.+CrosS+. World

Wandering in the world of 3-foot Cat!

Let the epic continue…
Let the legend become never-ending…
Let the history be as it really be…
Let the people go forward…

[preview] Phía sau nghi can X - Higashino Keigo

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Việc nghĩ ra một bài toán vô cùng khó và việc giải bài toán đó, việc nào khó hơn?



Việc xây dựng nên một câu chuyện trinh thám và phá án cũng giống như trò chơi của nhà ảo thuật và người xem nó. Thực tế, ảo thuật gia không phải những người phi thường, chỉ là họ biết được cách thức dẫn con mắt của người xem đi chệch với hướng đúng. Và tiểu thuyết trinh thám cũng vậy, một khi nhà văn đã tìm ra con đường đánh lạc suy nghĩ của độc giả, cuốn tiểu thuyết đó sẽ trở nên vô cùng hấp dẫn.

Và điều đó cũng đúng luôn với cả đôi dòng tóm tắt mà bất cứ độc giả nào cũng có thể đọc được khi cầm trên tay cuốn tiểu thuyết trinh thám Phía sau nghi can X của văn hào Higashino Keigo:

“Khi nhấn chuông cửa nhà nghi can chính của một vụ án mới, điều tra viên Kusanagi không biết rằng anh sắp phải đương đầu với một thiên tài ẩn dật. Kusanagi càng không thể ngờ, chỉ một câu nói vô thưởng vô phạt của anh đã kéo người bạn thân, Manabu Yukawa, một phó giáo sư vật lý tài năng, vào vụ án. Và điều làm sững sờ nhất, đó là vụ án kia chẳng qua cũng chỉ như một bài toán cấp ba đơn giản, tuy nhiên ẩn số X khi được phơi bày ra lại không đem đến hạnh phúc cho bất cứ ai…”


Chúng ta thấy điều gì ở phần tóm tắt này nhỉ?
Một sự mẫu thuẫn rất rõ ràng giữa một bên là bài toán cấp ba đơn giản bên kia là thiên tài ẩn dậtphó giáo sư vật lý tài năng. Chắc chắn rằng điều này sẽ khiến cho không ít fan của thể loại truyện trinh thám không ngần ngại bỏ tiền ra mua cuốn tiểu thuyết này về nghiền ngẫm. Chúng ta đang kì vọng sẽ được đồng hành cùng với điều tra viên Kusanagi tìm hiểu bí ẩn Phía sau nghi can X

Tuy nhiên,
Tôi phải khẳng định rằng bạn đã phạm phải hai sai lầm to lớn nếu tin vào lời dẫn đó.

Thứ nhất, nhân vật trung tâm của Phía sau nghi can X không phải là chàng điều tra viên Kusanagi như cái dẫn chuyện đã chỉ ra như thế. Người mà độc giả sẽ được đồng hành trong suốt quá trình khám phá vụ án giết người kì lạ này lại chính là hung thủ. Thú vị là ở chỗ, tất cả chúng ta đều biết danh tính của anh ta, biết luôn cả mục đích và phương thức mà anh ta thực hiện tội ác.

Tiểu thuyết trinh thám bắt đầu từ cái chết của một tên chồng tệ bạc mang tên Togashi Shinji. Hắn ta bị giết bởi bàn tay người vợ đã li dị là Hanaoka Yasuko khi đang cố tấn công tinh thần chị này vì muốn tư lợi chút đỉnh về tiền bạc. Trong cái chết của hắn còn có sự góp mặt của Misato, con riêng của Yasuko với người chồng trước đó nữa. Và giữa lúc hoảng loạn vì một cái xác chết ngất giữa nhà, người hàng xóm của Yasuko, một giáo viên cấp III, thiên tài toán học Ishigami Tetsuya với biệt danh Daruma* Ishigami, đã xuất hiện. Lạnh lùng và có phần bình thản. Đó là thái độ của Ishigami trước tình huống hiển hiện trước mắt. Không một ai biết được rằng chính trong lúc đó, bộ não tài ba kia đang vận hành hết công suất để lên một kế hoạch hoàn hảo nhằm giúp cho mẹ con nhà Hanaoka thoát khỏi tội danh giết người. Lí do để Ishigami sẵn sàng nhúng tay vào tội ác, đơn giản bởi vì anh yêu người đàn bà mang tên Yasuko…
Hai ngày sau đó, cảnh sát phát hiện ra xác một người đàn ông được xác định danh tính là Togashi Shinji bên bờ đê Edogawa. Công cuộc truy tìm thủ phạm ngay lập tức khoanh vùng Hanaoka Yasuko là đối tượng tình nghi số một. Tuy nhiên, chứng cớ ngoại phạm của Yasuko lại là thứ tồn tại mà khó lòng nào kiểm chứng được…

Cũng chính từ đây, cái bẫy thứ hai mà người dẫn chuyện đã tính “lừa phỉnh” bạn được hé lộ. Bài toán mà nhà văn Higashino Keigo bày ra trước mắt độc giả hoàn toàn không đơn giản như cái ý chẳng qua cũng chỉ như được đề cập tới phía bên trên kia. Câu chuyện Phía sau nghi can X giống như một quả bom có đến hai ngòi nổ kích hoạt vậy. Nhìn bề ngoài, vụ án giết người này tưởng chừng như thật giản đơn. Tuy nhiên, chính cái lúc độc giả thốt lên hai chữ mang hàm ý coi nhẹ thử thách trinh thám kia thì cũng là lúc họ lạc vào mê cung của kế hoạch đánh lạc hướng hoàn hảo mà Daruma Ishigami đã bày ra, không chỉ với riêng những điều tra viên trong câu chuyện. Hãy tin tôi đi, kết thúc của câu chuyện phá án này là một cú sốc không thể ngờ.

Nếu xét về phương diện nghệ thuật, mọi tình tiết, mọi hình ảnh trong tác phẩm đã được nhà văn Higashino sắp xếp miêu tả một cách đầy tính toán, nó hoàn hảo như một bộ phim được đề cử giải Oscar về dựng phim vậy. Tuy nhiên, giá trị của tác phẩm này hơn hết thảy vẫn là ở câu chuyện bên trong nó. Vượt lên trên nội dung trinh thám, Phía sau nghi can X là câu chuyện về những con người, những mảnh đời. Thành công của tác phẩm này chính là việc tạo ra những mâu thuẫn cho người đọc mà tất cả đều xoay quanh một hình tượng Daruma Ishigami.

Khi những trang cuối cuốn tiểu thuyết gập lại, cảm xúc của độc giả trở nên rối bời. Ta kinh sợ một bộ não ưu việt đã bày ra một kế hoạch tội ác không hiểu là quá tuyệt vời hay là quá tàn nhẫn? Hay ta thương cảm cho cái kẻ cô đơn mà cả đam mê toán học lẫn tình yêu đều không thể nào đạt tới? Giá trị của tình yêu khiến con người ta sẵn sàng hi sinh tất cả? Hay là vì tình yêu bất cứ tội ác nào cũng có thể gây ra?...

Tôi không thể trả lời cho bạn được điều gì trong cả trường câu hỏi đối lập phía bên trên kia. Những giải đáp đó chỉ có thể là chính bạn tự tìm ra trong hành trình khám phá bí ẩn Phía sau nghi can X – tác phẩm đã vinh danh Higashino Keigo với Giải thưởng văn học Naoki danh giá lần thứ 134.


