.+CrosS+. World

Wandering in the world of 3-foot Cat!

Let the epic continue…
Let the legend become never-ending…
Let the history be as it really be…
Let the people go forward…

[review] Xì Trum: “Sút veo nhà phê bình đi mà xem phim chứ!”

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Bộ phim không thật sự là một “thảm họa” như nhiều người đang “xì trum” nó đâu nhé!
Có một thực tế rằng các nhà phê bình già cỗi ở những trang web danh tiếng về phim ảnh như Rotten Tomatoes hay Metacritic đang “dìm hàng” Xì Trum một cách tuyệt đối. Điểm Metascore của bộ phim chỉ đạt 30/100 trong khi ở Rotten Tomatoes con số còn tụt xuống 21% - không khoan nhượng. Khán giả tại IMDB cũng không “buồn” thương tiếc những nhân vật rất nổi danh trong suốt 50 năm qua và thẳng tay chấm 4,3/10. Có thể nói, Xì Trum đang tạo nên hiện tượng kỷ lục “trồng cây chuối”.


Chà! Nếu bạn là một người xem có thói quen đọc review trước khi đến rạp thưởng thức tác phẩm, thích dựa dẫm vào nhận định của các nhà phê bình chuyên nghiệp, thì tốt hơn hết bạn nên bỏ qua Xì Trum. Những con số kể trên đảm bảo mang đến một định kiến khủng khiếp rằng tác phẩm này chỉ đáng ném vào sọt rác. Điều quan trọng nhất, bạn có thể kết thúc đọc bài viết này tại đây!


Còn nếu như bạn đã đọc đến dòng này, xin chúc mừng, bạn là người xem phim có chính kiến và hẳn sẽ là một khán giả có thể cảm nhận tác phẩm điện ảnh bằng trái tim thay vì bằng bộ não khô khan. Phải ngạc nhiên mà nói rằng, Xì Trum 2011 thật sự đã tạo nên một kỳ tích khi nó đủ sức làm cho một người xem không thích thú gì những người tí hon da xanh phải thốt lên với chính mình: “Rút cục các Xì Trum cũng đâu đến nỗi nào.”


"Anh không phải diễn viên Thái Hòa - Anh là Long Ruồi!"

Trong những ngày gần đây, người ta liên tục xì xào về dự án phim mới của "chị Hội" Thái Hòa, sự vơ đũa cả nắm của người đời đã khiến cho đại ca xã hội đen khét tiếng đất Sài Thành cảm thấy khó chịu. Vì thế đại ca Long Ruồi quyết định phải làm cho ra nhẽ bằng những "tự sự" về cuộc đời mình thông qua lời của đàn em.


Chào anh, anh có thể giới thiệu cho chúng em biết về đại ca Long Ruồi được không ạ?

Khét tiếng nhất nhì thế giới ngầm Sài Gòn là đại ca Long Ruồi. Tuy nhiên, tụi này cũng chưa bao giờ dám hỏi tên thật của đại ca. Đại ca lập nghiệp từ năm 15 tuổi, sau bằng ấy năm nữa của cuộc đời, đại ca leo lên hàng anh chị máu mặt, cực khét tiếng, nhắc đến không ai là không biết. Quái lạ là ở làng giải trí Việt lại có cái gã diễn viên đóng vai gay trong Để Mai Tính - tên Thái Hòa thì phải - trông giống đại ca của thằng này cực. Khác mỗi cái nốt ruồi to bự ở cánh mũi phải thôi. Người ta cứ hay nhầm lẫn đại ca với gã diễn viên tầm thường kia. Thế mới có chuyện thằng này ở đây hôm nay để tự sự "giùm" đại ca Long Ruồi.


Vậy cũng kỳ lạ nhỉ? Diễn viên Thái Hòa hiện là một ngôi sao được rất nhiều bạn trẻ yêu thích. Giống người nổi tiếng là một điều mà ai ai cũng muốn mà?

Nổi tiếng thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Đại ca Long Ruồi của thằng này cũng khét tiếng lắm đấy. Đại ca có 7 cái nhất mà chỉ cần nghe qua thôi là người trần mắt thịt ai cũng phải lác mắt hết!


Thú vị quá nhỉ? Anh có thể giới thiệu cho chúng em về "7 cái nhất" đó được không?

