.+CrosS+. World

Wandering in the world of 3-foot Cat!

Let the epic continue…
Let the legend become never-ending…
Let the history be as it really be…
Let the people go forward…

Chiếc hộp thời gian: món quà số 1

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2009

Gọi là học tập bạn Pika Rock, mèo cũng làm 1 dạng bài entry có cùng 1 tên gọi để... khoe của :)). Cái sở thích điên rồ của mèo ấy là sưu tập "đồ cổ" sẽ được gắn mác "Chiếc hộp thời gian" cho nó oai. Nói gì thì nói, thứ mà mèo đam mê nhất trong hàng loạt những thiết bị diệu kỳ của bạn Doraemon là "Cỗ máy thời gian" mà!

Gọi là "đồ cổ" thế thôi. Mèo chả đại gia đến mức làm nhà sưu tầm thế đâu. Có thể hiểu đơn giản nó là những món đồ xưa cũ, xưa ở tuổi thọ của nó, cũng có thể xưa ở style, ở thời điểm mà nó thịnh hành trong quá khứ. Mèo rất nhớ cái thời "ngày xưa ơi" ấy, và mèo muốn kiếm về trong góc bàn của mèo những món đồ nhắc nhớ mèo những quá khứ đẹp đó...

Tada... và đây là món đồ đầu tiên sau nỗ lực tìm kiếm của mèo ^o^:

mèo 3 chânMọi người đã thấy quen chưa ạ ;). Bút máy (bút mực) Trường Sơn màu đỏ và bút kim Hồng Hà màu xanh bộ đội rất kiểu nhà quê :)).

Vầng! Nhưng đó là tình yêu suốt những năm học cấp 1 của mèo đấy ạ. Những năm đầu tập viết chữ, bút mực Trường Sơn màu đỏ lúc nào cũng đồng hành trong hộp bút của mèo.
Thú thực là hồi đó mèo chỉ thích mỗi bút Trường Sơn thôi vì nó rẻ (hồi lớp 5 của mèo là 3000 thôi) là một mà viết sướng ơi là sướng, êm tay mà nét to. Dầu rằng biết viết bút kim chữ sẽ đẹp hơn và thậm chí còn trơn tru hơn nữa, mèo vẫn gắn bó với em nó cực kỳ.
Bút kim thì phải mãi đến sau này mèo mới thích viết. Và dù bây giờ có bao nhiêu cái bút đắt mấy chục ngàn đi chăng nữa, mèo cá rằng không có bất cứ một cái bút nào có thể viết ngọt ngào hơn được bút kim đồ cổ này của Hồng Hà. Cái bút này cũng xuất hiện hơi bị nhiều trong những bộ phim chiến tranh Việt Nam rồi đó nha ;).
Cũng cây bút kim ấy, ngày xưa mèo có 1 cây màu xám tro, đẹp mê hồn. Mà xong vì chuyển nhà qua chuyển nhà lại giờ mèo chả biết nó lưu lạc phương trời nào rồi í :-<. Dầu sao thì hôm nay đi mua đồ không được màu tro quyến rũ ấy, lấy em màu xanh này cho nó cổ điển những năm tám mấy cũng là một điều hay ho. Để ý tiếp đến cái thước kẻ có 2 đơn vị đo cm và inch 2 màu đen đỏ kia nha. Từ bé đến lớn mèo chỉ thích dùng thước 30cm thôi. Cầm mà đập đứa nào thì cứ gọi là... sướng cả tay =)). Và cái em 2 màu xanh đỏ kia hồi lớp 3 mèo cũng có 1 em na ná thế (mặc dù chắc chắn nó là đồ Tàu hay đồ Việt chứ không phải mác made in Thailand như em trong ảnh). Cái thước đó ngày xưa gắn bó với bạn mèo đâu đó khoảng 2 hay 3 năm học gì đó lận cơ. Bạn thích em nó lắm vì nó dẻo thôi rồi, uốn cong hoài mà chả gãy. Cơ mà thực tế thì loại thước kẻ 30cm mà mèo hay dùng nhất thì vẫn lại là cái em đồ Tàu mà giờ ra ngoài hàng mua vẫn còn ối đó: có cái vỏ bọc màu vàng chói lóa ế. Mèo cũng thích em nó nữa. Nhưng mà giờ đi tới đi lui chỉ tìm thấy cái loại nhựa cứng mà font chữ sử dụng cho mấy cái số in trên thân thước hình như là Arial cỡ 10 sao đó TT_TT. Hãng này ra 2 mẫu thước. Cái kể trên thì cứng và giòn, còn cái mèo thích nó dùng font chữ có chân, các số in béo tròn mà đường nét thanh mảnh và độ dẻo của cái thước chuẩn hơn hẳn. Tiếc là giờ em nó thuộc hàng hiếm :-< i =""> quả thực là lí tưởng cho 1 cuốn Nhật Ký tiện cho mèo vẽ hươu vẽ vượn và đính đủ các thứ lỉnh kỉnh vào em nó (kiểu như biên lai đánh dấu kỉ lục con số lớn nhất mà TK Vietcombank của mèo từng có chẳng hạn =)) )

Ơ hờ... 3 thứ đó là đủ cho một ngày hôm nay sung sướng dù vẫn đang ốm quay ốm quắt rồi :)).
Khi nào rảnh rang sẽ khoe thêm một vài món đồ cổ đúng nghĩa của nó khác =)).