© Nguyệt Phong Anh
14/2/2010
Daruma là tên một loại búp bê của Nhật. Búp bê này chỉ có đầu, không có chân và tay. Đầu Daruma thông thường được sơn màu đỏ, khuôn mặt có vẽ nhiều râu bằng sơn màu đen. Chỉ duy nhất hai mắt là màu trắng. Khi ước một điều gì đó, người ta vừa ước vừa dùng sơn đen sơn một bên mắt (thường là mắt phải), khi điều ước trở thành hiện thực thì sẽ sơn nốt mắt còn lại.

my new firefox

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

Mấy hôm về quê rồi mới biết là đại gia cáo lửa đã ra chính thức phiên bản 3.6 với một tính năng mới là Personas mà cái lúc bạn phát hiện ra nó thì số lượng personas trên trang riêng của nó đã lên tới trang thứ xấp xỉ 1500 @_@

Personas thực ra cũng chẳng phải là một tính năng gì đặc biệt. Tuy nhiên, với một cái đứa lúc nào cũng thích trang trí com-chan của mình bằng những wallpaper ấn tượng hay là thay style cho cái windows thì rõ ràng nó không thể nào ngừng choáng váng cho được với lượng personas khổng lồ đã có sẵn. Chưa kể đến độ năng động của personas hơn hẳn so với FF Themes trước kia, nguyên bộ sậu gần 1500 trang kể trên cũng đủ để cho nó vục mặt muốn chết với những hình ảnh đẹp khủng hoảng của em nó. Đánh giá chung của việc chạy qua xem khoảng trăm trang thì là mặt bằng chung của Personas đẹp hơn nhiều so với FF themes. Đó là lẽ đương nhiên bởi hệ thống skin của personas đơn giản hơn hẳn khi nó chỉ đơn thuần là sử dụng ảnh, thay thêm màu nền và màu chữ cho các phần của browser dựa trên theme mặc định của FF. Rõ ràng personas đã tạo một cơ hội cực lớn cho các designer thi thố tài năng. Cơ mà mèo trong thời điểm hiện tại đang ngủ đông + tài năng chẳng có đến đâu + desk thì chỉ là cho mình xài nên không nhất thiết phải ngồi mày mò sáng tạo ra personas riêng. Dùng cái có sẵn cho nó đẹp.

Cái em cáo nhỏ xíu mầu cam nâu ở góc dưới bên trái của FF kia chính là một add-on hỗ trợ cho Personas để mình có thể thay đổi tức thời (random hoặc những cái mình favorite) một khi mình đăng ký 1 free acc trên trang của Personas. Bạn là bạn fav cả đống luôn rồi í. Nhưng thường thì lại chỉ thích dùng 1 em cố định mà thôi.

Và đó, sau khi lượn hết tầm độ trăm pages, xem bằng hết 30 pages với tab riêng là firefox, cuối cùng đã chọn em cáo lửa màu xanh biển như ảnh kia chứ không phải bướm hay aurora hay Linkin Park gì hết (mê em cáo cũng chả kém gì mấy cái tên vừa đề cập ra kia). Tối khối công để phối màu em nó với cái Add-ons FoxTab mới toe vừa cài. Em này tạo hiệu ứng giả lập 3D cho các tab của firefox, nhìn cũng thú vị lắm mặc dù vẫn còn chưa mượt trong những chuyển động animated của nó. FoxTab dùng song song được với hệ thống tab thông thường (cơ mà bạn ứ có xài tab thường, bạn xài tab kit cho firefox :P)

Vẫn quyết định đổi style sang màu bạc dầu rằng màu xanh quy chuẩn có vẻ hợp rơ với sắc trong FF mới hơn. Winamp vẫn thích để màu đen. Dạo này bị thích bạc một cách thái quá theo tất cả các nghĩa của nó TT_TT: màu bạc, kim loại bạc, "bạc" bẽo... blah blah blah.



Trong cái screen của FF mới bên trên kia còn có 1 add-on mới cài trong khoảng thời gian gần đây, so với cái bài recommend một số add-ons hữu dụng mà bạn post trên blogspot. Cũng rất dễ nhìn thấy khi mà em nó có 2 chữ ff to lù lù màu cam chói lóa, ở trên thanh navigation bar. Em đó là facebook filter, có nghĩa vụ remove tất tần tật những tin trên bảng tin kiểu trích ra từ các apps games, hay thông báo ai kết bạn với ai, ai trở thành thành viên của nhóm nào, trở thành hâm một của trang facebook nào... blah blah blah. Còn lại đúng những dòng tin có giá trị đến từ những thay đổi stt, new notes hay những thứ đại loại thế. Tất nhiên, facebook filter có thể tùy chỉnh những lựa chọn đó.
Phiên bản trước của facebook filter sẽ chỉ có tác dụng đối với việc truy cập trang chủ của facebook sau khi đã đăng nhập, còn hoàn toàn không có tác dụng khi các bộ lọc của facebook làm việc. Tuy nhiên, phiên bản mới nhất của facebook filter lại nhạy cảm quá mức nên remove bằng hết các tin từ apps game, dầu mục đích của mình khi xài bộ lọc của facebook chính là để lấy riêng ra những tin trên tường liên quan đến game đó (như việc xài nó để có được 1 list dài claim các quà tặng cho Restaurant City mỗi ngày chẳng hạn). Thành thử mới phải để ra 1 cái icon cho facebook filter trên navigation bar để khi muốn xài bộ lọc của facebook thì turn off em nó đi (thành màu ghi) rồi khi cần thì khởi động lại. (không cần restart firefox để áp dụng em nó nên thực cũng không khó khăn nhiều).



Cái mặt cười màu đỏ cũng ở navigation bar không phải là smiley gì đó đâu nha. Em nó là Rikaichan, một add-on hỗ trợ cho việc tra từ tiếng Nhật (dạo này bạn ít xài cái này vì lười lần mò trong cái đống blog ngày nào cũng có của anh Inoue Joe).



Cái em nhìn như quạt 2 lớp, có con số 28 bên cạnh nằm ở dưới status bar kia là Brief, add-on hỗ trợ cho việc theo dõi feeds thôi. Thường thì bạn không hay đặt feeds ở những trang news mà chỉ hay đặt feeds ở những super site về các thể loại download kiểu như j-drama đang chiếu, update hàng tuần, j-music download theo single/album - update... bất thình lình, blog của anh Joe, HSJ's tvshows, scans tạp chí zai đẹp blah blah blah.
Chỉ khi nào down xong, bạn mới chịu mark as read cái thông báo của Brief kia. Thế nên, mới có cái con số feeds khổng lồ đến cỡ đó do cả tuần trời bạn không xài em com-chan ;___;


Những add-ons khác của firefox, bạn nào thích xài thì ngó qua cái link tớ để ở trên kia nhé.

Thời tiết thật là ảm đạm...

Thời tiết thật là ảm đạm.

Ngày đầu tiên xuống đến Hà Nội, trời rét căm căm. Đấy là lần đầu tiên trong chuỗi những ngày mùa đông kỳ lạ của năm nay nó phải thốt lên rằng "Lạnh thật!". Dấu hiệu đau đớn nhất của việc nhiệt độ xuống thấp hơn dự kiến là việc tay nó bắt đầu nứt và rát không sao kiềm chế được. May mắn thay, dự báo thời thiết của ngày hôm nay cũng tiên đoán rằng đợt lạnh Tết nhất sắp kết thúc. Có lẽ là thật bởi nó không thấy tay nó giá buốt như mọi khi mà không cách nào làm cho nó ấm lại được dù là găng tay hay trà sữa nóng. Ngày hôm nay có khá hơn. Chẳng phải là ấm nhưng cũng là không thấy cần phải suýt xoa vì nó.