Cái nhất của Đại ca Long Ruồi nằm ở cuộc sống thượng hạng tương xứng với danh tiếng của đại ca. Đó là 7 nhu cầu không thể thiếu được: ở, ăn, mặc, chơi, uống, hút và xe.


Anh có thể giới thiệu cụ thể hơn cho độc giả được biết không ạ?

Về ở, Long đại ca chỉ ở những nơi sang trọng nhất, tiện nghi nhất, luôn có sẵn người phục vụ và đặc biệt phải đảm bảo bí mật hành tung. Vì vậy, khách sạn chính là lựa chọn số 1 của đại ca. Phòng Tổng thống của Windsor Plaza với sức chứa hơn 30 người là sự lựa chọn khiến anh Long vừa ý nhất.


Về ăn, Long đại ca nổi tiếng kén ăn, mỗi bữa ăn rất ít và chỉ ăn tại các nhà hàng 5 sao có bếp trưởng quen thuộc. Đại ca chỉ thích gan ngỗng Pháp, bò Kobe Nhật và tổ yến Hồng Kông thôi. Mà đại ca cũng phong lưu lắm! Đại ca chỉ chọn một nơi để có thể nhìn ngắm thành phố của mình bên dưới: tầng 25 - Top of The Town. Nên nhớ là thức ăn phải được chuẩn bị sẵn trước khi đại ca đến và phải là phòng riêng vì anh không bao giờ ăn chung với người lạ!

Về mặc, đại ca chỉ mặc veston chất liệu lụa cao cấp của Massimo Ferrari, giày da bóng loáng Prada hoặc Salvatore Ferragamo (nói nhỏ, bọn này có tới 2 thằng chỉ chuyên đánh giày cho đại ca đó!). Đại ca thích đồng hồ Rolex, Piaget, Patek Phillippe; trang sức nam cao cấp bằng vàng và bạch kim của Cartier (nhưng đây không phải là cái nhẫn mà đại ca thích nhất đâu, đại ca muốn chiếc nhẫn vàng quyền lực của Lão Đại cơ!). Đại ca thích kính đen cực (trông ngầu mà). Ngoài ra thì đại ca cũng thích xài mũ phớt - mẫu thời trang mới nhất của D&G nữa.


Về chơi thì khỏi nói rồi. Tên đại ca luôn đứng đầu tiên trong danh sách khách hàng VIP của bất kỳ quán bar, phòng trà, club nào tại Sài Gòn. Chỉ cần thấy xe của đại ca đến, lập tức một bàn ở vị trí trung tâm phải được chuẩn bị, với 5 chai rượu xịn bày sẵn và các cô tiếp viên trẻ đẹp nhất tiếp đãi. Bật mí, địa điểm yêu thích của đại ca chính là America Discotheque đó.
À còn xe nữa nhỉ? Chrysler 300C sang trọng, đậm chất Mỹ, nhập khẩu nguyên kiện, là lựa chọn của anh Long cho những dịp sang trọng. Bên cạnh đó, anh cũng sở hữu một chiếc Jeep Cherokee 7 chỗ hầm hố, mạnh mẽ khi đi cùng bọn đàn em này.


Thật sự là choáng ngợp quá cỡ! Đại ca Long Ruồi không cảm thấy những thú vui tận hưởng đó đáng giá bạc tỉ hay sao?

Tiền bạc không là vấn đề! Đại ca Long Ruồi mà!


Chúng em hỏi khí không phải. Hào hoa phong nhã đến như vậy hẳn đại ca Long Ruồi cũng phong lưu đa tình lắm nhỉ? Anh có thể chia sẻ cho chúng em một chút bí mật đời tư của ảnh không?

Ấy chết, chú đừng dại miệng. Đại ca dữ dằn, hầm hố và máu lạnh là thế, nhưng nếu có cuộc thi "người đàn ông si tình của Sài Gòn", thì một trong những ứng cử viên sáng giá cũng sẽ là đại ca đó. Dù tiền muôn bạc vạn, quyền lực đầy mình với biết bao cô mỹ nữ chân dài, Long đại ca vẫn luôn dành trọn trái tim cho chị Nga - người đã đồng cam cộng khổ với đại ca từ thuở khó khăn. Dù có đôi lúc tham công tiếc việc mà đại ca không chăm lo chu đáo được cho đại tỷ nhưng ảnh không như những tay xã hội đen khác đâu nhé. Đại ca Long Ruồi vẫn luôn hướng đến một cuộc sống bình yên, đầy đủ và hạnh phúc với người phụ nữ anh yêu. 


