<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210</id><updated>2011-12-11T02:47:59.027+07:00</updated><category term='► Novels'/><category term='► MangAnimE'/><category term='[†he pride of Vietnamesε]'/><category term='© pre-review'/><category term='...about me...'/><category term='† Góc Khuất †'/><category term='► Computer Tips'/><category term='...nhật ký mèo ba chân...'/><category term='_♥.Inoue Joe.♥_'/><category term='♪ favarist'/><category term='♪ JEs'/><category term='► J-Musik'/><category term='_♥.POKÉMON.♥_'/><category term='_♥.Sato Takeru.♥_'/><category term='► AMV'/><category term='► J-Drama'/><category term='► Animation'/><category term='► Viet Rock'/><category term='_♥.Nishii Yukito.♥_'/><category term='_♥.Yamada Ryosuke.♥_'/><category term='► Movies'/><category term='₪ download'/><title type='text'>.+CrosS+. World</title><subtitle type='html'>thế giới của mèo 3 chân</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>75</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-1002302738577194175</id><published>2011-11-20T18:56:00.000+07:00</published><updated>2011-11-20T18:56:02.356+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>[review] In Time: “Ý tưởng thì cũng chỉ là rác mà thôi!”</title><content type='html'>&lt;blockquote class="tr_bq"&gt;&lt;b&gt;Không dễ để có được một hướng kịch bản đột phá như "Thời khắc sinh tử". Có điều, mọi vấn đề được nêu ra vẫn chưa được khai thác tới nơi tới chốn.&lt;/b&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img411.imageshack.us/img411/3541/111120cineintime00.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img411.imageshack.us/img411/3541/111120cineintime00.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi mượn đôi lời bức xúc của một người bạn để mở màn bài viết này có lẽ là hơi quá. Nói gì thì nói, &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (&lt;i&gt;&lt;b&gt;Thời khắc sinh tử&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;) cũng sở hữu một kịch bản phim cực kỳ ấn tượng. Giữa thời đại mà sự sáng tạo của con người bị bão hòa bởi quá nhiều kẻ tiên phong - những người đã làm nên huyền thoại, thì một ý tưởng thật sự đột phá như &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; thật sự là “của quý của hiếm”.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img510.imageshack.us/img510/6650/111120cineintime15.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img510.imageshack.us/img510/6650/111120cineintime15.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; bắt đầu ở tương lai giả tưởng, khi nhân vật chính &lt;b&gt;Will Salas&lt;/b&gt; (&lt;b&gt;Justin Timberlake&lt;/b&gt;) thức dậy với chiếc đồng hồ đếm ngược chạy trong cánh tay. Tại thời đại ấy, mỗi con người đều mang theo dãy số đáng sợ, là dấu hiệu báo tử tồn tại ngay lúc bạn mới sinh ra. Chiếc đồng hồ chết chóc ấy sẽ đánh bật bạn khỏi giấc ngủ khi tuổi 25 của mỗi người cập đến. Đó là thế giới mà người ta không dùng những tờ giấy bạc xanh đỏ để mua lấy vật chất và danh vọng cho cuộc sống hiện đại. Họ sử dụng thời gian thay thế.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img197.imageshack.us/img197/1666/111120cineintime12.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img197.imageshack.us/img197/1666/111120cineintime12.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn muốn mua một cốc cà phê? Hãy trả bằng thời gian còn lại của cuộc đời mình. Bạn muốn gia tăng quỹ sống ấy? Dĩ nhiên bạn phải đi làm. Tuy nhiên, hãy cẩn thận bởi con người ngày càng mất giá. Nếu hôm qua bạn trả 3 phút để mua 1 thứ đồ uống, hôm nay giá có thể lên 4 phút cho sản phẩm tương tự. Và dù năng suất làm việc của bạn gia tăng, thời gian nhận về vẫn có thể thấp hơn hôm trước.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img140.imageshack.us/img140/4295/111120cineintime10.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img140.imageshack.us/img140/4295/111120cineintime10.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đó quả là cách mở màn quá sức ấn tượng, “vứt” người xem thẳng vào một vấn nạn có thực trên thế giới nói chung và đặc biệt là ở Việt Nam nói riêng: lạm phát. Trong xã hội ấy, các vùng lãnh thổ được chia theo múi giờ. Những người dân ở khu ổ chuột như &lt;b&gt;Will&lt;/b&gt; thuộc Múi Giờ số 12, nơi con người cuống cuồng với quỹ thời gian ít ỏi được tính bằng giờ, bằng phút. Trong khi ấy, cô nàng nữ chính &lt;b&gt;Sylvia Weis&lt;/b&gt; (&lt;b&gt;Amanda Seyfried&lt;/b&gt;) lại sinh ra và lớn lên ở bên kia Múi Giờ số 4, thiên đường của kẻ giàu có, nơi cuộc sống con người quá chậm rãi, nhàn hạ, với những chiếc xe đáng giá cả thập kỷ, những màn cược trong sòng bạc lên đến một ngàn năm…&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img46.imageshack.us/img46/8396/111120cineintime13.