... dù mình có nghĩ ra trước, mà em nó ra đời sau thì vẫn bị coi chỉ là một kẻ bắt chước.

Sự thật phũ phàng của cái gọi là khả năng sáng tạo nó là vậy đấy :<

thế giới của mèo ba chân

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009


Ai ai cũng di cư khỏi 360 bởi vì cái hệ thống lỗi điên cuồng ấy. Có lẽ lựa chọn mà nhiều người nghĩ đến nhất là nơi này nhỉ?


Nhớ ngày xưa tớ đến với 360 sau cái trào lưu rầm rộ lúc mới bắt đầu dễ phải đến cả năm trời đấy. Và giờ thì... tớ, mặc dù rất là lười viết entry, nhưng cuối cùng vẫn gọi là còn gắn bó với em yahoo mắc toi mắc dịch ấy. Căn bản là bởi vì cái sự chăm chỉ tìm hiểu của tớ nó đi về vô cùng. Thế nên bảo tớ nghiên cứu cái mớ html hay css chóng hết cả mặt để design cho cái blog gần như là điều không thể vào thời điểm đó.

Nhưng mà... thì cũng như tớ ngày xưa đến với 360 chậm, giờ cũng đã đến lúc phải thay đổi rồi. Với lại, chẳng nhẽ một tín đồ của google như tớ lại không làm được cái blog nào trên blogspot thì kỳ quá nhỉ. Tuy hiểu biết của tớ chưa đủ nhiều để giúp tớ tự thiết kế được cho mình một trang blog cá tính nhất. Nhưng mà cứ chỉnh sửa tạm vậy cái đã. Tớ sẽ từ từ học và chắc chắn sẽ thiết kế lại giao diện của cái blog này một ngày không xa. Ít nhất thì, sau tầm 7 tháng nữa, khi nào tớ kết thúc học kỳ 2 ở trường kiểu gì tớ cũng phải làm được (không có mà thi trượt à?)



Đấy là cái tiền lý do. Thế còn giờ mới là mục đích chính tớ viết bài này: Giải thích cái gọi là ý nghĩa của phụ chú trên đầu trang blog của tớ kia: "thế giới của mèo ba chân"

Không biết là có ai còn nhớ đã từng có một thời gian dài tớ để status YM đại loại rằng "Nhớ lắm, chú mèo ba chân của tôi" không nhỉ?
"Chú mèo ba chân" vốn ban đầu là một cuốn truyện tranh dành cho thiếu nhi, mỏng teng và nếu so với hằng hà sa số những sách dành cho trẻ bây giờ thì nét vẽ trong ấy có phần hơi quý tộc, hay đúng hơn là màu sắc của nó không được tươi sáng chói chang màu sắc như truyện tranh màu bây giờ.
Nhưng tớ yêu cuốn truyện ấy, cũng căn bản bởi từ nhỏ tớ đã thích những thứ có ý nghĩa hơn là vẻ hào hoáng bề ngoài.

"Chú mèo ba chân" chắc chắn không phải là cuốn sách truyện đầu tiên mà mẹ tặng cho tớ. Nhưng cho đến tận bây giờ gần 20 năm tớ sống trên cõi đời này, cuốn sách cùng một em gấu bông nho nhỏ mẹ tặng tớ ngày đi học tại chức ở Hà Nội xa tớ 4-5 năm vẫn mãi là kỷ niệm sâu sắc nhất của tớ.