[review] Drama: Jotei ~ Nữ hoàng của đêm tối

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

~Jotei~
Nữ hoàng của đêm tối



Thông tin chung:

Kanji: 女帝 (Empress / Nữ hoàng)
Dạng phim: Renzoku
Số tập: 10
Tỉ suất khán giả: 11.6 (Kanto)
Đài truyền hình: TV Asahi
Thời gian phát sóng: từ 13/7/2007 đến 14/9/2007
Khung giờ chiếu: 21:00-21:54 tối thứ Sáu hàng tuần
Ca khúc chủ đề: Kanata do Nanamusica trình bày
Phim đã có phụ đề tiếng Việt, mặc dù không phải do JPN sub :P

*chú ý: bài cảm nhận có lộ nội dung



Host / Hostess trong tiếng Nhật để chỉ một nghề: nghề tiếp viên tại câu lạc bộ đêm. Đó là một danh từ nhạy cảm, bởi rất nhiều người coi họ chỉ đơn thuần là ả gái điếm hay gã trai bao. Tuy nhiên, thế giới đêm tối của những host hay hostess tại kinh đô giải trí Nhật Bản không đơn thuần như thế. Đằng sau vẻ bề ngoài hào nhoáng của những chai rượu đắt tiền, lấp lánh trong ánh đèn neon là cả một cuộc chiến khốc liệt. Ngôi vị nữ hoàng của đêm tối chỉ thuộc về ai vẹn toàn cả nhan sắc và phẩm cách.

Con người trong xã hội hiện tại được sinh ra đã có sẵn một địa vị cho mình. Đứa trẻ may mắn lớn lên trong một gia đình giàu có và quyền lực luôn tự cho mình cái quyền vênh váo và coi thường kẻ nghèo hèn. Những kẻ thấp kém hơn về gia thế, hoặc cả về ý chí bản thân, tốt hơn hết nên xác định vị trí của mình mà tránh sang một bên, an phận thủ thường. Còn một khi đã muốn đứng lên chống lại tên ngạo ngược, nên biết rằng con đường phải đi không chỉ có chông gai mà còn phải đối mặt với đơn độc cả một đời người.



Cô gái trẻ 18 tuổi đầu Tachibana Ayaka bị cuộc đời bỏ rơi giữa những tiếng cười nhạo của cô bạn cùng lớp sẵn gia cảnh quyền thế, giữa nỗi đau vì cái chết do lao lực của mẹ - người thân duy nhất, giữa sự thật rằng mẹ con cô bị đàn ông bỏ rơi vì đam mê quyền lực. Trong mối thâm thù lớn lao đến cực điểm, Ayaka từ bỏ giấc mơ theo học đại học để tìm đến một câu lạc bộ đêm tại Osaka. Cô đã quyết định dấn thân vào con đường trở thành "Nữ hoàng đêm tối" – người phụ nữ quyền lực có đủ sức rửa hận nghèo hèn và bắt người đàn ông tệ bạc kia phải trả giá.



Sắc đẹp và mùi vị cơ thể không phải là vũ khí đủ sắc bén để đưa quyền lực về tay một hostess. Tiếc thay, người phụ nữ được ái mộ nhất câu lạc bộ đầu tiên mà Ayaka gia nhập lại không nhận ra được điều đó. Còn tội nghiệp hơn cho cô nàng khi nụ cười khinh bỉ vẫn có thể nở trên môi khi đối thủ khủng khiếp đã để lộ móng vuốt. Trước một lời nhạo báng "quê mùa" dành cho lính mới tò te nhưng khát vọng trở thành nữ hoàng, bạn có thể nói gì để khẳng định tiềm lực của bản thân? Dõng dạc khẳng định đam mê với một đôi mắt rực lửa ý chí nói cho cùng vẫn chỉ là hiểu hiện bề ngoài. Một người phụ nữ có khả năng trở thành nữ hoàng là phải như Ayaka, cúi mình nói lời cảm ơn vì chỉ bảo của đàn chị đi trước.



Lời khuyên của người mẹ mà Ayaka luôn tự hào rằng hãy dành "lần đầu tiên" của mình cho tình yêu thực sự đã bị cô xếp lại trong một góc của tâm hồn. Bởi vì, nếu như "cơ thể" này là một trong những con mồi câu được cá lớn, thì một nữ hoàng tương lai như Ayaka phải vượt qua nó trước tiên với nỗi sợ hãi lớn nhất: ông trùm miền nam! Tuy nhiên, đàn ông không phải ai cũng là kẻ đam mê tửu sắc. Những thế lực có thể giúp Ayaka đạt được ngôi vị nữ hoàng ấy phải được đốn gục bằng một trí tuệ sắc bén và một trái tim nhân bản của con người.



Như một mama của Ayaka đã từng nói, chiến đấu hết mình để đạt được mục tiêu sẽ không đưa bất cứ ai lên được ngôi vị nữ hoàng. Địa vị của người phụ nữ quyền lực bóng đêm phải được tôn lên bởi chính những hostess đồng nghiệp, và bởi tất cả những khách hàng tìm đến thế giới này.