Ôi, nghe những gì anh kể chúng em cũng muốn được "diện kiến" đại ca Long Ruồi quá! Chắc đại ca cũng không khó tính để ra mắt khán giả chứ?

Chú đừng nóng, 26/8 tới đại ca sẽ gặp chú ngoài rạp chiếu phim. Hẹn gặp lại chú khi đó nhé!

À vâng. Chúng ta vừa có cuộc nói chuyện thật thú vị với một "đàn em" của đại ca Long Ruồi. Bài phỏng vấn trên đây là một màn "pha trò" nho nhỏ của chúng mình để giúp bạn "làm quen" với nhân vật khét tiếng này. Hãy cùng chờ đón bộ phim mới nhất của nam diễn viên Thái Hòa - Long Ruồi - ra mắt trong thời gian tới nhé!

Thức cùng thảm họa Nhật Bản

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

14h46 chiều qua theo giờ Nhật Bản (12h46 ở Việt Nam), động đất 8.9 richter xảy ra ở gần quận Miyagi Nhật Bản, cách thủ đô Tokyo 382km. 

Ở cái thời điểm mà những tin tức đầu tiên về trận động đất lan tràn trên internet, tôi đã chẳng mảy may quan tâm vì vẫn cứ đinh ninh rằng trước nay Nhật Bản quá quen thuộc với động đất. Có chăng, đây chỉ là một lần "lớn hơn" thường lệ chút đỉnh. Bản thân còn ngờ ngợ rằng có thể đây là câu chuyện xảy ra cách đây mấy hôm rồi vì thường tôi khá lười đọc tin tức. (ngay kể cả chuyện mấy thằng tung của tập dợt gì đó ở Hoàng Sa Trường Sa tôi cũng còn chưa biết đến cho đến hôm nay).

Với cái tâm thế ấy, cùng với nghĩa vụ trực nhật nhà tuần này, tôi quay ra chuyện bếp núc và chống đỡ với 1 đứa trong nhà đang sắp phát khùng vì chuyện tình cảm. Trong lúc nấu cơm cái rèm cửa sổ chẳng hiểu sao bị lở tường rơi xuống. Cả lũ còn quay ra trêu nhau là động đất Nhật Bản ảnh hưởng đến Việt Nam đó. 9h xong xuôi dọn dẹp, máy tính vẫn đang down torrent một cục nặng bư thành ra load web không nổi. Thiếu ngủ, tôi mò lên giường thiếp đi tạm 2 tiếng đồng hồ.

Mãi đến 11h đêm tỉnh dậy, lúc đó tôi mới bắt đầu đọc và tìm kiếm thông tin về trận động đất và sóng thần ở đảo quốc Mặt trời. Thái độ bàng quan như mọi khi của tôi với các hiện tượng, trào lưu xã hội bị mất dần đi khi tôi ghé qua facebook của Sarah Soon và thấy cô ấy cập nhật liên tục tin tức về các thần tượng của mình. Đến lúc đó, tôi bắt đầu lo cho các zai của mình mà đầu tiên là Inoue Joe. Lạy chúa, tim tôi thực sự đã như ngừng đập và gần như phát khóc khi theo dõi các tin tường thuật thảm họa cùng những footage hiện trường của người trong cuộc, khi tôi nghĩ đến rằng Joe của tôi có thể bị làm sao. Nếu thật Joe-kun mà thế nào đó vì chuyện lần này thì chắc tôi bị đả kích lớn lắm. May sao, sacred của tôi vẫn an toàn. 