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img46.imageshack.us/img46/8396/111120cineintime13.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong&lt;i&gt;&lt;b&gt; In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, mỗi Múi Giờ giống như một cột mốc biên giới. Chúng không phân chia lãnh thổ mà phân chia giai cấp sâu sắc. Muốn đổi đời bằng cách vượt qua các Múi Giờ ư? Đó gần như là chuyện không tưởng bởi bạn sẽ phải trả một phí khổng lồ. Thế giới ấy cũng có kẻ canh giữ thời gian – những tên “cớm” làm việc sắt đá, duy trì xã hội bất công chỉ để có được thêm 1 ngày sống.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img845.imageshack.us/img845/8089/111120cineintime06.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img845.imageshack.us/img845/8089/111120cineintime06.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng thời thế bỗng chốc thay đổi khi chàng trai trẻ của chúng ta nhận thức được hiện thực xã hội, lại được trời ban cho một cơ hội phi thường. Đó là lúc gã quý tộc giàu có và chán đời tìm đến khu ổ chuột để… tự sát và tặng nguyên cho &lt;b&gt;Wil&lt;/b&gt;l thời gian sống nhiều hơn cả thế kỷ. Anh sẽ làm gì?&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img651.imageshack.us/img651/3128/111120cineintime14.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img651.imageshack.us/img651/3128/111120cineintime14.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Như triết lý của cuộc sống, khi một vấn đề được đưa ra và đẩy đến đỉnh điểm mâu thuẫn, nó đòi hỏi phải được giải quyết. Có điều, &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; mới chỉ dừng lại ở mức nêu ra vấn đề chứ chưa "xử lý" mâu thuẫn nó xây dựng nên. Bộ phim bỗng hóa câu chuyện lịch sử dừng ngang chừng một cuộc cách mạng hấp dẫn. Vậy nên, không có gì là lạ nếu bạn “bức xúc chết đi được” vì một kịch bản chưa tới nơi tới chốn. Ý tưởng tuyệt diệu của các nhà làm phim, đáng buồn thay, trở thành cuộc nổi loạn bồng bột của tuổi trẻ.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img64.imageshack.us/img64/9021/111120cineintime11.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img64.imageshack.us/img64/9021/111120cineintime11.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; có một sự “trái ngược” kỳ lạ của phần khơi mào hấp dẫn với cái kết hụt hẫng thì các yếu tố khác trong phim cũng tạo thế đối đầu khó hiểu. Những màn hành động trong bộ phim rất chuẩn mực Hollywood với công thức: anh hùng chạy trốn cùng người đẹp, cú rượt đuổi bằng xe hơi cực xịn trên đường cao tốc băng qua cầu, hay chạy đua với thời gian bằng xe… “căng hải”. Ở quãng đầu phim, &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; làm rất tốt công cuộc lôi tuột người xem vào mạch phim nhờ những chi tiết kịch tính ấy. Tuy nhiên, nhịp phim về sau bị “loạn xà bần” và liên tục cắt cảnh cụt ở những điểm cao trào, khiến người xem đi lạc khỏi không khí hành động cuốn hút mà đáng lý bộ phim thừa sức đạt được.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img810.imageshack.us/img810/2568/111120cineintime04.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img810.imageshack.us/img810/2568/111120cineintime04.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù vậy, &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; vẫn có một điểm sáng đáng kể mà có “quá trời” các cô gái phải thốt lên sau khi bước ra khỏi rạp. Rằng đó là chuyện cặp đôi nam – nữ chính quá đẹp trai xinh gái và trang phục trong phim quá đỗi ấn tượng. Bối cảnh phim tương phản: hoang tàn tại Múi Giờ số 12 – tráng lệ tại Múi Giờ số 4, cũng đáng nhận được thêm một lời khen khác.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img847.imageshack.us/img847/9981/111120cineintime16.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img847.imageshack.us/img847/9981/111120cineintime16.