Vậy thì, bằng cách nào Ayaka có thể đạt được mục tiêu của mình khi hận thù ngày càng lớn mà tình yêu đầu dành cho Date Naoto – chỗ dựa tinh thần mỗi lúc cô đơn của Ayaka – lại đang biến mất theo một ý nghĩa đau đớn hơn cái chết? Con đường trở thành nữ hoàng của Ayaka vẫn còn rất dài ở phía trước.





Với diễn xuất tuyệt vời của dàn diễn viên chính: Kato Rosa (Tachibana Ayaka), Matsuda Shota (Date Naoto), Sakai Ayana (Hojo Rina)… Jotei đem đến một cái nhìn toàn diện hơn về thế giới giải trí mà nhiều người vẫn hay xem thường. Bên cạnh cuộc chiến khốc liệt của những loài hoa trong đêm tối, sự trưởng thành trong mỗi con người về quan điểm sống và tình yêu chắc chắn là bài học đáng giá mà bạn để lỡ nếu bỏ qua tác phẩm này.

Copyright to mèo 3 chân (aka. Dara)
2009-7-13

[giới thiệu/cảm nhận] Music: BLACK INFINITY - 666 Metal

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Tớ không dám tự nhận mình là một rock fan. Tớ chỉ là người không thể sống nếu thiếu âm nhạc. Và trong hằng hà sa số những thể loại nhạc xuất hiện trong lịch sử loài người, rock có lẽ hợp với tớ nhất từ giai điệu, ca từ, âm thanh của nhạc cụ tới phong cách thể hiện và quang trọng nhất là tâm trạng nữa. Thế nên, nếu ai hỏi tớ thích dòng nhạc nào nhất, tớ vẫn trả lời chẳng hề phải đắn đo: đó là rock!

Nhưng cũng chính bởi vì không phải là đứa có thể yêu thích một cái gì đến đam mê cuồng nhiệt và dồn mọi tâm trí vào đó, tớ không sẵn sàng (hay nói chính chuẩn ra là quá lười :P) để tìm hiểu về lịch sử ra đời, về các thể loại rock khác biệt và đương nhiên, nghe được bằng hết những thứ mà rất nhiều người bạn tớ vẫn đam mê dù đôi lúc cũng tò mò chết được. Thế nên là, tớ phải nói trước bài viết này đây ngập tràn suy nghĩ và cách dùng từ theo cảm tính của tớ. Vậy nên bạn nào rành về rock mà cảm thấy nực cười vì có 1 đứa kém cỏi nhưng cố show off như thể mình rành về rock thì không phải đâu nhé, tớ chỉ đang cố gắng diễn đạt được suy nghĩ của tớ thôi +_+.


Tớ ít khi nghe rock Việt, vì không khí trong rock Việt không hợp với con người tớ. Không biết diễn giải như thế nào, nhưng phần lớn các bài rock Việt mà tớ đã nghe đều không mang đến cho tớ 1 cảm giác ngỡ ngàng phút ban đầu. Mà thực sự tớ là người sống bởi ấn tượng đầu tiên. Thế nên nếu nó không thu hút tớ tại xuất phát điểm, khó lòng dẫn dắt và thôi miên được tớ.

Cơ mà hôm rồi đi the Garden, khi đang lang thang trong nhà sách của nó, cả một kệ đĩa phát hành có bản quyền xếp hiên ngang trước mặt tớ. Cái căn bệnh ôm đĩa xịn từ Nhật với cái giá đắt đỏ về đã nâng cái sự tôn trọng Berne của tớ lên 1 mức kì lạ. Tất nhiên tớ không đại gia đến mức cái gì cũng bỏ tiền ra mua, nhưng bỏ ra vài chục nghìn để mua một album chuẩn của nhạc Việt đối với tớ cũng là một việc nên làm.

Lượn lờ một hồi tớ tia được khá nhiều những album rock mà có lẽ tớ đã biết qua ít nhiều.
- Một album của Triệu Hoàng có bài Buông Xuôi.
- Một album của Unlimited có bài Mộ Gió.
- Một album nữa tớ không nhớ tên nhưng một dịp về quê được xem music video của nó trên PV, thực sự ấn tượng bởi những tương tác video trong MV đó (cái tớ đang chờ đợi để được học nè). Mặc dù phải nói thật rằng rock của họ xem ra không ăn khớp với MV và thực thì xem cả 1 cục MV na ná nhau cũng cảm thấy mệt.
...

Bìa đĩa của những album trên thực sự rất ấn tượng. Thế mà...

Cuối cùng tớ lại có một lựa chọn cực kỳ liều lĩnh khi nhặt lấy album của một ban nhạc mình không biết tí gì, đồng nghĩa với nguy cơ nó không hợp với mình rất cao vì như tớ đã nói ở bên trên về rock Việt trong cảm nhận của tớ. Và album đó là 666 Metal của Black Infinity.

Nhưng phải có lí do gì tớ mới chọn nó chứ?
Tất nhiên!



Thứ nhất phải kể đến bìa album 666 Metal là một màu đen thực sự hoàn hảo với hình một ông già có phần ghê rợn cầm chiếc đũa nhạc trưởng, phía sau có những bóng mờ màu xanh đỏ như ngọn lửa tử thần. Đặc biệt nhất là việc sử dụng màu bóng và cách nhá ánh bạc càng khiến cho bìa album này trở nên ma quái.

Mặt sau của nó cũng vậy, sử dụng chung một gam màu với hình hành như xoáy sâu vào trong, dù không định nghĩa rõ ràng đó là gì nhưng khiến cho người xem có cảm giác họ đang đứng giữa một hành lang sâu hun hút bóng tối.