Kế đó, tôi bắt đầu hành trình săn tin tức về các bé zai khác, cùng theo đó là choáng váng vì sức phá hủy quá khủng khiếp của thiên tai lần này, vượt xa những gì tôi có thể tưởng tượng: nước ngập lênh láng khắp nơi, đổ vỡ, nứt đường, sập cầu, bốc cháy nhà máy hạt nhân. Một số zai của tôi đến h vẫn chưa có tin tức, trong đó quê hương của bé Hongo Kanata lại chính là Miyagi, Sendai. Tôi đến giờ vẫn lo phát sốt và chẳng có nổi tâm trạng để viết bài về "GANTZ: Perfect Answer" có bé xuất hiện (như đã dự tính là từ tối qua).

Tôi đã đọc, đã share, đã vote, đã resend rất nhiều tin tức về trận động đất. Tôi thậm chí không thể chấp nhận được chuyện Kênh 14 vẫn cứ vui vẻ bỉnh thản trong những tin tức giải trí rất thông thường nên dù là 5-6h sáng chưa hề đi ngủ, vẫn cố gắng tổng hợp nhanh một bài viết về cư dân mạng chấn động ra sao vì thảm họa lần này. Bài viết đầu tiên trên Kênh 14 và thành hit trang chủ ngày hôm nay là do tôi viết, không thật sự tốt vì khi đó tâm trạng tôi bấn loạn và mệt mỏi vì thiếu ngủ.

Lần đầu tiên trong đời tôi biết cái cảm giác kinh hoàng thật sự trước cái chết của người khác, của những người hoàn toàn xa lạ. Tôi đã từng kì thị Nhật Bản bao nhiêu bây giờ quay lại xót thương cho mảnh đất nhỏ chịu nhiều tang thương đó bây nhiêu. Nói ra thì có vẻ tàn nhẫn khi tôi cảm thấy tiếc một nền công nghiệp giải trí đang đồ sộ bỗng dưng phải đình lại hết. Giữa cái lúc sinh mạng con người mới là thứ quan trọng này nói vậy thật ác tâm. Nhưng chẳng phải nếu mong ước giải trí Nhật Bản trở lại được như xưa thì có nghĩa là đất nước ấy đã hồi sinh sau cái chết đấy sao?

Tôi thực sự ngưỡng mộ những con người nhỏ bé nơi đây. Mặc dù trong đời họ cũng chưa bao giờ phải trải qua trận động đất, sóng thần và cơn sốc dữ dội đến vậy, người Nhật vẫn rất bình tĩnh và ngay lập tức bắt tay vào thu dọn hậu quả thiên tai. Những bức ảnh này đây khiến tôi rùng mình ớn lạnh vì cơn bạo tàn của thiên nhiên (mà đúng hơn thì do chính sự tàn phá của con người đã khiến mẹ thiên nhiên phải nổi giận). Tuy nhiên, tấm ảnh dưới đây trên trang facebook Pray for Japan mới thật là thứ khiến tôi cảm động vì tình người khắp nhân gian.


All the world are praying for you, Nippon! Gambatte kudasai!

Tôi có một mong muốn là bị bỏ rơi

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

Tôi khó hiểu.
Tôi sống trong cái thế giới chỉ có một mình tôi quẫy đạp dường như không ai có thể xen vào nổi.
Nhưng,
bất chấp điều đó,
tôi vẫn muốn trân trọng một điều gì đó, một ai đó. Một người có thể chia sẻ thế giới của tôi.
Thôi nói quách ra là tôi muốn yêu và được yêu đi. Nói giảm nói tránh mắc mệt.
Tôi không cần một người yêu cặp kè như thiên hạ vẫn đầy rẫy.
Tôi chỉ cần một người chấp nhận bản thân tôi. Tất cả bản thân tôi.
Nhưng,

Tôi đủ thông minh để hiểu cái đời này làm khỉ gì có thằng người nào yêu thương được kẻ khác như bản thân mình.
Thế nên tôi không đòi hỏi.
Thế nên tôi mong muốn bị bỏ rơi.
Bởi vì tôi căm ghét được ai đó nắm tay và đưa tôi đi
Nhưng rồi để mặc tôi giữa "middle of nowhere"
Xong rồi nhả vào mặt tôi cái câu "ai cũng có tương lai phải do mình quyết định, phải tự mình, phải tự mình, phải tự mình..."
ĐỦ RỒI!