Một mình trong căn phòng rộng bị bỏ trống cả tuần trời trong cái tiết ẩm thấp của Hà Nội khiến mũi nó cảm thấy ngứa ngáy. Không biết vì lý do gì suốt từ chiều hôm qua đến giờ nó luôn thấy phảng phất một mùi gỗ ẩm, có lẽ quện thêm với mùi ương ương của một thứ gì đó quá đát (mà nó không thể tìm ra xuất phát từ đâu và là cái gì). Đó là cái mùi không lẫn đi đâu được với cái vẫn còn đọng lại trong trí não nó về một miền quê cách Hà Nội chừng 40km về hướng tây, cách đây nhiều năm trời, ở ngay hướng đầu con ngõ dẫn vào nhà bà nội là một nhà chuyên làm gỗ xẻ, ngâm thân cây gỗ to hơn cột nhà cả mấy tháng ròng, cất cái mùi nhừa nhựa khó ưa mỗi lần đi lướt ngang qua...

Dẫu biết trước vắng bóng người là một cơ hội tuyệt vời cho những chú chuột mũm mĩp to ngang bắp chân người bình thường tung hoành khắp chốn, nó vẫn không thể ngờ sức công phá của cái loài gặm nhấm chết tiệt kia lại khủng khiếp đến thế. Đêm đầu tiên gặp lại com-chan, chẳng có cách nào đi ngủ sớm được, nhưng cũng chẳng có mạng để mà lượn lờ facebook, hay tán phét với mấy gã Areners, hay lượn lờ Zingplay với mấy người bạn ngoại quốc. Tất cả cũng là nhờ "duyên" chú chuột béo ngậy nào đó đã gặm nát dây mạng và mọi nỗ lực quan hệ của nó thì cũng chỉ huy động được nhân lực phải ngày hôm sau mới qua xử lý cho. Thế nên mới có chuyện là giờ ngồi gõ chay mấy dòng tản mạn này như một cách... tự lên đồng cảm xúc. Vẫn còn kinh sợ bọn chuột ôn vì thành tích gặm nát một mảng nho nhỏ của cánh cửa gỗ xếp mà lúc rời đi nó đã cố ý đóng lại, còn hở một khoảng nho nhỏ do một số các loại dây chằng qua, nhưng là xíu xìu với cái thân hình bồ tượng của mấy con chuột kếch xù nhà này. Thế mà chúng vẫn hiên ngang vượt qua cái thử thách chẳng có quếch gì là chông gai đó. Đã biết trước bẫy chuột không đủ sức kềm kẹp mấy con thùng phi này, mà không biết nên kiếm xi măng ở đâu để trộn với cơm làm mồi nhử lũ giặc cỏ này đây?, đánh bả chắc chắn sẽ là một quyết định sai lầm bởi có khả năng sẽ hạ sát nhầm sinh linh nào đó vô tội khác (chẳng may là vậy). Con mèo của cô chủ đây đến là lười.

Lảm nhảm.

Nhật kí Tết thường niên

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Tết nhất là thế đấy!

Ngày còn con nít mê Tết bao nhiêu vì những đồng lì xì của người lớn thì khi lớn dần lên niềm đam mê của tớ với nó lại đi ngược chiều bấy nhiêu.
Năm nào cũng vậy, quy trình của những ngày Tết trong đại gia đình nhà tớ lại lặp lại y chang năm ngoái. Chẳng có mấy cái gọi là vui vẻ, vì chắc chắn rằng sẽ có những điều tớ chẳng bao giờ mong đợi lại sẽ lại tiếp diễn…



29 Tết.

Như lệ thường, bữa cơm chiều 29 Tết là bữa tất niên bên nhà ngoại. Bố mẹ vẫn phải đi làm như nhà nước quy định công nhân viên chức chỉ được nghỉ từ 30 cho đến mùng 3 Tết mà thôi. Vậy là giờ trưa xin về sớm, cả nhà lại lên ông ngoại. Mẹ và các dì chuẩn bị thức ăn, trong khi ông, bố và các chú ngồi nói chuyện ngoài phòng khách. Bữa ăn chóng vánh độ tiếng đồng hồ rồi cả nhà lại về Lâm Thao, vì bố chẳng bao giờ thích lâu la ở nhà ông ngoại cả.



30 Tết.

Tết năm nay tớ phải dậy sớm hơn thường lệ. Và trong cái quan niệm phong kiến một cục là “người lớn thì luôn luôn đúng”, tớ dính ngay một quả mắng nhiếc của papa kêu là “sáng bảnh mắt ra rồi mà còn chưa thèm dậy” ;____;. Dạ vầng, cái gọi là “bảnh mắt” đó là 5h50’ sáng ạ TT_TT. Cơ mà vì đã quá quen với ách áp bức dưới đế chế “nhà” này, khôn hồn nhất là tớ cứ im lặng mà làm theo. Nhược bằng mở miệng gào lên chống đối, chắc chắn là sẽ còn phải dính chưởng nặng nề hơn.

Cơ mà được cái hay là đi sớm về sớm. Tất niên nhà bà nội năm nay kết thúc nhanh gọn và tớ đã về đến nhà mình ở Lâm Thao chỉ khoảng 4h chiều. Công việc dọn dẹp nhà cửa khi đó mới bắt đầu, như năm nào cũng vậy.

Tết năm nay ấm áp hơn hẳn mọi năm. Minh chứng điển hình nhất cho sự thật đó là chính bản thân tớ chỉ mặc bên trong có 1 em sơ mi cộc tay, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác mỏng teng, quần đùi kiểu con trai ngắn đến đầu gối, đeo một quả tất giấy màu đen như mọi khi, đứng ngoài sân vừa đưa chổi vừa rên rỉ theo mấy bài hát đang play trên điện thoại (em corby chuối :P). Gió cứ thổi gọi là ác liệt, khiến tớ thỉnh thoảng lại phải nhảy sang một bên để tránh cái mớ bụi phả thẳng vào mình. Trời lạnh tăng cường. Bắt đầu có mưa phùn lất phất. Đúng là ông trời cũng muốn cho người được một cái Tết ra nghĩa chào xuân như truyền thống đây mà.

Và… dồi ôi, lại thế nữa rồi.
Mất điện (!!!)
Trong cái giờ mà nhà nhà chuẩn bị mâm cơm cúng tế và bữa ăn tối cuối cùng của một năm âm lịch. Vậy là tớ phải dọn dẹp lau nhà lau cửa lần mò trong bóng tối, hoặc may mắn là có ánh sáng lờ mờ của một cây nến leo lắt or một cái đèn tích điện yếu ớt. Trong trí nhớ của tớ thì cách đây chừng 1 hay 2 năm gì đó, tớ cũng phải trải qua cảm giác tương tự, phải đi ngủ từ đâu đó 8 hay 9h, tối thui, để đến đêm tỉnh dậy mới lại thấy chung quanh mình ngập ánh sáng. Hơ hơ.