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đằng sau những ý tưởng mới, Hollywood vẫn liên tục quay vòng các phiên bản remake. &lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; tuy chẳng thể coi là thành công, chỉ dừng lại ở lưng chừng trong bảng đánh giá và yêu thích đến từ các nhà phê bình cũng như khán giả, nhưng chắc chắn sẽ được nhớ đến như người mở đầu một ý tưởng sáng tạo. Sẽ mất một thời gian nữa để các nhà làm phim trở lại với đề tài này và hoàn thiện nó. Như thế, chúng ta có cái để chờ đợi. Chẳng phải trong thực tế, các cuộc cách mạng cũng cần thời gian để đạt đến điểm chín hay sao?&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img855.imageshack.us/img855/8791/111120cineintime07.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img855.imageshack.us/img855/8791/111120cineintime07.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;In Time&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; có tiềm năng hấp dẫn, chỉ tiếc là nó vẫn còn xanh lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;© Nguyệt Phong Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;20/11/2011 @ &lt;a href="http://kenh14.vn/c8/20111120043639667/in-time-y-tuong-van-con-xanh-lam.chn" target="_blank"&gt;Ciné | kenh14.vn&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-1002302738577194175?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/1002302738577194175/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=1002302738577194175&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1002302738577194175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1002302738577194175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/11/review-in-time-y-tuong-thi-cung-chi-la.html' title='[review] In Time: “Ý tưởng thì cũng chỉ là rác mà thôi!”'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-1602618928467314075</id><published>2011-11-14T05:25:00.002+07:00</published><updated>2011-11-14T14:21:21.962+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>[review] 50/50 - Chớ có để "Hên - Xui" đánh lừa!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;blockquote style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;b&gt; "50/50" là một tác phẩm đáng xem, nhưng hãy cẩn thận với thể loại phim và nhớ đọc kỹ nội dung trước nhé!&lt;/b&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img836.imageshack.us/img836/6360/111113cinehenxui00.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="741" src="http://img836.imageshack.us/img836/6360/111113cinehenxui00.jpg" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Cái tên &lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (tựa Việt là &lt;i&gt;&lt;b&gt;Hên – Xui&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;) có thể khiến cho nhiều khán giả hiểu lầm. Đơn cử, tôi có biết một cô bé bước ra khỏi rạp đã nhặng xị lên: &lt;i&gt;“Giới thiệu là phim hài nên mới mua vé chứ!”&lt;/i&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vậy &lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; có hài không? Có chứ! Quá hài là đằng khác. Nhưng (cái "nhưng" này khá quan trọng), tiếng cười trong phim đến trên nền tảng là một kịch bản rất “nghiêm trọng”: câu chuyện của người bị ung thư dây thần kinh cột sống. Bên cạnh đó, cách pha trò theo kiểu người lớn thâm thúy của dân Mỹ không phải khán giả Việt Nam nào xem cũng có thể hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img265.imageshack.us/img265/8158/111113cinehenxui03resiz.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế nên, nếu chọn &lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; cho mục đích giải trí vào cuối tuần thì hoàn toàn là một quyết định sai lầm. Hãy cân nhắc kỹ về nội dung của bộ phim trước khi bỏ tiền ra mua vé. Chuyện phim xoay quanh cuộc sống thường nhật của chàng trai trẻ Adam Lerner. Ở cái tuổi 27 sung sức và tràn đầy năng lượng, mọi cánh cửa tương lai đóng sập lại trước mặt khi anh mắc phải căn bệnh ung thư hiếm gặp. Cơ may sống sót cho chàng trai là 50%, một con số rất hên xui. Chưa sẵn sàng để chết, Adam đối mặt với căn bệnh với một thái độ ung dung, bình thản hơn người. Nhưng ảnh hưởng từ khối ung thư đang lớn dần lên, những đợt hóa trị dài đằng đẵng hay cách mà người ngoài nhìn vào kẻ bệnh như anh khiến Adam thay đổi. Anh đã đặt một chân lên ranh giới giữa sự sống và cái chết.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img263.imageshack.us/img263/3395/111113cinehenxui04resiz.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="366" src="http://img263.imageshack.us/img263/3395/111113cinehenxui04resiz.