Tôi biết đó là vấn đề của tôi.
Tôi biết tôi phải giải quyết nó
hoặc đơn giản là vứt cha nó đó không thèm quan tâm.
Ờ, thế nào thì đó cũng là của tôi chứ không phải của họ.
Thế mà thiên hạ cứ khoái làm kẻ đạo đức dỏm khoái can thiệp vô chuyện người khác. Xong. Không có cách nào giải quyết được thì trả lại nó nguyên trạng.
Chả phải.
Đúng hơn là nó tồi tàn và rách nát hơn với niềm tin bị tổn thương sâu sắc.

Ồ.
Mà tôi chả nghĩ là mình có cái gọi là dũng khí để mà tin tưởng.
Hơn cả, tôi không hiểu bằng cách nào một người bình thường lại có thể (chỉ đơn giản là) hứng thú với một đứa không ra gì như tôi.
Không cần biện hộ. Nguyên chuyện thiếu coi trọng bản thân, nếu không nói là khinh tởm chính mình, đã quá đủ để mang ném sọt rác rồi.


Tôi xin lỗi những người tôi yêu quý.
Tôi biết các bạn lo cho tôi.
Nhưng tôi thực sự đã không còn biết tin tưởng là cái gì nữa.


Hồi tối tôi có xem 1 cái phim trên HBO. Tôi chả biết tên.
Chuyện phim kể về 4 cặp vợ chồng tìm đến một cái resort tên Eden để làm mới tình cảm của họ. Ở đó, họ được thăm hỏi bởi những chuyên gia tâm lý hàng đầu. Cái họ nhận được từ những người này, không phải là những thứ ai cũng biết kiểu hãy sống như thời hẹn hò yêu đương... Những thứ giáo điều. Rỗng.
Họ bảo:
Hai anh chị quay mặt vào nhau và chào như vừa mới gặp mặt.
Hai anh chị hãy chọn, chỉ 1 từ, miêu tả cảm xúc về đối phương.
Ngày đầu tiên chỉ có vậy.

Vâng.
Đó là thứ tôi cần. Một lời khuyên cụ thể. Từ từ.
Chứ không phải mớ giáo điều lí thuyết tự tôi cũng biết. Hay thiên hạ khối người đã nhả vô mặt tôi trong nhiều năm qua.
Cứ cho tôi nực cười khi tự nhận mình là một bệnh nhân tâm lí đi.
Nhưng đó là câu chuyện có thật và cái tôi cần không phải là một áp lực to uỳnh như kiểu chân lý bổ toang cái đầu tôi ra.
Nếu bạn không làm được điều đó. Làm ơn để tôi yên. Tôi sẽ tự kìm nén được cơn điên dại bộc phát của mình theo một cách nào đó (dù có thể đó chỉ là ủ bệnh, cũng còn đỡ hơn là nổi đóa lên và xong lại căm ghét bản thân mình nhiều hơn).


Thế thôi.
Rút cục thì cái entry này chốt lại chỉ 1 điều.
Nếu con người tôi không phải là thứ bạn có thể chấp nhận một cách (có thể coi là) toàn diện.
Làm ơn cho tôi được bị bỏ rơi.


To: Những người m yêu quý.
Ghét m cũng được. M chỉ hi vọng được hiểu 1 điều.
Đã 1 lần trong đời làm m cảm động, m sẽ yêu quý người đó đến tận cùng của cuộc đời.
Cảm ơn.

Kokuhaku - "Lời thú tội" kinh hoàng gây chấn động điện ảnh

Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Có một mâu thuẫn đến nghịch lý trong Kokuhaku (Confessions) – tác phẩm đại diện cho điện ảnh Nhật Bản tham dự Oscar lần thứ 83: Chúng ta có 37 đứa trẻ của một lớp học. Tất cả chúng mới 13 tuổi, được pháp luật bảo vệ quyền lợi trước mọi tội ác. Không được xếp ở tuyến đầu của hệ thống nhân vật, nhưng chính 37 đứa trẻ ấy mới là trung tâm của bộ phim. Dầu vậy, cái kỳ vọng rằng Kokuhaku là phim dành-cho-thiếu-nhi sẽ chỉ là hão huyền. Đúng hơn, những bộc bạch chất chứa thù hận trong tác phẩm mang lại bóng tối và ám ảnh đến rùng mình như trải nghiệm một ác mộng có thật.