Bố lại đi ăn uống ở đâu đó với mấy chú bạn chơi quen trong công ty, hình như là tiết canh “lợn dân tộc”!! Gọi “lợn dân tộc” là bởi vì, như papa lúc nào cũng tự hào về tài ẩm thực của mình, thì rằng những chú lợn có vẻ giống từ rừng, được đồng bào người dân tộc nuôi thả, tuy nhẹ cân nhưng cứ gọi là ngon đỉnh của đỉnh. Và lẽ dĩ nhiên, đây quả là một cơ hội tuyệt vời để cụ được phen say rượu tăng 2 (nên nhớ rằng bữa tất niên buổi trưa ở nhà bà nội, chắc chắn cụ đã uống một tràng rồi).

Thế nên mình mới gọi đó là “thường niên”.
Bởi vì papa mình khi ngà ngà hơi men là y như rằng lại có một trận khẩu chiến với mama mình mà chủ đề bao năm như một: Tết nhất bận rộn mà có người cứ mải bạn mải bè, để nhà cửa cho một mình mẹ dọn. Đi chơi, quên luôn cả giờ về thắp hương bữa chiều. Về đến nhà lại nói mẹ suốt ngày càu nhàu, rồi lại kêu toàn làm theo những tập quán vớ vẩn đâu đâu (mà là thứ nhà nào cũng làm mỗi dịp Tết nhất) mà thành tâm thì không có. Câu chuyện lại tiếp tục lôi thêm mình vào làm kẻ thế thân cho cơn thịnh nộ của mama khi trước kia là mình lười làm việc, còn bây giờ là mình đã biết điều chịu làm trước khi bị sai, nhưng do quá lâu không ở nhà nên cái gì mình cũng phải hỏi => lại bị mắng kiểu “là người hay là ma mà cái gì cũng không biết” ;___;. Còn thằng em mình, y như rằng trong những lúc như thế lại là nhân được papa cưng chiều hết mực và đôi khi là nguyên nhân cho cuộc chiến của ba mẹ thêm phần khủng khiếp hơn. Thì nó là con cưng của dòng họ nội của bà tớ mà!

Tết nhất nhà tớ vẫn chưa hết những câu chuyện đại loại như thế này đâu. Tớ đang chờ xem liệu năm nay những thứ “thường niên” khác sẽ diễn ra theo chiều hướng nào? Ít nhất thì cũng biết rằng sẽ lại có một ngày gần gần như ngày 29 Tết nữa, diễn ra vào ngày mùng 2 vì như mọi năm đó là lúc phải lên nhà ông ngoại. Và sẽ lại có thêm một câu chuyện của 2/3 ngày 30 nữa vào ngày mùng 5, vì đó là ngày về giỗ bên nội.

Haizz.
Thế cho nên Tết nhất đối với tớ luôn là một khổ nạn chả khác gì thử thách đối với thầy trò Đường Tăng sang Tây Trúc thỉnh kinh. Mà vấn đề là cảm xúc của mình đã bị chai sạn hết rồi, nên có thế nào đi chăng nữa thì mình cũng chẳng có cảm giác vui hay buồn hay gì gì đó cả. Điều duy nhất mà mình chỉ đang nỗ lực làm, ấy là, bằng cách nào đó để những câu chuyện trên trôi qua một cách nhẹ nhàng nhất.

Trong suốt nhiều năm qua, mình vẫn luôn ước rằng có một cái Tết nào đó mình được xách ba lô và đi đến một chân trời góc bể nào khác cái quê mình. Mà trừ khi mình lấy chồng ra, mình thề rằng nếu mình “dám” thử làm cái điều đó, cả nhà mình từ nội đến ngoại, dễ đào tung cả cái đất Việt Nam này lên để lôi mình về bằng được và rủa xả mình tơi bời không còn một mảnh giáp vì cái tội “mất gốc mất rễ”, không thiết gia đình blah blah blah…



Giao thừa…

Có một số thay đổi nho nhỏ từ chính bản thân và đến từ người khác nữa. Điều đó dám cho tớ những kì vọng về một năm 2010 không quá đến nỗi nào dù có thể 1 tháng rưỡi đầu tiên của năm, tính theo dương lịch, tớ vẫn vung vãi thời gian của mình một cách không cần thiết.

Nhớ rằng ở thời điểm này năm ngoái, con người tớ đắm chìm trong thế giới “ta là một, là riêng, là thứ nhất”. Mặc dù có lượn lờ ngoài đường với những đứa bạn thân, thực ra tâm trạng của tớ không được trải rộng như thế. Tớ thậm chí không gửi cho bất cứ ai một tin nhắn chúc mừng năm mới…

Cơ mà năm nay thì đã khác.
Lý thuyết từ câu chuyện “Tiếng vọng rừng xanh” mãi đến bây giờ tớ mới có thể áp dụng thật tự nhiên và nhiệt tình, là mong muốn thực sự của bản thân chứ không phải chỉ một phép thử cho “sự phản hồi”.
Nhưng mà…
Tớ là cái đứa ghét cay ghét đắng sự lặp lại và không thích mình bị lẫn vào cả tá đông người cá tính giống nhau như một. Thế cho nên…
Không phải tất cả mọi người trong danh bạ của tớ đều nhận được tin nhắn “chúc mừng năm mới”. Chỉ những con người thực sự đặc biệt đối với tớ, ở thời điểm hiện tại, mới nhận được từ số điện thoại đuôi 23 của tớ mà thôi. Và đương nhiên, không một ai giống ai cả. Bởi vì tớ đã dành cả một mớ thời gian để soạn và gửi riêng cho từng người những tin nhắn chỉ liên quan đến một mình họ.

Nếu nói rằng những tin nhắn gửi riêng cho riêng như thế mà không chờ đợi hồi âm thì quả là bốc phét. Tuy nhiên, tớ cũng chẳng kì vọng nhiều vào điều đó bởi tớ tự biết rằng bản thân mình không phải là người đặc biệt đến mức đó trong con mắt đối phương. Chưa kể đến những quy tắc bất di bất dịch về chuyện tắc nghẽn mạng điện thoại mỗi đêm giao thừa…
Thế mà…
Cái người mà tớ không hề tin mình sẽ nhận được hồi âm lại trả lời tớ chỉ sau đó 2 phút. Rõ ràng là một lời chúc bình thường gửi đến cho bất cứ một ai cũng được. Nhưng cái cách tớ được gọi là “cat” gây shock còn hơn cả điện giật. Chắc chắn là với người đó, và với tất cả mọi người, cái danh xưng “cat” không có gì đặc biệt ngoài việc ám chỉ đó là một con mèo (vâng, con mèo 3 chân). Cơ mà đối với cá nhân tớ mà nói, “cat” là cách dùng từ mạnh mẽ nhất để mang đến cho tớ một lời động viên. Trong một câu chuyện ngắn mà tớ từng viết cách đây tầm hơn 3 năm (2006) mang tên “Cheer Up Soon”, “cat” chính là cái tên trìu mến mà tớ gọi con người đã cứu tớ lên từ vũng bùn sâu của tuyệt vọng. Đã lâu lắm rồi tớ không còn được nghe cái cách gọi một con mèo là “cat” nữa… Mà con người đó còn là đầu tiên và duy nhất cho đến tận bây giờ từng biết đến câu chuyện “chú mèo ba chân”… Thế nên, tớ không thể nào ngăn nổi mình nở một nụ cười hạnh phúc bất tận dù rõ ràng rằng điều đó không đáng. Khổ thân chưa… Biết rõ là một con đường cụt không lối thoát mà vẫn cười tít mắt lao vào ;____;.