Việc sử dụng một hàng ký tự la tinh với những Omega, 666 Satan... cũng khiến tớ tò mò không kém bởi tớ có một hứng thú đặc biệt với biểu tượng học từ khi còn khá nhỏ (Sau này khi đọc truyện của Dan Brown thì lại càng mê hơn nữa :P).

Tuy vậy, chỉ riêng cái bìa đĩa cùng tên nhóm nhạc đã đập ngay vào gu nghe nhạc của tớ bởi một album như thế này dễ sẽ là theo phong cách death metal mà tớ thường không thích vì sự luẩn quẩn và bế tắc mà nó hay tạo ra cho tớ mỗi lần nghe.


Thứ hai, điều thực sự khiến tớ tò mò về album này là việc nó sử dụng ngôn ngữ hoàn toàn bằng Tiếng Anh. Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà không tính đến... con tem của Cục nghệ thuật biểu diễn thì không ai nói đây là một album của người Việt. Cơ mà nó lại được bày bán rộng rãi trong một nơi như là the Garden? Đó thực sự là một ma lực rất lớn đối với tớ bởi thật lòng tớ cảm thấy nhạc Việt khó có sức vươn ra tầm thế giới mà trong đó việc sử dụng tiếng Anh trong ca khúc là một ví dụ. Có tiếng Anh đã là hiếm hoi, huống hồ một album hoàn toàn không có ngôn ngữ mẹ đẻ. Âm nhạc sẽ ra sao? Phát âm tiếng Anh như thế nào? Tớ không thể không tìm hiểu?

Và tớ đã mua em nó về với đầy thử thách thích/ghét như thế.




Black Infinity

~666 Metal~

Intro - Return for Dying

Heaven Downfall
Lost Angels
The Secret
Paint Yourself All Black
Embracing Hearts
When Her Love on Fire
Deathbed Illusion
Celebrating Nightmare
God
Apocalyptic



Intro - Return for Dying
Black Infinity gân ấn tượng cho tớ ngay từ đoạn dạo đầu của Intro - Return for Dying. Một phong cách rock khá nặng nề, nhưng âm thanh của nhạc cụ mà 666 Metal thể hiện ngay từ đầu đã cho thấy một sự xuất sắc và phong cách âm nhạc hướng ngoại hơn tớ tưởng. Các góc cạnh của âm nhạc và tiết tấu biến đổi liên tục, năng động đến bất ngờ. Điều này là điều tớ ít thấy trong những ca khúc rock Việt mà tớ từng nghe.
Ấn tượng quan trọng nhất vẫn là kĩ thuật xuất sắc của từng thành viên trong ban nhạc. Cả guitar, cả bass, cả vocal và đặc biệt là trống khiến rơi vào cơn choáng váng. Thực sự tớ không nghĩ âm nhạc trong rock Việt có thể đa dạng và hoàn hảo đến thế chỉ trong một bài hát. Có thể là tại tớ nghe quá ít rock Việt. Nhưng tớ dám tin rằng cũng khó có một ban nhạc nào khác đầu tư khủng khiếp vào giai điệu và show off kĩ thuật âm nhạc như Black Infinity. Bên cạnh đó phần lyric và giọng ca của lead vocal cũng thật sự ấn tượng. (cơ mà tớ aprriciate phần âm thanh hơn)

Heaven Downfall
Là một ca khúc vào đầu vô cùng sôi nổi và giọng ca vang lên khá sớm trong trường giai điệu. Nhưng cũng chính vì thế điểm dừng của lời ca để cho nhạc cụ solo ở đoạn giữa khá là nhiều.
Heaven Downfall thể hiện nổi bật chất giọng của vocal chính. Mặc dù hát theo kiểu death voice, phát âm tiếng Anh trong ca khúc này thực sự rất chuẩn.
Tuy nhiên, Heaven Downfall mang đến cho tớ một ấn tượng khá quen thuộc với những death metal của nước ngoài mà tỡ đã tình cờ nghe qua nên không tạo cho tớ quá nhiều bất ngờ.

Lost Angels
Khác với Heaven Downfall, Lost Angels lại có một đoạn dạo đầu khá dài show off kĩ thuật bass và trống khá là thú vị. Tuy nhiên, nhiệt tình thật sự của ca khúc lại chỉ có được khi lời hát bắt đầu.
Tớ đặc biệt thích đoạn break music và điệp khúc dồn dập của Lost Angels. Nó tạo nên cho tớ cảm giác thực sự như đang đứng giữa ranh giới của thiên thần và ác quỷ.

The Secret

Đây là ca khúc đặc biệt mà tớ thích nhất, cũng là xuất sắc nhất album theo cảm quan của tớ.
Có một lí do đặc biệt để tớ kết luận như vậy bởi vì... đoạn dạo đầu tiên của The Secret là một tiết tấu cực kỳ đặc trưng của... cải lương ạ. Và tớ thực sự kính nể người đã viết nên ca khúc này bởi vì sự chuyển biến hợp lý không ngờ từ điệu cải lương sang khúc rock metal mạnh mẽ. Mà không phải chỉ có đoạn đầu của the Secret, trong cả ca khúc này điệu luyến láy không lẫn đi đâu được của cải lương vẫn cứ được nhá lại liên tục. The Secret là một sự kết hợp tuyệt vời của âm nhạc truyền thống Việt Nam và phong cách metal rock của nhân loại.