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img210.imageshack.us/img210/749/111113cinehenxui17resiz.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; là một tác phẩm lấy đề tài bệnh tật vốn đã quá quen thuộc đối với khán giả, đặc biệt là người Việt chúng mình - với nhiều “kinh nghiệm” qua các phim tình cảm Hàn Quốc (&lt;i&gt;&lt;b&gt;Trái tim mùa thu&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;) hay phim chuyển thể Nhật Bản (&lt;i&gt;&lt;b&gt;Một lít nước mắt&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;). Tuy nhiên, không giống với cách thể hiện của các nhà làm phim châu Á hay chính các tác phẩm điện ảnh khác của Hollywood, bộ phim của đạo diễn &lt;b&gt;Jonathan Levine&lt;/b&gt; và biên kịch &lt;b&gt;Will Reiser&lt;/b&gt; có thể nói là câu chuyện nhẹ nhàng nhất so với những &lt;i&gt;&lt;b&gt;Love Story&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (1970), &lt;i&gt;&lt;b&gt;Life as a House&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2001) hay &lt;i&gt;&lt;b&gt;Biutiful&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2010).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img442.imageshack.us/img442/4581/111113cinehenxui13resiz.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="366" src="http://img442.imageshack.us/img442/4581/111113cinehenxui13resiz.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không vẽ nên bầu không khí u ám, nghiệt ngã của căn bệnh tử thần, &lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; chỉ đơn giản kể lại quãng đời của một chàng trai, với những rắc rối rất đỗi bình thường: làm sao để hấp dẫn những cô gái, đối mặt với thử thách giới tính, chuyện người yêu phản bội, đắm chìm trong thế giới cô đơn mà khó kiếm được ai chia sẻ cảm xúc tương tự… Căn bệnh ung thư trong phim không mang yếu tố day dứt ám ảnh, nó thuần túy là một chướng ngại vật trong cuộc sống mà Adam phải đương đầu, phải vượt qua - như bất cứ ai và bất cứ một khó khăn nào khác. Chính nhờ cách kể chuyện mới lạ về chùm đề tài này mà bộ phim khá dễ dàng được tiếp nhận và đi vào lòng người.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img210.imageshack.us/img210/749/111113cinehenxui17resiz.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="366" src="http://img210.imageshack.us/img210/749/111113cinehenxui17resiz.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tuy vậy, vẫn có những lời nhắc nhở nghiêm khắc về số phận con người trước bệnh tật, trải dài suốt bộ phim. Adam còn quá trẻ đối đầu với ung thư, căn bệnh không làm khuôn mặt anh trở nên thiểu não nhưng bao bọc lấy anh, tách biệt anh khỏi những người bạn, vứt anh vào chỗ ngồi bên cạnh những ông già. Trong &lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, tử thần xuất hiện theo cách bất ngờ nhất để đánh bật thói thờ ơ của Adam trước sự sống còn của chính mình. Tiếng gào bất lực của anh, một mình giữa đêm đông giá lạnh, trong chiếc ô tô đóng kín với người bạn thân không ngừng gọi ở bên ngoài, là thước phim được đánh giá là nặng nề nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img88.imageshack.us/img88/9200/111113cinehenxui08resiz.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="367" src="http://img88.imageshack.us/img88/9200/111113cinehenxui08resiz.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;50/50&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; vốn là câu chuyện có thật của chính những người sáng tạo ra nó nhưng yêu thương và nghị lực đã giúp họ tồn tại đến giờ phút này. Đây cũng mới là ý nghĩa thật sự mà bộ phim muốn mang tới cho khán giả. Giờ phút cuối cùng Adam bước lên bàn mổ, bên cạnh anh có cả gia đình, bạn bè và người con gái quan tâm tới anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img210.imageshack.us/img210/8810/111113cinehenxui05resiz.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="359" src="http://img210.imageshack.us/img210/8810/111113cinehenxui05resiz.