Những kế hoạch cho đêm giao thừa năm nay của tớ đã có chút thay đổi nho nhỏ. Thay vì bắt tay viết những dòng đầu tiên cho tự truyện “Niềm kiêu hãnh của mèo ba chân”, là thứ hay sao tớ đã hoàn thành trước cả thời gian dự kiến (hay do ở nhà chán quá chả có việc gì để làm?), tớ đã ngồi buôn điện thoại đâu đó 1h đồng hồ với một “chàng” ở tận bên Phần Lan. Tớ thật sự cảm kích vì mối quan tâm mà “chàng” dành cho tớ. Nhưng tiếc là dù có thế nào chăng nữa thì tớ cũng không có khả năng chia sẻ được vấn đề của mình với bất cứ một ai khác, thậm chí cả những người thấu hiểu cảm xúc của tớ như rinmia, chứ đừng nói là với cái giống lúc nào cũng kêu “con gái thật là phức tạp” :-<.

Cũng không thể nói rằng Tết năm nay của tớ là hoàn hảo. Bởi vì vẫn có người khiến tớ phải thất vọng. Dường như người đó đang quá tự tin vào địa vị của mình trong lòng tớ. Có một chút tiếc nuối vì đã có lúc tớ định chạy trốn hiện tại và chọn người đó là cái cầu phao cho mình nổi giữa dòng. Nhưng thời gian là thứ không bao giờ quay trở lại, khoảng cách giữa tớ và người đó càng lúc càng xa dần mà hình như người đó đang không hề hay biết. Cũng chẳng sao cả, vì tớ vốn đã xác định sẽ vứt bỏ tất cả rồi.

Đã có một người phản lại lời mình đã nói hồi đầu năm, và đã có một người không đạt được khát khao của mình đến từ cuối năm ngoái, tha thiết thực hiện trong năm nay. Có vẻ như 2010 sẽ là năm của những thứ được “nói ngược”. Tớ hi vọng sự thực sẽ phản bội lại niềm tin của tớ. *cho mình một chút lạc quan, dẫu rằng gần như là chắc chắn, thực tế sẽ phản bội lại khát khao chứ không phải niềm tin của tớ*

Eternal Love...

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010

Mèo không tin cái gọi là "tình yêu vĩnh cửu", bởi vì mèo biết những lời nói đầu môi và những giây phút ở bên cạnh người yêu dấu không thể là bất diệt. Thế nên nếu bảo coi phim hay nghe những lời thề thốt rằng sẽ bên nhau trọn đời, thấy nó thiệt là kịch sao đó.

Cũng bởi vậy, mèo mới yêu 1st của mèo, cái người không bao giờ nói đến chuyện tương lai mối quan hệ kì quặc của mèo và anh sẽ đi đến đâu. Mèo chỉ biết, ở thời điểm hiện tại, anh không yêu mèo, nhưng anh trọng mèo theo một cái cách mà chỉ riêng hai đứa bọn mèo hiểu và thỏa mãn với nó.



Nhưng mèo tin cái gọi là "tình yêu vĩnh cửu" trong trái tim của con người mà ít nhất thì mèo biết, mèo dám đánh đổi bằng tất cả niềm kiêu hãnh của mèo, rằng trong tim mèo có những tình yêu như thế.

Nếu ngày xưa mèo từ chối bao nhiêu cái cá tính đặc trưng nhất của Horoscope mèo thuộc về ấy là thiên hướng gia đình thì bây giờ đây mèo lại ý thức được nhiều bấy nhiêu cái sự quan trọng của 1 tiếng nói thân thương ấy. Yêu bố, yêu mẹ, yêu gia đình, yêu quê hương, yêu đất nước. Đó cũng là một tình yêu mà đáng lẽ ra ngày lễ thánh Valentine ai cũng được quyền thể hiện chứ không phải chỉ là dành cho những cặp tình nhân như suy nghĩ ngắn ngủi của nhiều bạn trẻ bây giờ. Thế nên, mèo nghĩ hãy nên cảm thấy hạnh phúc vì Tết năm nay chính là một cơ hội để bạn ở bên và yêu thương gia đình.

Và mèo sẽ lại nói về những "tình yêu" mà người ta quy chụp rằng chỉ là một thể loại fangirl xịt máu mũi gì đó blah blah blah. Mèo không thích gọi những con người như thế là idols, lại càng không thích gọi mình là fan của họ. Bởi vì mình không yêu họ bởi vì họ nổi tiếng, bởi vì họ là một ngôi sao, mình yêu họ bởi cá tính rất con người của họ, yêu vì nỗ lực của họ, vì tình yêu của họ dành cho công việc, yêu cái sự quậy phá điên điên của họ yêu cái cách họ nói tiếng Anh và hơn cả yêu họ vì chính là họ. Điều đó có nghĩa, không cần họ là một ngôi sao, chỉ cần mèo được gặp họ là một con người bình thường, chắc chắn mèo cũng dành cho họ một tình cảm như thế bởi vì họ chắc chắn vẫn chỉ là họ mà thôi.

Cũng chỉ là một cách dẫn dắt mà thôi. Bởi vì thực ra, cái mà mèo muốn nói đến cái gọi là "tình yêu vĩnh cửu", đối với mèo, thuộc về những con người khác mà mèo yêu quý.

Mọi thứ trong máy tính của mèo đều được sắp xếp theo một thứ tự vô cùng logic mà những thứ giữ vị trí quan trọng hơn trong tim mèo thường sẽ nằm đầu tiên trong danh sách. Ví dụ như tên folder hay list yahoo chẳng hạn. Và 3 group đầu tiên trong Yahoo của mèo đó là - .V.i.P. -, - a past -- cabana of heart -. Đừng hỏi tại sao lại có mấy cái gạch ngang kia, bởi đó là cách dùng kí tự để mèo đẩy tên nhóm đó lên đầu list.
- .V.i.P. -, như cái tên của mình, chính là người nằm ở sâu thẳm nhất trong tim của mèo. Nơi này, thường sẽ chỉ có 2 người mà thôi: 1 - là mèo; 2 - người giữ trọn trái tim mèo ở giây phút này.
- a past - là quá khứ, là những con người mà có lẽ mối quan hệ của mèo và họ đã rạn nứt vĩnh viễn. Nhưng... đối với mèo, quá khứ không phải chỉ là những thứ không thể nào thay đổi được, quá khứ còn là cơ sở tạo ra chính con người của mèo hiện tại. Có chán ghét bản thân bao nhiêu chăng nữa thì mèo vẫn chưa bao giờ phải hối hận vì quá khứ đã tạo ra mèo như bây giờ. Vậy nên dù có là gì chăng nữa, a past vẫn có địa vị không thể đánh mất trong tim mèo.
- cabana of heart - cũng chẳng khác gì a past cả, chỉ có điều nó được chia ở thì hiện tại mà thôi.