"Chú mèo ba chân" ngày ấy có lẽ chưa khiến tớ bật khóc nhiều như sau này, dầu rằng ngay từ khi đó tớ đã thấm thía được câu chuyện nhân văn đẫm nước mắt.
Tớ không còn nhớ tên của chú mèo ba chân hay nhân vật chính của câu chuyện, tớ chỉ nhớ nó mang trên mình một bộ lông mượt màu nâu đầy kiêu hãnh. Nó là niềm tự hào của ngôi nhà này cho đến một ngày kia, chú mèo mướp lông xù mang tên Thomas được đưa tới bầu bạn với nó.
Không, nó không cần bạn. Cái nó ham muốn là cảm giác độc tôn và chiếm lĩnh cả thế giới này. Nó ghét Thomas và luôn bày trò chơi khăm chú mèo mập tội nghiệp.
Nhưng Thomas không phản đối, không hận thù. Thậm chí khi một ngày kia tai nạn xe hơi trước cổng nhà cướp đi của nó một chân trước. Giờ đây, nó đã không còn là hoàn hảo, thậm chí khả năng sống sót của nó còn không thể nào kể đến.
Thomas không cho nó bỏ cuộc. Thomas chịu làm cái bao cát để cho nó đánh, không phải thỏa mãn sở thích mặc cảm của nó, mà để giúp chi trước còn lại của nó mạnh mẽ hơn. Thomas trở thành cái chân đã mất kia của nó như thế. Và nó, dần dà đã không hề nhận ra rằng mình thân thiết với Thomas hơn cả một người bạn. Cái sự thù địch của nó đã biến đi đâu mất.
Nhưng cuộc sống an lành hạnh phúc của cả hai không kéo dài đến thế. Một ngày kia nó thức dậy, không thấy Thomas ở bên mình. Nó đã chạy đi khắp nơi khắp chốn mà không thấy người bạn mập của mình đi đâu? Thế rồi nó chợt thấy đằng sau vườn, người ta đang đào một cái huyệt nhỏ, nơi an táng chú mèo Thomas tốt bụng.
Vậy là Thomas đã bỏ nó mà ra đi. Nó kêu gào sẽ không giành phần sữa của Thomas nữa, nhưng chú mèo mướp lông xù mập mạp đã vĩnh viễn không ở bên nó nữa rồi, không còn là cái bao cho nó đập chán chê, không còn là người bạn hiền lành để nó vẫn hay tranh phần ăn mỗi bữa... Thomas đã đi thật rồi.
Nó bỏ ăn, cuộn mình trong cái gối nhỏ ngày xưa Thomas vẫn hay nằm. Trong giấc mơ, nó gặp lại cậu bạn mập, vẫn bảo bọc che chở cho nó như hơi ấm còn vương lại trên chiếc gối này. Nó sống như thế, trong sự chở che vĩnh cửu của Thomas ở trên thiên đường.

Dù đã lâu lắm rồi, dễ phải đến 6-7 năm rồi không được đọc từng trang truyện "Chú mèo ba chân", và sự thật rằng việc tớ không còn ở nhà để chăm sóc nó đã khiến cuốn sách mang đầy kỷ niệm quá khứ của tớ thất lạc đi một phương trời nào đó... Thì tớ vẫn nhớ như in cốt truyện của nó trong một góc tâm khảm của mình. Như tớ vừa kể lại cho bạn.

Tớ lại khóc rồi... Chú mèo ba chân, nó giống tớ một cách lạ kì: Đó là niềm kiêu hãnh cô độc!
Tớ vẫn còn rất khỏe mạnh và sinh ra lành lặn trên đời như một phép màu. Nhưng trong trái tim tớ, nó cũng chỉ là một chú mèo ba chân có rất nhiều những què cụt của bóng tối, và nỗi đau riêng.
Cho đến tận cùng thì, chú mèo ba chân lại có được cả một giang sơn như nó đã từng mong ước. Nhưng mãi mãi chỉ là một mình nó. Thế nhưng, ký ức về Thomas, như chính bức tranh cuối cùng, sẽ mãi nâng niu nó bé nhỏ trong tay. Nó vẫn sẽ sống thật kiêu hãnh, bởi Thomas đã đem nó trở lại cuộc sống này thần kỳ như thế.
Có thể, tớ và chú mèo không giống nhau về hoàn cảnh, nhưng cảm xúc của tớ và nó vẫn cứ đồng nhất như thể là một. Tớ không biết mình sẽ có ai hay không? Nhưng, sự kiêu hãnh, niềm tin, khát khao, và cả vết thương nữa... tớ chỉ như là một chú mèo ba chân.

Tớ chấp nhận tất cả! Vì thực tế là, trái tim tớ mang hình dạng một chú mèo ba chân.