Paint Yourself All Black
Ngay mở đầu của ca khúc này đã gợi đến cho tớ phong cách rất cổ điển của death metal :)). Đúng không khí u ám của nó mà tớ không mê. Nhưng nói về âm nhạc của ca khúc này thì thực sự là rất xuất sắc. Tớ sẽ thích bài này hơn nếu nó chỉ đơn thuần là biểu diễn nhạc cụ. Thì vì cái khiến tớ dị ứng nhất của death metal là phong cách hát mà.

Embracing Hearts
Phong cách của Embracing Hearts gợi nhớ cho tớ đến một phong cách rock rất cổ, nổi tiếng và rất quen thuộc nhưng tớ lại không thể nhớ ra một cái tên nhóm nhạc đình đám nước ngoài nào thuộc dòng này. Nhìn chung thì những lúc tâm trạng thì rất thích kiểu trầm này.

When Her Love on Fire
Là một bản solo xuất sắc dành cho tay chơi keyboard. When Her Love on Fire gợi nhớ đến phong cách nhạc giao thưởng thính phòng có tính học thuật cao với những biến tấu khi trầm nhẹ thanh thoát khi dồn dập vội vàng.

Death Illusion
Mở đầu của Death Illusion là sự tiếp nối khúc solo piano từ bài trước rồi đột ngột chuyển sang tiết tấu nhanh mạnh cuồng nhiệt của rock. Thế nên nếu bạn không để ý tên bài, chắc chắn bạn sẽ không thể ngờ bắt đầu của Death Illusion lại là solo keyboard.
Sự thú vị đó đem đến cho Death Illusion âm hưởng của kết hợp đa chiều nhất trong toàn album. Với tiếng keyboard mang hiệu ứng electric, Death Illusion trở thành ca khúc dễ nhận diện các phân đoạn nhạc cụ nhất trong toàn album. Tuy nhiên điều đó không làm cho Death Illusion trở nên rời rạc mà ngược lại giống như được phân khúc thành những chương hồi tiếp nối không giống nhau nhưng không thể tách rời.

Celebrating Nightmare
Càng đi về cuối album thì cảm hứng thần thánh hóa đến với tớ càng nhiều qua phong cách nhạc và giọng hát. Thực tế là, tớ cũng không biết phải diễn đạt cảm xúc của mình như thế nào. Nó giống như là khi mở đầu ta thấy một chàng trai với đôi cánh khổng lồ màu đen ở sau lưng, với một nét mặt mang nhiều cảm xúc nặng nề. Nhưng đến lúc này đây, dường như anh ta đang muốn giũ bỏ tất cả và giang sải cánh ra muốn bay lên bầu trời xa có ánh sáng le lói đằng sau những tảng mây đen vần vũ.

God
God là một ca khúc với tiết tấu dồn dập mà nếu tiếp tục hành trình tưởng tượng từ Celebrating Nightmare kể trên thì đây chính là trường đoạn con người chiến đấu với thế lực tự nhiên là những đám mây đen kia để tìm đến cái đích mà anh ta hướng tới.

Apocalytic
là một kết thúc đẹp cho một album với những phím keyboard kéo dài và ngân vang. Tuy nhiên, đó không phải là một cái kết hoàn hảo mà tạo nên một hướng đi mở cho cảm xúc, giống như là điểm dừng của một tập truyện chưa có hồi kết.


Chung quy lại thì 666 Metal của
Black Infinity không phải là một album âm nhạc có thể khiến tớ nghe quên ngày tháng. Nhưng chắc chắn là nếu Black Infinity ra đĩa tiếp bạn sẽ bỏ tiền đi mua đồ xịn XD.




*Chú thích: Về hình ảnh bìa đĩa và booklet của album này tớ sẽ update trong thời gian tới khi có hôm nào đó tớ đủ chăm chỉ mò đến trường đủ sớm để phòng thư viện vẫn cho tớ xài máy scans. Update Later!

Còn về việc chia sẻ file mp3 thì tớ cho là 46k cho một album xuất sắc về âm nhạc như Black Infinity thì không có gì là quá đáng. Mọi người nên kiếm cho mình cái đĩa tem đàng hoàng của album này. Tất nhiên, nếu trong trường hợp bạn vẫn muốn nghe trước thì có thể contact trực tiếp với tớ. Chỉ share one by one thôi, không public đâu :). Ở đây tớ chỉ upload duy nhất
The Secret với mong muốn chia sẻ sự kết hợp sáng tạo của rock và cải lương thôi ^o^.


Chúc mừng sinh nhật anh yêu :x

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

Pa! Pa! Pa!... Thấm thoắt thế mà đã hơn một năm kể từ ngày em nói lời xin chào đến anh rồi đấy! Thời gian trôi qua nhanh thật...

Ngày anh xuất hiện trong đời em đến bây giờ nhớ lại vẫn cứ như một ảo ảnh. Anh khuấy động mọi cảm xúc và giác quan, những thứ tưởng chừng đã chìm vào quên lãng bởi những tháng ngày cô độc. Anh là chú chim ruồi tinh nghịch chọc trêu em. Em ngạc nhiên bật hỏi: "Tên anh là gì?"