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Phim có sự tham gia của nam diễn viên &lt;b&gt;Joseph Gordon-Levitt&lt;/b&gt;, người đã từng để lại ấn tượng rất mạnh mẽ với khán giả qua &lt;i&gt;&lt;b&gt;(500) Days of Summer&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2009) và &lt;i&gt;&lt;b&gt;Inception&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2010). Có thể nói, biểu hiện trên khuôn mặt nhân vật Adam Lerner là một phiên bản mới nhiều thú vị của chàng Tom trong &lt;i&gt;&lt;b&gt;(500) Days of Summer&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. Ngoài ra, diễn xuất của các diễn viên &lt;b&gt;Seth Rogen&lt;/b&gt; (vai bạn thân của Adam), &lt;b&gt;Anna Kendrick&lt;/b&gt; (vai bác sĩ tâm lý), &lt;b&gt;Bryce Dallas Howard&lt;/b&gt; (vai bạn gái cũ, cũng là nữ diễn viên phản diện trong &lt;i&gt;&lt;b&gt;The Help&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;) và &lt;b&gt;Anjelica Huston&lt;/b&gt; (vai mẹ của Adam) cũng đều rất đáng khen ngợi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;© Nguyệt Phong Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;13/11/2011 @&amp;nbsp;&lt;a href="http://kenh14.vn/"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://kenh14.vn/c8/20111113033812166/cho-co-de-hen-xui-danh-lua.chn" target="_blank"&gt;Ciné | kenh14.vn&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-1602618928467314075?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/1602618928467314075/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=1602618928467314075&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1602618928467314075'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1602618928467314075'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/11/cho-co-e-hen-xui-anh-lua.html' title='[review] 50/50 - Chớ có để &quot;Hên - Xui&quot; đánh lừa!'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-5458303240286882794</id><published>2011-11-03T11:10:00.004+07:00</published><updated>2011-11-14T05:27:02.165+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>[review] Ba chàng lính ngự lâm: Khi bom tấn gặp "vận xui"</title><content type='html'>&lt;blockquote class="tr_bq"&gt;Bộ phim không thể trở thành tác phẩm đáng xem nhất tuần vì bị cạnh tranh với những ba đối thủ “gây bất ngờ”.&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img703.imageshack.us/img703/8175/111013cinegame02.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img703.imageshack.us/img703/8175/111013cinegame02.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm (The Three Musketeers)&lt;/span&gt;     rõ ràng đã gặp vận xui lớn khi đến Việt Nam trong dịp này. Dù được   coi   là quả bom bự nhất ra mắt trong tuần nhưng bộ phim lại không tạo   nên  cơn  sốt mà đáng lý ra nó sẽ nhận được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img27.imageshack.us/img27/7951/111023cine3musketeers06.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img27.imageshack.us/img27/7951/111023cine3musketeers06.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có tới 3 đối thủ cạnh tranh “miếng bánh” khán giả với &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;. Thứ nhất phải kể đến &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Hot Boy Nổi Loạn Và Câu Chuyện Về Thằng Cười, Cô Gái Điếm Và Con Vịt&lt;/span&gt;.    Tuy ra mắt từ ngày 14/10 nhưng cơn sốt phim đồng tính Việt chưa thể    chấm dứt nhanh đến thế. Với việc nhận được sự ủng hộ không thể hoàn hảo    hơn từ cả khán giả đã xem phim lẫn các nhà phê bình, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Hot Boy Nổi Loạn&lt;/span&gt; là thế lực khiến &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt; vất vả chống đỡ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img856.imageshack.us/img856/1562/111023cine3musketeers03.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img856.imageshack.us/img856/1562/111023cine3musketeers03.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong khi đó, đối thủ cùng thuộc dòng phim giải trí là &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Tay đấm thép (Real Steel)&lt;/span&gt;    lại tạo nên bất ngờ bởi nội dung lắng đọng, đánh tan những định kiến   về  phim giải trí chỉ để thỏa mãn thị giác. Còn tác phẩm mang đầy tính   nghệ  thuật &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Người giúp việc (The Help)&lt;/span&gt;     thì không cần bàn cãi về khả năng chinh phục khán giả của mình. Tuy     không phải là lựa chọn đầu tiên của người xem nhưng chắc chắn, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Người giúp việc&lt;/span&gt; sẽ bám rễ cảm xúc trong trái tim bất cứ ai bước vào rạp bởi giá trị nhân văn sâu sắc.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img189.imageshack.us/img189/7856/111023cine3musketeers04.