Và hãy nói đến V.i.P, cái nơi chỉ có chính bản thân mèo, một kẻ trọng cái tôi cá nhân, và 2 người khác nữa, hai con người mà mèo yêu, thực sự yêu bằng tất cả trái tim mình.
1st: đến bây giờ mèo không có gì phải ngại ngùng và che giấu và sẵn sàng nói ra cái tên mà mèo hay gọi anh nhất: Saikan-J. Con người anh sở hữu hàng đống những thứ mà mèo từng ghét cay ghét đắng nào thì là uống rượu thay nước, hút thuốc thay cơm và đua xe bạt mạng bất kể đã nhập viện không biết bao nhiêu lần, thậm chí cả là khi chui thẳng vào gầm ô tô anh cũng đã từng. Anh tàn nhẫn và thủ đoạn hơn bất cứ nhân vật phản diện nào mà mèo đã từng biết đến. Nhưng... nói thế nào nhỉ? Mèo cũng chẳng phải là một thiên sứ để tìm kiếm thiên đường. Nếu có cánh, đôi cánh của mèo sẽ là màu đen, con người mèo là một sinh linh mang đầy tội lỗi. Thế nên... mèo yêu thiên đường hơn là địa ngục, mèo yêu ác quỷ hơn là thiên thần. Và mèo yêu anh, trọn vẹn như lí tưởng của mèo. Và anh là quá khứ... 3 năm một chữ one-side. Và trọn đời cũng là một chữ đó.
2nd: và cũng là hiện tại của mèo. Lại là một số 3, nhưng không phải là năm mà là tháng, lại một chữ one-side, và một lần nữa mèo lại biết, không phải đến bây giờ mới biết, rằng đó sẽ lại là một one-side trọn đời. Có điều... đến giờ mèo mới chịu nhìn nhận sự thật đó. Anh không phải là thiên thần, nhưng đối với mèo thì anh mang một đôi cánh trắng, đối với mèo anh dường như là một con người đối lập với Sai, cũng có nghĩa là đối lập với lí tưởng của mèo. Vậy mà... mèo yêu anh trọn vẹn bằng cả niềm kiêu hãnh của mèo, cái thứ mà mèo nghĩ là Sai đã không có được. Có lẽ đó là do khoảng cách địa lí, cũng có thể do thời gian đã phai nhạt đi xúc cảm của mèo những ngày quá khứ. Mèo cũng không biết nữa, mèo chỉ biết mèo đã không có cách nào khống chế được sự sụp đổ của trái tim mèo khi chấp nhận sự thật rằng anh không phải là con người mà mèo có thể vươn tới. Ai nói mèo thiếu ý chí thì cũng đúng, nhưng một khi mèo biết rằng trong tim người ta có hình bóng khác, mèo sẽ rút lui, và trong tim mèo, dù đau đớn bao nhiêu vẫn sẽ là một lời chúc chân thành cho hai người mãi hạnh phúc. Chẳng biết Sai có đọc cái này không nhỉ? Nhưng mèo tin rằng Sai biết điều đó. Với Sai cũng vậy và với anh ấy cũng vậy, thậm chí lời chúc đó của mèo dành cho anh sẽ còn mạnh mẽ hơn bởi con người anh là như thế.

Mèo chỉ có thể khóc khi xem một bộ phim đáng để khóc.
Mèo chỉ có thể khóc khi phải chịu uất ức không bao giờ có thể giải tỏa nổi, chỉ có thể là vấn đề trong mối quan hệ của mèo và gia đình mà thôi.
Còn thì...
Mèo không thể khóc vì trái tim mình bị tổn thương bởi một người bạn, bởi người mà mèo yêu.
Mèo không thể khóc khi thế giới của mèo vỡ vụn dưới chân.

Mèo không muốn thừa nhận tình yêu của mèo là one-side. Bởi mỗi lần chấp nhận sự thật đó là một lần thế giới của mèo sụp đổ. Cứ mỗi lần như thế, mèo lại tự hỏi phải chăng là vì mình được tạo nên bởi 7 tội ác của loài người? Mỗi lần thế giới của mèo sụp đổ, mèo lại muốn đưa tay ra giết chết cái đứa là mèo mà 20 năm qua có lẽ là chưa từng có một ai yêu nó.
Nhưng mèo không làm được...
Dẫu cho cô ấy chỉ là nơi chất chứa hàng vô vàn những tội lỗi, dẫu cho cô ấy không đáng để tồn tại, thì cô ấy vẫn là một con người. Và mèo không có quyền tước đoạt của cô ấy khát vọng yêu và được yêu.

Thế cho nên...
Mèo không có cách nào để xóa bỏ được tình yêu của cô ấy dành cho họ...
Cho dù chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, thì mèo biết rằng trong tim của cô ấy, giờ đây, sẽ luôn luôn có hai hốc sâu tận cùng chứa đựng hình ảnh của hai con người đó.

Đó là sự bất tử đối với tình yêu của mèo.
Không cần phải lúc nào cũng yêu say đắm hay yêu trọn vẹn cả con tim.
Đối với mèo tình yêu bất tử có nghĩa là không bao giờ phản bội lại cảm xúc chân thành đó mà mình đã từng có, là luôn giữ nó ở một góc tâm hồn.



Mèo vẫn còn yêu anh...
Nhưng mèo lại mong anh hạnh phúc (mà hình như lần này mèo vô cùng tin tưởng vào điều đó).
Xin anh, cứ coi mèo là một fan của anh, trung thành, anh nhé!



Mèo nhận ra thay đổi bản thân là cần thiết.
Nhưng xin phép, mèo vẫn muốn giữ lấy một phần niềm kiêu hãnh của kẻ tội đồ kia.
Đầu bên kia sợi chỉ đỏ buộc ngón tay út của mèo, mèo biết có thể sẽ là khoảng không vô tận. Nhưng mèo vẫn muốn tìm kiếm. Cô ấy vẫn muốn được yêu thương...

Julian xứ Macedon mất hai thiên niên kỉ để tìm ra người phụ nữ yêu mình, còn một con mèo thì có đến 9 cái mạng cơ. Có lẽ không phải là ở kiếp này, vậy thì đành chờ đến kiếp sau thôi...

(cười)
Có lẽ đã dễ chịu hơn một chút khi viết ra những dòng này.

Một vài cảm nhận ban đầu về "Perfect Girl Evolution" live-action

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Tình hình là mình vừa coi xong tập một của bộ j-drama Yamato Nadeshiko Shichi Henge hay Perfect Girl Evolution.



Đương nhiên, ở cái thời điểm này thì chắc chắn là chưa có bản sub cho phim, hoặc là bởi vì cái trang tổng hợp J-Drama của mình chưa có link down cho cái version có sub đó. Thế nên xem phim, với một đứa mù dở tiếng Nhật như mình thì căn bản chỉ nắm được đại ý sơ sơ chứ còn lời thoại cụ tỉ ra sao mình không thể biết tường tận cho nổi.

Thực tế là...
Tập 1 của bộ phim đúng y chang như mình dự đoán.
Có nghĩa là...
Trước đó, mình chưa hề mong đợi bộ phim này sẽ đạt được những hấp dẫn như manga gốc của nó. Chưa kể bạn Kamenashi Kazuya luôn là người tạo nên kỉ lục về rating thấp cho danh tiếng zai nhà JE dù bạn ấy rất chi là nổi tiếng =].