Anh giống như mùa xuân đến trong lòng một trái tim băng giá. để khiến em trở thành một con xe cuồng nộ, tìm mọi cách để đến gần anh hơn như một vạch đích hạnh phúc. Ban nhạc một chàng trai là anh thật diệu kì. Nhưng cái em yêu không phải chỉ có thế. Hiểu biết nhiều thật nhiều về con người anh mới là thứ buộc chặt lấy cả hai chúng ta. Anh có biết không? Trọng lượng của anh đối với em càng lúc càng trở nên sâu lắng. Chẳng một nơi nào trong trái tim em không có hình bóng của anh dầu em chẳng hề muốn nghĩ đến điều đó. Bất giác, em trở thành vệ tinh quấn lấy anh mà không phải bất cứ một ai khác.

Hannah, hôm nay anh tròn 24 tuổi rồi đấy. Nếu có thể gặp được anh vào chính lúc nửa đêm, đó sẽ là một bữa tiệc đêm rộn rã khi em cất vang bài ca Pijama chúc anh một sinh nhật vui vẻ.

Anh yêu vẫn đang rong ruổi trên hành trình tìm đến một ngôi sao. Đừng bao giờ chùn bước anh nhé, bởi đằng sau anh còn có em mãi dõi theo.

Yêu anh thật nhiều!

Chúc anh yêu một sinh nhật vui vẻ ^o^!

English version is here

2009-08-05

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2009

Ôi kì tích... Thế là coi như 5 ngày liên tiếp chẳng thèm onl gì cơ đấy!! Với một con nghiện ngồi net còn hơn cả ăn cơm đó chẳng phải là một sự diệu kỳ sao?

Mèo té văng đến một nơi không có net trong hai ngày thứ 5 và thứ vì một vài lí do cả chủ quan lẫn khách quan. Về nhà ngày thứ 7 thì hỡi ôi, hay tin rằng: "modem cháy rồi cháu yêu nhớ!". Mà zồi ôi, khi cháu nó về nhà và nhận được câu đó thì cũng đã xế chiều rồi. Và ngày hôm sau thì còn gì tồi tệ hơn khi nó là... Chủ Nhật? Vâng, thì làm đếk gì có công ty nào nó chịu làm vào cái ngày nghỉ tuyệt vời thế này cơ chứ? Và cháu nó phải chờ đến tận thứ 2 để cô chủ đi-ký-hợp-đồng-mới! Điều đó có nghĩa là cháu nó sẽ không có mạng trước ngày thứ 3.

Hoặc là cháu nó té veo đến trường vừa ngồi điều hòa mát rượi vừa onl, nhưng lo ngay ngáy cứ đến tối là acc của mình bị khóa bay biến, với lại tốc độ máy rùa như con sên dù ram 2gb (hay 1gb nhỉ?, dù thế nào thì nhìn cấu hình cũng rất là khủng mà vẫn cứ rùa ngất rùa ngây). Thêm vào đó, toàn bộ tai nghe chả hiểu vì lí do gì đã được quán triệt là... rút ra bằng sạch =_=. Với một đứa nghe nhạc nhiều gấp 3 lần giờ ngủ tiêu chuẩn thì đó rõ là một cực hình mà... õ_õ | Hoặc là cháu nó ôm cái portable firefox ra hàng để ngồi lọc cọc làm việc không có word =_=.

Cách nào cũng là tối kiến cả. Thôi thì ở nhà cho lành, coi như được một phen làm quen với thế giới ngày tận thế!!!

Cơ mà các cụ nói cấm có sai. Nhàn cư vi là sinh ra bất thiện. Trong đống ngày nằm ườn ở nhà đem quạt ra phật phật và bật máy lên không có việc gì để làm, mèo đã kịp thanh toán xong kha khá những bộ j-drama đáng xem, ít nhất là với sở thích cực kỳ khó tính của mèo. Đếm ra thì có Voice, Engine, Dragon Zakura với movie linh tinh gì gì đó. Rỗi hơi ngồi chơi Chuzzle giành giật thêm được cả cục mề đay nữa mà rồi vì cài lại em máy bay mất sạch TT_TT. Cái chuyện cài lại máy sau 4 tháng an lanh này xem chừng liên quan đến 2 ngày mèo bay veo qua veo lại Đội Cấn - Đặng Thái Thân trong 2 ngày thứ 5 và thứ 6 kể trên, kèm theo đó là cả một cục tức to đùng mang tên: con sao biển +_+

Quay trở lại với J-Drama, mặc dù cấm ai dám nói mèo thua kém thằng nào trong hiểu biết về nó, cơ mà số lượng phim mèo đã xem nhiều khi còn không bằng chỉ là một đứa mọt manga đá chéo sân :)). Cơ mà mèo không quan tâm lắm. Mèo xem khoái xem phim điển hình và những phim theo sở thích của mèo hơn là những bộ người ta hô hào này nọ mà mèo xem xong ứ có cảm giác gì hết trơn hết trọi.

Mà thực ra thì trong đống phim trên cũng có khá nhiều cái mèo không thích đấy.

Đầu tiên phải kể đến Voice. Bộ phim này dù nói về pháp y mà cuối cùng toàn là những câu chuyện tình nghĩa =_=. Mèo muốn xem phim hình sự trinh thám cơ, thành ra dù nhận thức được Voice là một bộ phim đầy tính nhân văn, mèo cũng chỉ xếp bộ này vào cái dạng xem cũng được.