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img189.imageshack.us/img189/7856/111023cine3musketeers04.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thật tiếc là tác phẩm Việt &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Cảm Hứng Hoàn Hảo&lt;/span&gt; bất ngờ hoãn công chiếu vào phút cuối cùng nên &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;     phải “ngậm ngùi” đứng cuối bảng đánh giá “phim hay trong tuần” của    giới  chuyên môn ở Việt Nam. Tuy nhiên, với đối tượng khán giả chỉ muốn    “xem  cho sướng mắt” thì dĩ nhiên, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt; phải là số một.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img220.imageshack.us/img220/1266/111023cine3musketeers08.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img220.imageshack.us/img220/1266/111023cine3musketeers08.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tên tuổi đạo diễn &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Paul W.S. Anderson&lt;/span&gt; là dấu triện kiểm chứng cho cái gọi là “khả năng thỏa mãn thị giác” của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;. Ngài &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Anderson&lt;/span&gt; là một tên tuổi lớn của điện ảnh Hollywood với những tựa phim hành động đình đám và mang “số nhiều” như &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Death Race, Resident Evil&lt;/span&gt;. Và bộ phim mới nhất vẫn khẳng định “bản chất &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Paul&lt;/span&gt;”     rõ mồn một: những cảnh toàn được quay theo góc thẳng đứng (góc mắt     chim) để khoe sự bề thế; những thước phim quay chậm (slow motion) luôn     nhắm vào những phân đoạn hành động siêu đẹp; kết thúc mở cực kỳ  hoành    tráng gợi ý cho phần tiếp theo không kém phần hấp dẫn.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img401.imageshack.us/img401/3199/111023cine3musketeers07.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img401.imageshack.us/img401/3199/111023cine3musketeers07.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đối với &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;,     những dấu ấn này càng rõ ràng hơn bao giờ hết bởi câu chuyện thời    phong  kiến châu Âu thế kỷ 17 mang đến một nền tảng tuyệt vời cho đạo    diễn &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Paul W.S. Anderson&lt;/span&gt; trổ tài. Thành Vience, Paris hay London thời vua &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Louis XIII&lt;/span&gt;     của Pháp hiện lên trong phim với sắc vàng sang trọng, bên cạnh đó là     chất nhung đỏ và những màu xanh rêu, màu lam ngọc, màu tím nhung...     quyền quý trên trang phục của các nhân vật. Những nhiệm vụ đột nhập  và    trộm cắp bản thiết kế của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Leonardo de Vinci&lt;/span&gt;     hay vòng ngọc nữ hoàng, những trận đấu kiếm 1 chọi 10 hay màn đối  đầu    giữa hai con thuyền bay bằng khinh khí cầu giữa bầu trời chẳng có  ý    nghĩa gì ngoài việc thể hiện kỹ xảo CGI tuyệt đỉnh, nhất là khi nó  được    cặp kính 3D hỗ trợ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img46.imageshack.us/img46/8703/111023cine3musketeers09.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img46.imageshack.us/img46/8703/111023cine3musketeers09.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong     bối cảnh huy hoàng đó, câu chuyện về những người anh hùng diễn ra  với    nhịp điệu nhanh, dồn dập. Đây là phong cách làm phim rất hiện đại  mà  &amp;gt;đạo diễn &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Anderson&lt;/span&gt;  đã hứa  mang lại cho bộ phim đầy chất cổ điển này. Ngoài ra, tính hiện  đại còn  được thể hiện qua chuỗi nhân vật xuất hiện   trong phim: ai  cũng có cho  mình một góc riêng của câu chuyện. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img253.imageshack.us/img253/5987/111023cine3musketeers11.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img253.imageshack.us/img253/5987/111023cine3musketeers11.