Bởi vì không kì vọng gì vào Yamato Nadeshiko Shichi Henge ngay từ đầu, mình chẳng có gì để mà thất vọng khi mà manga và live-action cứ như... chẳng liên quan gì đến nhau.
Mang tiếng là một bộ phim hài, mềnh chả cười nổi một câu nào trong suốt cái tập đầu tiên mà mình đã xem.
4 chàng điển "chai" của drama, lẽ dĩ nhiên ai cũng biết không thể so bì với 4 mĩ nam trong manga, nhất là về chiều cao của họ =]. Mà nói về tính cách, lâu rồi mình đã quên gần hết những gì đã đọc ở manga, nhưng mình nhớ ngày đó mình nhận ra rõ rệt từng chàng trai từng cá tính tuy điển hình nhưng rất đặc trưng. Tuy nhiên, live-action thì cái đặc trưng đó không hề nổi bật. Bạn Kame cái đoạn đóng giả host để tóc ngắn trông rất là điển trai, cơ mà cái kiểu đầu bình thường của bạn ấy thì thiệt là như một cái tổ quạ :-S. Vai của bạn Tegoshi thì quá chi là mờ nhạt và thú thật mình thấy nó gượng ghê lắm. Có duy vai của bạn "ú chì" thì còn có vẻ thú vị - trong con mắt của mình. Tiếc thay bạn "ú chì" chưa bao giờ nằm trong danh sách zai đẹp được bầy trong tủ kính của mình, bạn í chỉ nằm trong cái ngăn kéo to nhất có dán biển JE bên ngoài thôi.

Còn về nhân vật nữ chính Sunako.
Ngay lúc ban đầu biết tên diễn viên là Oomasa Aya, mình đã rớt ghế cái rầm rồi.
Không nói về diễn xuất, nguyên cái diện mạo bên ngoài của Aya đã không hợp với Sunako. Thực tế rằng Sunako là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đôi mắt sắc sảo nhưng không cho người đọc cảm giác về một cô nàng đanh đá. Tuy nhiên, bạn Aya thì trời sinh cho bạn ấy một vẻ ngoài chỉ hợp với... các nhân vật phản diện và tính cách thì cứ gọi là kiêu ngất trời.
Thế cho nên, cái đoạn Sunako mặc chiếc kimono màu đỏ trong truyện khiến bà con sốc lên sốc xuống thì trong phim lại chẳng có mấy ấn tượng cho lắm. Tuy nhiên, mình lại phải nói một điều ngược lại là bạn Aya đã rất nỗ lực cho vai diễn rõ ràng là không dành cho mình. Ít nhất thì những tính cách điển hình của nhân vật Sunako trong truyện đã được bạn ấy diễn đạt cho người xem thấy được, tức là còn tốt hơn 4 chàng điển trai câu về lực lượng fanbase hùng hậu kia. Có thể nói mình cảm thấy hứng thú với diễn xuất của Aya hơn là bạn Kame - người đáng lẽ ra phải diễn xuất tốt hơn thế rất nhiều. Giờ mềnh đã bắt đầu có cảm giác không thích xem phim của bạn Kame rồi, nhân vật của bạn í trong phim càng lúc càng mờ nhạt.
Preview của tập 2 được giới thiệu ở cuối phim cho mình thấy một số tạo hình hay ho hơn của bạn Aya. Xinh hơn, duyên dáng hơn. Tuy nhiên, mình thật lòng vẫn không thích cái vẻ mặt đanh đá của bạn này.

Bà cô của Sunako, chủ nhân của căn hộ mà 4 chàng trai của chúng ta đang ở là nữ diễn viên đóng vai thư kí trong Atashinchi no Danshi, và căn nhà trong phim cũng là tòa lâu đài Phép Màu trong phim đó =] (cũng là cái trường học trong Yukan Club và rất nhiều thứ blah blah khác nữa =]).
Lý ra, nhân vật này cũng sẽ phải là một người thú vị, nếu như giữ đúng nguyên tác. Tuy nhiên, cái cảm giác của mình về nhân vật này không khác gì với chính vai của diễn viên này trong Atashinchi no Danshi. Thành thử, mình thấy nó nhạt.

Thằng bé con đóng vai con của bà cô kể trên (nhân vật chỉ có trong phim), thời gian gần đây rất được lòng các chị em mê zai Nhật. Nếu trí nhớ của mình không nhầm thì thằng cu có xuất hiện trong Ninkyo Helper. Dễ thương, láu cá. Phim nào cũng vậy.
Tiếc thay, mình không thể gia nhập lực lượng mấy chị đổ thằng cu này được. Nó diễn xuất không phải là tệ, nhưng cũng như mẹ của nó trong phim này, mình cảm nhận sự lặp lại của hình tượng nhân vật. Vả lại, mình thích trẻ con khôn ranh trong cái vẻ bề ngoài cute hơn là cái thằng nhóc này nhìn mặt đã biết rất chi là láu cá. Nhỏ bằng tuổi nó mà đóng phim thì mình chỉ thích bé Takei trong Be with You movie thôi.

Kết thúc 1 tập phim. Mình tạm thời chấm cho bộ phim này 3/5 sao.
Tính cả yếu tố xem phim chỉ vì zai đẹp, Yamato Nadeshiko Shichi Henge cũng chỉ dừng ở mức độ nếu rảnh rỗi dư thời giờ thì xem giải trí và theo kịp xu hướng của các chị em mà thôi.
Còn nếu như bạn không có nhiều thời gian / không phải là fan đậm của Kame hay Tegoshi hay Uchi / muốn xem một bộ phim có giá trị lắng đọng về nội dung hay mạnh về mặt nghệ thuật thì... quên bộ này đi nhé.

Khoe zai - Perfect Girl Evolution vs. Kimi ni Todoke

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010

Khoe zai...

Tada~!

Có 5 cái ảnh của bạn già Sato Takeru của tớ đăng trên tạp chí Seventeen số tháng Hai năm 2010 nèh. Đẹp long sờ lanh. Tờ báo mới có bản scans. Tớ ngóng suốt, down cả cục về chỉ vì mấy cái ảnh này đây. Bản này tớ đã edit lại màu sắc, xịn hơn bản gốc rồi nha .

Cái tạp chí Seventeen nó là 1 tạp chí thời trang dành cho teen (đương nhiên) girl. Tớ thì tớ ghét cái tạp chí này thấy mù lên được vì dàn trang của nó cứ gọi là chóng hết cả mặt ~_~. Nhưng mà ế, được cái em này nổi tiếng ngoài một dàn model nữ toàn những em idol triển vọng xinh tươi (mà tớ chả bao giờ quan tâm) thì còn có rất nhiều zai đẹp trong tủ kính nhà tớ, kiểu như Yamamoto Yusuke chẳng hạn í.
Và bạn già nhà tớ cũng vậy, cứ dịp nào bạn ấy đóng phim trên truyền hình là y như rằng Seventeen dành cho bạn ấy vài trang solo trên mặt giấy của nó, sáng long lanh chứ hổng có rối tinh rối beng như cái tờ báo lày, toàn ảnh đẹp ngây ngất.

Thế thì...
Cái mớ bên dưới đây là phim gì nhỉ?
Ồ! Không phải Bloody Monday 2 đâu =]. Là Ryoma den như trong entry trước tớ có giới thiệu đó =]. Quần áo truyền thống nhá =]. Mà tóc hiện đại nhá =]. Kính ngôi sao nhá =]. Mặt vênh vô đối nhá =].

Thôi... Tớ không nhá nữa đâu! Nát hết cơm hết cháo! Mọi người cứ tự mà thưởng thức ở bên dưới đây đi .



mèo 3 chân

Xem tiếp ảnh zai đẹp ở đây náh!

mèo 3 chân

mèo 3 chân

mèo 3 chân

mèo 3 chân




Lại nói về phim truyền hình Nhật Bản...