Và nếu như phong cách u ám dường như đã thành truyền thống đó của Nhật Bản không phải là món hợp khẩu vị, tốt hơn cả bạn đừng cố xem phim. Vì một khi lời thú tội bắt đầu rầm rì bằng quang cảnh lớp học náo động ngay những giây đầu tiên, bạn sẽ chết cứng ở trên ghế với tóc gáy dựng ngược vì sốc và câm nín suốt 106 phút tác phẩm.

Sẽ là kẻ ngờ nghệch nếu bạn từ chối lời khuyên của tôi, thật đấy!

entry viết cho một nhật ký

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Cuốn nhật ký hiện tại của mình nó là như thế này
Thực sự là có một thay đổi đáng kể từ ngày cuốn sổ con mèo được đặt bút viết những dòng chữ đầu tiên.

Không giống như 5 cuốn trước, thực ra là 5 rưỡi - vì một cuốn với gáy vuông đã quá khó khăn để lật giở mới viết được non nửa đã được để ở quê và coi như nhật ký cho những ngày ngáp dài ở quê, cuốn nhật ký hiện tại đã đi đến phần tư thứ 2 chỉ trong vòng 1 tháng với số lượng ngày được viết vô chắc cũng chỉ khoảng con số 10. Điều đó tức là nó đã không thực sự cầm bút viết liên tục ngày này qua ngày khác - toàn những điều vô nghĩa, nhưng mỗi lần làm như vậy có lẽ cũng phải một lần tốn công bơm đầy cái bút mực kim Hồng Hà lận đấy, vì thường là không dưới 5 trang cho ngày như thế.

Vẫn là những cảm xúc chủ yếu nhất thời khi cầm bút viết, vẫn cái văn phong lộn xộn của việc không thể hệ thống mọi thứ bằng bút mực và giấy thay cho text văn bản có thể copy và paste, và del một cách dễ dàng như một bài viết có chủ đích rõ ràng. Tuy nhiên, thay vì những dòng viết ngắn về những cái bực bội hàng ngày nhỏ nhặt hay những dòng tự nhiếc móc bản thân - khá là thường nhật trước kia giờ vẫn có đấy nhưng là một chút lác đác, giờ nó đang tự biến cuốn nhật ký này thành một cuốn ghi chép bình luận kì khôi về những thứ nó đã đọc, đã xem nhiều hơn là những gì nó thực sự đã thấy.

Những trang viết dài miên man mà nó viết không ngừng nghỉ như để trút ra cảm xúc sau khi xem một bộ phim hay đọc một cuốn sách cứ trôi tất vào trong cuốn sổ một cách miệt mài mà trên hành trình thành chữ thành nghĩa đó đã có không ít lần nó phải dừng lại bởi tốc độ làm chữ nó xấu đi trông thấy và tay nó mỏi nhừ vì hiện tại đã không còn phải cầm bút nhiều như cái thời đi học cặm cụi viết ra những bài kiểm tra văn cả chục trang chỉ trong 90 phút thi cử.

Tất nhiên, nhật ký mục đích của nó ra đời là để giải tỏa cảm xúc hàng ngày như người ta vẫn cho là như vậy. Nhưng đối với một kẻ thực ra cũng có chút năng khiếu viết lách nho nhỏ thì nó hi vọng rằng trong đó sẽ ngập tràn những thứ hay ho, về nội dung hoặc trong cách viết, để một ngày nào đó đọc lại có thể thích thú lật giở từng trang suy nghĩ của một cái tuổi trẻ dại nào đó thuộc về quá khứ. Tuy nhiên, cuộc đời thì không phải lúc nào cũng toàn chuyện thú vị để mà viết, nên chuyện dựa vào khả năng viết lách rõ ràng là thứ quan trọng nhất mà nó cần.

Những thứ phê bình - rất cá nhân - được viết ra trong khoảng thời gian gần đây rõ ràng là thứ nó đã mong muốn cho cả 5 cuốn trước đó, chứ không phải thứ tự kỉ đầy sầu muộn mà nó thực sự không muốn nhìn lại một chút nào trong những thứ xinh đẹp trước đó.

Cảm thấy một chút ngạc nhiên và thú vị nho nhỏ về bản thân mình dù vẫn còn đang tỏ ra căm ghét nó nhiều lắm.