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'Times New Roman',Georgia,serif; line-height: 22px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đó là chàng trai trẻ &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;D’Artagnan (Logan Lerman)&lt;/span&gt; với khát khao phiêu lưu và khẳng định mình, nhất là trong con mắt người đẹp &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Constance (Gabriella Wilde)&lt;/span&gt;. Đó là ba chàng lính ngự lâm huyền thoại &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Athos (Matthew Macfadyen)&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Porthos (Ray Stevenson&lt;/span&gt;), &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Aramis (Luke Evans)&lt;/span&gt; tìm lại chính mình trong những trận chiến đấu. Đó là Hồng y giáo chủ &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Richelieu (Christoph Waltz)&lt;/span&gt; với tham vọng thống trị nước Pháp. Đó là Công tước &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Buckingham (Orlando Bloom)&lt;/span&gt; đầy kiêu hãnh và gian xảo, luôn muốn thể hiện cái tôi to hơn người khác. Đó là vua &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Louis XIII (Freddie Fox)&lt;/span&gt;     trẻ con, luôn mải miết trong cuộc chạy đua thời trang với gã quý tộc     Anh quốc và tình yêu ngây ngô dành cho hoàng hậu. Đó là quý cô thâm   hiểm   &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Milady de Winter (Miila Jovovich)&lt;/span&gt;, một điệp viên hai mang luôn làm theo những gì mình thích.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img100.imageshack.us/img100/6265/111023cine3musketeers05.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img100.imageshack.us/img100/6265/111023cine3musketeers05.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Paul W.S. Anderson&lt;/span&gt; luôn dành những ưu ái đặc biệt cho người vợ của mình - &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Milla Jovovich&lt;/span&gt;. Thế nên trong &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;, vai diễn của cô trở thành chìa khóa then chốt cho mọi chuyện thay vì là nhân vật chính &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;D’Artagnan&lt;/span&gt; hay 3 huyền thoại lính ngự lâm. Kéo theo đó, tuyến nhân vật phụ của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Orlando Bloom&lt;/span&gt; hay &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Freddie Fox&lt;/span&gt; để lại nhiều cảm tình hơn dàn diễn viên chính. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img843.imageshack.us/img843/1062/111023cine3musketeers10.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img843.imageshack.us/img843/1062/111023cine3musketeers10.jpg" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có thể nói, yếu tố chính phụ đảo chiều kể trên là một điểm trừ “nho nhỏ” trong kịch bản của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;.     Có điều, cái “nhỏ” đó lại dẫn đến một hệ quả “to đùng” là nó làm mất    đi  chất anh hùng ca của nguyên tác tiểu thuyết. Điều này không làm   hỏng   sức hút của tác phẩm khi bạn theo dõi nhưng khiến cho bộ phim   không để   lại nhiều dấu ấn trong trái tim người bước ra khỏi rạp. Vẫn   có thể  khẳng  định rằng &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ba chàng lính ngự lâm&lt;/span&gt;     là một bộ phim hay và đáp ứng được nhu cầu giải trí của phần đông   khán   giả. Có điều, bộ phim chắc chắn không thể trở thành huyền thoại   và có   được sức sống trường tồn như câu chuyện của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Alexandre Dumas&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;© Nguyệt Phong Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;23/10/2011 @ &lt;a href="http://kenh14.vn/c8/2011102312554060/ba-chang-linh-ngu-lam-khi-bom-tan-gap-van-xui.chn" target="_blank"&gt;Ciné | kenh14.vn&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-5458303240286882794?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/5458303240286882794/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=5458303240286882794&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5458303240286882794'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5458303240286882794'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/11/ba-chang-linh-ngu-lam-khi-bom-tan-gap_03.html' title='[review] Ba chàng lính ngự lâm: Khi bom tấn gặp &quot;vận xui&quot;'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-770501424960439145</id><published>2011-11-03T11:01:00.003+07:00</published><updated>2011-11-14T05:26:46.759+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>[review] Anh là số mấy? - Tình yêu “thật thà” trong thời đại ăn nhanh</title><content type='html'>&lt;blockquote class="tr_bq"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đi ngược với nhận định “vơ đũa cả nắm” của nhiều nhà phê bình, hai nhân  vật chính trong "What's Your Number?" không đến với nhau từ trên...  giường.