Kế đến là Dragon Zakura. Bộ phim này xem chừng là một bước ngoặt rất lớn đối với bạn Usavich (hay untalkativebunny hay greyandblack của ACC). Bạn í thì là một pre/reviewer mèo khá là nể nang vì khả năng viết của bạn ấy khiến mèo tò mò về khá nhiều bộ. Dragon Zakura chính là một trong số đó. Tuy nhiên, vì biết mình không tông xuyệt tông coi phim với bạn ý ngay từ cái hồi Haken no Hinkaku nên thường không có dự định bộ nào bạn ấy viết review. Nhưng tại tò mò quá, muốn biết tại sao Dragon Zakura lại là một bước chuyển biến cho cuộc đời bạn ấy chứ không đơn thuần chỉ là thích như những bộ khác... và thế là mèo coi.
Cơ mà thật lòng coi bộ này xong mèo không có cảm xúc mấy. Thật sự mà nói, một bộ nào mèo coi được từ đầu đến cuối có nghĩa là người khác xem sẽ khen hay. Nhưng chung quy thì cái bước ngoặt của tất cả lũ học sinh đần độn của cái trường Ryuukan và bước ngoặt của cả một người như Usavich nữa cũng không phải là cái gì quá lớn lao với mèo. Ờ thì biết nó hay, nó giá trị và nó là một bài học định hướng cho bất cứ ai đã đang và sẽ bước vào đời. Nhưng... vẻ như con mèo 3 chân này khác người quá sao đó mà nó cảm thấy những bài học ấy không cần thiết, hay là không thể áp dụng được với bản thân nó. Tấm bằng đại học là một thứ giá trị dù ở bất cứ quốc gia nào, nhất là một tấm bằng của Todai - đại học danh tiếng nhất Nhật Bản. Mèo cũng đã nhận ra cái giá phũ phàng mà mèo sẽ phải đương đầu trong năm tới khi kết thúc ở Arena, một tấm bằng Advance Diploma không bao giờ là giá trị ở cái đất nước Việt Nam này. Hơn thế nữa công việc thiết kế đòi hỏi ở con người ta sự chăm chỉ, nhưng mèo thì lười vô đối. Nhưng mèo vẫn không cho rằng mình đã sai khi chạy trốn khỏi ĐH quốc lập. Ừ, cứ gọi mèo là đồ nhát gan kẻ thua cuộc cũng chả sao hết. Chỉ cần bản thân mèo biết rằng mình đã vứt bỏ được rất nhiều sai lầm của quá khứ khi chấp nhận thua cuộc. Mèo chẳng giỏi giang bằng ai, còn thua kém rất rất nhiều người mà chỉ cần mỗi lần nghe tên mèo ôm một nỗi hận không sao tả xiết. Nhưng mèo cũng biết có hàng tá những đứa bằng giỏi hàng đầu vẫn phải ghen tị với mèo. Mèo vẫn có thể ngủ mười mấy tiếng 1 ngày mà điểm số ở trường khối đứa không theo được, mèo vẫn có thể đi chơi bạt tử mà tháng nào cũng chả thiếu tiền tiêu, không phải được chu cấp vì mèo đã tự lập về tài chính trước cả khi mèo lên đầu 2 tuổi tác ít nhất là 8 tháng giời.

Mèo vẫn còn muốn hơn thế. Mèo muốn số tiền mèo kiếm được mỗi tháng không phải 6 mà là 7 chữ số 0. Mèo muốn sống có mục đích, sống có giá trị. Ồ... nhưng giờ ngoài vấn đề tài chính ra mèo thấy cái gì của mèo cũng không được ổn lắm. Không ai bắt một đứa 20 tuổi không được phép vấp ngã thêm lần nữa. Nhưng mèo không thích, không muốn và biến mình thành một đứa sống dè dặt lúc nào không hay. An phận là điều khiến mèo hận nhất ở bản thân mình. Nhưng không có mục tiêu thì lấy gì để mà cố gắng?

Thôi bỏ đi, lảm nhảm nhiều quá rồi =_=. Đi ngủ, tí còn lôi con táo ra chém gió vụ con sao biển.

2009-07-25

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2009

Tôi thực sự yêu một người.
Yêu anh ấy. Rất nhiều.
Yêu đến mức cả sự tàn nhẫn của anh cũng không thể nào ghét bỏ được.
Yêu đến mức bản thân mình bị tổn thương ghê gớm cũng không thể nào từ bỏ được.
Yêu đến mức không sao quên được.
Yêu đến mức không thể yêu ai khác hơn thế được nữa.


Tôi vốn đã định từ bỏ.
Vậy mà ngày hôm nay tôi đã làm tổn thương 1 người. Và làm tổn thương chính bản thân mình.
Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác bị bỏ rơi đến vậy.
Nói chuyện với anh.
Tuyên bố rằng mình kiệt sức.
Tôi muốn dừng lại, và sẽ dừng lại.
Để rồi chợt nhận ra rằng mình đã mắc bẫy vĩnh viễn.

Tôi yêu anh nhiều hơn tôi tưởng.
Tôi viết để khẳng định rằng cho đến tận bây giờ tôi vẫn yêu anh ấy.
Tôi viết để ghi lại cảm xúc của tôi lúc này.
Một nụ cười.
Lần đầu tiên sau từng ấy thời gian, tôi có thể cười vì tôi biết mình yêu anh.