Dầu rằng cái thói quen của một đứa chuyên viết văn nghị luận mang lại một cuốn nhật ký luận nhiều hơn là kể hay tả, là cách viết văn mà nó đã rất muốn thực tập -nhưng luôn không thành. Ít nhiều thì, nó vẫn đang chịu viết một cái gì đó để bàn tay mình không bị lụt lội tồi tàn như khả năng của bản thân nó hiện nay. Và rằng bằng một cách thần kỳ những liên kết, những ý tưởng đã trở lại với nó từng chút một dẫu có một chút tầm thường - như đánh giá của bản thân chúng không là gì cả so với những thứ đã khiến cho bất cứ ai trước đây được nghe nói đến, đều phải kinh ngạc và nhắc nó tại sao không viết nó ngay ra?

Câu trả lời là: nó ì!
Đến h vẫn là như vậy.
Nó không chắc lắm đến khi nào nó thật sự có thể biến hóa những câu chuyện trong tưởng tượng của nó thành chữ thành nghĩa. Nhưng, bất cứ một chút ánh sáng mỏng manh nào cũng đã là quá tốt với một đứa tăm tối đánh mất tất cả niềm tin của nó vào con người, vào ngay cả bản thân mình.

Tự hỏi?
Có trở lại được không một cái tôi kiêu hãnh?

Cảm nhận ngắn về "Manatsu no Orion"

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Cái này thực chất là viết thành note bên facebook vì những cái này mình viết không có tính toán hay sắp xếp theo ý như một bài review có chủ đích. Nên lúc đầu không định đưa qua đây. Nhưng vì cái blog này mốc meo lâu quá nên mình cũng cảm thấy cần có chút gió cho nó tươi mát :P.

 Đây là bài preview của mình hơn một năm trước.

Bên dưới này là một chút cảm nhận sau khi xem xong em nó :)



Còn nhớ là "Manatsu no Orion" là một trong những bộ phim được giới thiệu trong thời kì đầu SushiF xuất hiện ở kênh 14 với phong cách viết hoàn toàn khác bây giờ. Nhiều khi nhìn lại mình cũng thấy tiếc bởi không còn được viết theo phong cách preview chỉ riêng cho một bộ phim như hồi đấy nữa.

Down xong lâu rồi. Mà hôm qua mới xem.
Quả thật hơi bất ngờ vì không ngờ bài preview của mình viết trước khi phim công chiếu nhưng cũng không có sai sót nào cả. Thậm chí cả cách đặt tiêu đề và điểm nhấn cũng có phần hợp với ý phim - câu chuyện thường ít có khả năng xảy ra cho một cái gọi là preview viết trước.

Không có gì để khóc cho dù "Manatsu no Orion" cũng phơi bày ra đó những nghiệt ngã của chiến tranh phi nghĩa. Bài hát "Manatsu no Orion" được thổi bằng kèn ac cũng rất hay nhưng với 1 đứa nghe quá nhiều nhạc phim xuất sắc như mình thì thế vẫn chỉ là chấp nhận được. Chứ cũng khó trở thành favorite và tìm down ost của nó để đưa vào playlist. (thực ra ý mình là bản nhạc đó cũng khá hay, nhưng không nó - dù là một chi tiết quan trọng trong phim - lại không ám ảnh mình nhiều lắm)


 ùh.
Thế mà "Manatsu no Orion" vẫn lên hàng nhưng movie yêu thích của mình không phải chỉ nói trong phạm vi là dòng movie Nhật Bản, nếu không muốn nói rằng mình không đánh giá cao phim Nhật vì phần đông phim Nhật có tiết tấu rất... buồn ngù.
Mà "Manatsu no Orion" thì thực ra vẫn có cái lỗi cơ bản đó, cách giải quyết kịch tính trong phim Nhật nhiều khi rất dở và khiến người xem bị hụt. Cơ mà mình bỏ qua hết.