Mới gần đây thôi tớ đọc được một mẩu tin trên TG nói rằng bộ truyện tranh con gái nổi tiếng là Kimi ni Todoke đã từng có tin đồn sẽ được chuyển thể suốt từ cuối năm ngoái, giờ mới chính thức được xác nhận.
Đọc plot của câu chuyện xong tớ hơi giật mình ngỡ ngàng một tí vì cái hình tượng nhân vật nữ chính giống hệt với Perfect Girl Evolution, cũng là một bộ truyện tranh nổi tiếng khác hiện đang làm cho một cơ số chị em trong friendlist của tớ trên facebook phát cuồng lên. Thì chả là phim đó ôm về một cục zai nhà Johnny's Entertainment thiệt là hoành tráng với những cái tên như: Kamenashi Kazuya, Tegoshi Yuya, Uchi Hiroki mà.

Và thế là tớ lại chép miệng: "Khéo lại là một chàng trai JE nào đó nữa đây!"
Nhưng...

Cái sự tò mò đã đẩy tớ đi tìm thử Kimi ni Todoke và theo dõi anime của nó...
Thật không may là chỉ sau khoảng vài phút xem phim là tớ đã hiểu ra rằng Kimi ni Todoke hoàn toàn không phải là một Perfect Girl Evolution thứ 2. Nhịp điệu truyện của nó phần nhiều giống với không khí của Otomen, hay cũng có nghĩa bộ phim này dễ dàng là đất diễn dành cho các chàng zai đẹp không thuộc JE.
Ùh thì ai cũng được. Nhưng tơ hi vọng không phải là một cặp đôi nào đó kiểu như Okada Masaki - Kaho trong Otomen. Mặc dù tớ chưa coi phim này, nhưng thực lòng tớ hoàn toàn không có cảm hứng với hình tượng nhân vật ấy chút nào, luôn luôn có cảm giác Otomen hay Akai Ito hay gì gì đó đại loại thế... là những câu chuyện đều đều, đều đều...

Mà thực thì Kimi ni Todoke đâu có thế?!
Sawako (biệt danh Sadako) là nhân vật nữ chính trong Kimi ni Todoke, một cô nàng lúc nào cũng có vẻ ngoài u ám như một con ma và bị người ta xa lánh vì điều đó. Nhưng khác với nhân vật nữ chính của Perfect Girl Evolution, Sawako không mê phim kinh dị, không thích cuộc sống tăm tối của mình, không tìm cách xa lánh mọi người và trốn vào trong cái vỏ bọc riêng của sự u ám. Cô bé luôn tìm cách để mình có thể hòa nhập với cộng đồng lớp, tìm cách để mình được khẳng định sự tồn tại, được gọi đúng tên, được tỏa sáng, và được yêu.
Còn Kazehaya Shota, nhân vật nam chính của Kimi ni Todoke - chàng trai lí tưởng của mọi cô gái (đương nhiên), lại trẻ con và trong sáng hơn nhân vật nam chính của chúng ta trong Perfect Girl Evolution. Kazehaya luôn là trung tâm của lớp học bởi nụ cười và sự nhiệt tình của cậu, chứ không phải vì một vẻ bề ngoài bảnh bao và những cử chỉ "cool chết đi được" của một motif các chàng hotboy truyện tranh khác.

Chung quy lại thì hình tượng nhân vật nữ chính và nam chính của Kimi ni Todoke quá là điển hình cho một dòng shoujo manga nhẹ nhàng mà vẫn đánh động lòng chị em phụ nữ. Nó khác biệt với một Perfect Girl Evolution mang nhiều tiếng cười và những tình tiết kì quái hơn.

Xét về cá nhân nhân vật nữ chính hay nam chính, Perfect Girl Evolution đều nhỉnh hơn cả về cách xây dựng hình tượng. Nhân vật của họ đặc biệt hơn, đi sâu vào ấn tượng của người đọc hơn.
Nhưng... cuối cùng nếu bảo tớ phải chấm điểm cho tác phẩm nào cao hơn thì tớ lại chọn Kimi ni Todoke, rõ ràng bình thường hơn Perfect Girl Evolution ở mọi điểm.

Thế thì tại sao?
Đơn giản là bởi vì Kimi ni Todoke biết được đâu là điểm nó cần đến, còn Perfect Girl Evolution thì không.
Anime của Kimi ni Todoke tớ mới chỉ xem đến ep 13 và dừng ở đó, không biết là bởi vì chưa có bản sub tiếp theo hay là vì cái tin mangaka của truyện gốc tạm ngưng vẽ vì sinh em bé. Nhưng mà... cái sự dở dang của anime đó khiến người ta phải tò mò cực kỳ vì những thứ sẽ diễn ra sau đó.
Tập 13, cái cô bé ngây thơ mới trở lại hòa đồng với thế giới kia đã nhận ra được tình cảm của mình dành cho Kazehaya là tình yêu. Và trong khắp cả những tập trước đó, cái tình cảm nhẹ nhàng đó cứ được đẩy lên dần, hợp với khoảng thời gian và những sự kiện đã xảy ra, khiến người xem có thể thỏa lòng để cho cảm xúc của mình trôi theo cảm xúc của nhân vật.

Còn Perfect Girl Evolution thì sao?
Ngày xưa tớ thích cái bộ này lắm chứ. Tớ đọc ngấu nghiến đến chả chục tập truyện liền một lúc ấy chứ. Nhưng... tác giả của bộ truyện này đã làm tớ quá sức là thất vọng và Perfect Girl Evolution đã vĩnh viễn rời khỏi top những bộ truyện tranh mà tớ yêu thích.
Hàng tập truyện Perfect Girl Evolution trôi qua với những câu chuyện nhỏ lẻ, chúng gần như không liên quan hoặc nếu có thì cũng là rất ít. Và từng ấy chap truyện trôi qua mà nhân vật chính của chúng ta không có mấy những thay đổi, nhân vật cũng vậy, đương nhiên cả mối tình của họ cũng cứ như là dậm chân tại chỗ. Đã có những lúc, tớ tưởng như cô gái đã có nhận thức hơn về mối quan tâm của mình, rốt cục, về cuối phim, sự yêu thích của cô lại là dành cho phim kinh dị và những thứ u ám.
Quá chán!
Perfect Girl Evolution đã lên đến con số tập hơn 20 rồi đấy (nếu tớ nhớ không nhầm), và tình hình là mạch chính của câu chuyện (theo như tớ dự đoán) cũng chẳng có mấy tiến triển. Thú thật, đến lúc này tớ cảm thấy tiếc thay cho một ý tưởng nội dung thú vị bị biến thành một tập hợp những câu chuyện hài có chung một dàn diễn viên.
Đến cái sitcom Nonstop của bạn Sukkie xem cũng không có cái kiểu diễn biến chậm như rùa bò đến thế.

Haiz...

Thôi thì đành chờ đến lúc Kimi ni Todoke công bố dàn diễn viên vậy.
Chung quy thì tớ đặt kì vọng vào bộ này chứ không phải cái Perfect Girl Evolution kia dù nó có cả một dàn sao to đùng...



Dạo này có nhiều chuyện muốn viết lắm, nhưng mà lười mãi thôi đến hôm nay mới viết được đôi dòng. Chẳng biết còn bao nhiêu dự định viết lách khác nữa đến khi nào bạn mèo mới bắt tay được đây :-<