2009-07-22

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

[kenh14.vn] Đơn Phương Hoa Giấy

Tôi đã không không khóc khi những dòng chữ cuối cùng khép lại một câu chuyện buồn nhưng có hậu.

Cũng có một chút kiềm chế ở trong ấy, nhưng hơn hết cả có lẽ là bởi sự chai lì trong con người giờ đây không còn quá nhiều cảm xúc.

"Đơn phương hoa giấy" không phải là một câu chuyện sáng tạo, ít nhất là đối với bản thân tôi. Bởi ngay khi Kì 1 được đăng lên và đọc qua nó, tôi đã sớm biết trong đôi mắt màu cafe kia là hình ảnh một người con gái khác, một quá khứ đầy ám ảnh. Và tôi đã ngờ ngợ hình như mình biết trước câu chuyện buồn đằng sau ấy... Nhưng tôi đã cố lẩn tránh cái tiến triển rất bình thường của kịch bản đó...

Nhưng làm sao "
Đơn phương hoa giấy" có thể đi theo một hướng khác cho được khi mục tiêu cuối cùng của nó là đánh động nơi sâu thẳm trong trái tim của mỗi con người? Cái hướng đi của câu chuyện, rõ ràng là cách hợp lí nhất trong việc xây dựng tình tiết để đến cuối cùng ai đọc xong nó cũng phải mỉm cười, và để khi tắt đi cửa sổ trang web rồi mà hình ảnh những bông hoa giấy mỏng manh vẫn còn vấn vương trong trí não.

Cái đáng phục ở người viết này không phải là sáng tạo nên một câu chuyện cảm động, mà là ở khả năng diễn đạt cái ngọt ngào của chuyện tình đó. Nhẹ nhàng, hợp lí, và vừa đủ cho người đọc tìm kiếm một sự chia sẻ và đồng cảm.

Không thể xếp câu chuyện này vào danh sách "favorite" của mình bởi cái khiến tôi làm được như thế phải là nể phục vì khả năng sáng tạo kịch bản. Tuy nhiên, chỉ một câu duy nhất trong cả câu chuyện dài này khiến tôi phải suy nghĩ, để rồi kết luận một câu đơn giản rằng đây là một tác phẩm hay:

"Thành đã có một người con gái khác, và còn là người không bao giờ thay thế được."

Có lẽ không ai tin tôi lại bị ấn tượng bởi câu nói này đâu nhỉ? Chắc chắn với phần đông mọi người, nụ cười của họ sẽ dừng ở câu chuyện Hương kể về hoa giấy như một truyền thuyết tình yêu kia cơ. Với tôi thì, tuy chưa từng nghe ai kể hệt như vậy, nhưng motif mở cửa trái tim một con người nào đó, bằng câu chuyện kiên cường gắn liền với kỉ niệm của chính họ lại là một cái gì đó không còn quá xa lạ. Thế nên, có thể giờ đây tôi sẽ ngắm nhìn bông hoa nhỏ bé ấy lâu hơn bình thường một chút, sẽ nở một nụ cười nhớ đến câu chuyện này đây, mà cuối cùng cũng chỉ nhớ đến nó như bao câu chuyện tương tự tôi đã từng đọc qua hay được một ai đó quan trọng lắm kể lại. Tôi sẽ chỉ nhớ đến những gì trái tim mình muốn chạm tới.

Nhưng câu trên thì lại khác...
"người con gái thể bao giờ có thể thay thế được"...

chú mèo ba chânCâu nói này khiến tôi bất chợt nhớ đến những giọt nước mắt của chàng trai Yano trong
Bokura ga Ita (Tình yêu học trò) ngày nào. Và đương nhiên, tôi sẽ nhớ đến cả ánh mắt dõi theo người con trai ấy của cô bé Nanami nữa... Cô bé ấy cũng yêu một người con trai mà trong tim anh mãi mãi chôn giấu một hình bóng không thể xóa nhòa... "người con gái không bao giờ có thể thay thế được"... Cả những câu chuyện trong manga của Miho Obana nữa. Tất cả chúng và câu chuyện này mang cùng một dấu lặng trong bản nhạc hòa khúc Andante.

Tôi yêu Miho Obana trước khi tôi gặp Bokura ga Ita của Yuki Obata. Nhưng dù là ai chăng nữa và là tác phẩm nào chăng nữa, cái sống trong tôi là xúc cảm của chính bản thân. Tôi có một cuộc sống bình lặng mà cái chết chỉ một lần duy nhất đủ sức ám ảnh tôi. Nhưng đó lại là của một cô bé tôi không hề quen thân. Cơ mà trong tim tôi vẫn có một hình bóng không bao giờ có thể thay thế được. Và trong trái tim của hình bóng ấy, tôi biết cũng có một hình bóng khác như thế, giống hơn với câu chuyện ở đây...

Cuộc đời vẫn là một vòng xoáy bất tận như thế. Những con đường vẫn cứ mải miết đuổi theo nhau trên hành trình cô độc. Tôi nhớ những ngã tư đường...

Rốt cục thì loài hoa duy nhất và trọn đời trong trái tim tôi vẫn là một cánh bồ công anh. Hoa giấy đã chọn ở lại. Còn tôi, tôi sống vì tự do trong cơn gió.