Mình thích bộ phìm này ngay từ cái ngày đọc giới thiệu về nó và biết rằng nó không khai thác sâu chủ đề chiến tranh, cũng không phải một mối tình đẹp trong loạn lạc, mà đó là cuộc đối đầu thực sự của hai thuyền trưởng quân sự tài năng. Nhiều người có lẽ không biết, mình cũng không biết, rằng mẹ mình kể mình thích đọc em Almanach - những nền văn minh thế giới từ hồi lớp 2. Trí nhớ của mình cho đến h chỉ biết rằng hồi đó thứ khiến mình hứng thú nhất chính là phần tóm tắt những trận chiến lừng danh trong lịch sử nhân loại mà đã có một thời mình ngồi type lại đống này dài dằng dặc và quẳng lên blog Lịch sử - Văn hóa hồi vẫn còn yêu quý cái ACC bản cũ. Haizz, mình biết là không nên ủng hộ chiến tranh bất kể nó là phi nghĩa hay có nghĩa, nhưng mình thực sự yêu quý hai nhà cầm quân trong bộ phim kể trên. Một của Tamaki Hiroshi, một của bác nào đó người Tây mình không biết danh tính.


Dẫu rằng đó chỉ là một bộ phim giả tưởng. Thực tế chắc chắn sẽ có những con người như thế tồn tại trên đời, trong lịch sử xưa thật là xưa, hay của tội ác cách đây không hơn một thế kỉ, và thậm chí kể cả bây giờ dẫu cho người ta không có khả năng chứng minh với công chúng tài năng đó.

Nhưng nói gì thì nói mình vẫn bị mê mẩn bởi những nhà cầm quân, những người chiến đấu đến tận cùng hơi thở không phải bởi vì họ ủng hộ cho chém giết phi nghĩa. Đó chỉ đơn giản là một tình yêu với người bạn đồng hành to xác mà chiến binh là họ vẫn dịu dàng gọi là "cô ấy". Họ yêu biển cả, yêu bầu trời sao giữa lòng đại dương và con thuyền hay chiếc tàu ngầm mà mình là sẽ là người nắm giữ mạng sống của tất cả thủy thủ đoàn. Thế mà trong ấy, vẫn là khát khao cho những cuộc đối đầu với những kẻ ngang tài ngang sức đến độ sẵn sàng bỏ quên cả mệnh lệnh rút quân từ cấp trên.


I-77 đã hạ gục 13 đối thủ trước khi phải đối mặt với khó khăn thật sự của mình.
 I-77 cũng lại là thành công thứ 13 của thuyền trưởng người Mỹ. Dầu rằng đến phút cuối cùng anh đã không bắn hạ chiếc tàu ngầm nhân đôi may mắn dù anh có thể làm thế vì cuộc gọi thông báo chiến tranh kết thúc vẫn còn chưa chạm đến.

"Hãy để cho họ có thời gian từ biệt con tàu"
Tôi thích câu này của anh vô cùng bởi anh đã không cố gắng tiêu diệt đối thủ của mình. Đối với một người lính việc phải từ bỏ tàu chiến là một quyết định đau đớn, nó bằng nghĩa với I-77 đã không còn là kẻ bất khả chiến bại. Nhưng tôi biết là anh Mỹ hiểu, anh ta không thực sự thắng trong cuộc quyết đấu quân sự này. Anh gặp may trong lần thứ nhất chỉ với 2 giây chênh lệch, nhưng có lẽ anh không biết là mình gặp may đâu. Tuy nhiên, quả ngư lôi cuối cùng rõ ràng là một thứ mà anh đã không ngờ đến. Rõ ràng anh biết, nếu đó là một cuộc chiến công bằng anh chưa chắc đã dành chiến thắng như vậy.

Tôi đặc biệt thích cái kết thúc đó của bộ phim bởi thực ra đó là một cuộc chiến không phân thắng bại và cả hai đối thủ đều hiểu rằng họ ngang tài. Còn chiến tranh đã đến lúc nó phải kết thúc.

Nhiều năm sau đó bản nhạc phổ duy nhất là lời cầu nguyện may mắn vẫn còn được trân trọng, như tiếng lòng của những người đi lính và những người ở nhà.


"Oh Orion
Hãy dẫn lối cho người tôi yêu thương
Để anh không mất con đường trở về nhà"



p/s:
"Manatsu no Orion" là một bộ phim đáng xem. Mặc dù mình thú thật phần nhiều là mình không hiểu mấy thuật ngữ chuyên môn về hàng hải nói chung và về chiến trận đại dương nói riêng :P (tiếng Anh nữa -_-)