&amp;nbsp; &lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img841.imageshack.us/img841/5397/111010cinepeak2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img841.imageshack.us/img841/5397/111010cinepeak2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dĩ nhiên là, bạn đang thắc mắc “điên  cuồng” với tựa đề của bài viết này, phải không? Hãy cùng nhau phân tích  để hiểu kết luận đầy bất ngờ đó nhé!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời  đại ăn nhanh thì chúng ta đều hiểu đó là thế giới mà chúng ta đang  sống, khi thời gian như bị ăn cắp bởi một gã phù thủy vô hình nào đó, ai  ai cũng sống vội vàng, gấp gáp. Bởi vì thế, người ta ăn nhanh và cũng  yêu nhanh. Cô nàng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally Darling&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Anna Faris&lt;/span&gt;) trong &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;What’s Your Number?&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Anh là số mấy?&lt;/span&gt;) chính là một ví dụ điển hình cho thực tế này.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://img811.imageshack.us/img811/9997/111016cinenumber00.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt;  tình cờ đọc một bài báo nghiên cứu về số người tình trung bình mà một  phụ nữ Hoa Kỳ cùng “làm chuyện ấy”, con số 10,5 đã khiến cô bị sốc. Vì  nó quá cao ư? Sai! Với cô nàng trải qua trong cuộc đời chưa đến 30 năm  của mình những 19 cuộc tình, chóng vánh đến độ tên tuổi họ còn không thể  thuộc hết, thì dĩ nhiên, 10,5 là… thấp!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img805.imageshack.us/img805/8355/111016cinenumber03.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt;  sớm nhận ra mình là trường-hợp-cá-biệt và đang rơi vào tình trạng  báo-động-đỏ! 96% phụ nữ có trên 20 cuộc tình trước tuổi 30 sẽ trở thành  bà cô già độc thân sau đó. Ồ! Sống cô đơn cả đời hoàn toàn không phải là  điều mà một cô gái bình thường mong đợi. Trong giới hạn nguy hiểm, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt;  cuống cuồng lập lại danh sách những người đàn ông đã bước qua đời cô  với một hy vọng nhỏ nhoi là “săn” được ai đó làm “tình yêu chân chính”. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; phải làm gì để tìm thấy họ?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img440.imageshack.us/img440/6285/111016cinenumber05.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Theo mô-típ cổ điển, “thật tình cờ và thật bất ngờ”, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; giáp mặt chàng trai thứ 21 trong những tình huống không lấy gì làm đẹp đẽ của cả hai. Anh là người hàng xóm &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin Shea&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chris Evans&lt;/span&gt;) – kẻ luôn trốn tránh tình nhân sau một đêm mây mưa (và luôn chọn căn hộ đối diện – tức phòng của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; – làm nơi trú ẩn). Vấn đề ở đây là: anh chàng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin&lt;/span&gt; đẹp-trai-lai-láng kia lại sở hữu rất nhiều tài lẻ mà một trong số đó là… dòng máu “cớm”. Hợp đồng được ký kết: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; giúp hắn trốn bạn tình, hắn giúp &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; tìm kiếm các “mục tiêu”. Từ đây, câu chuyện “thật thà” của chúng ta bắt đầu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img155.imageshack.us/img155/2168/111016cinenumber06.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thứ nhất, giữa &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally Darling&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin Shea&lt;/span&gt; không có sự giả tạo về nhân cách. Với &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt;,  cô thẳng thắn tự nhận mình dễ dãi, đôi khi có thể dùng từ khiếm nhã hơn  là “lẳng lơ”. Còn anh chàng đến nửa phim  xuất-hiện-trong-trang-phục-Adam, chúng ta không cần phải bình luận nhiều  bởi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin&lt;/span&gt; cũng đã gọi mình là  “gã khốn”. Và “nhờ” chuyện bản chất sớm bị lộ này, hai người chẳng còn  gì để mà thất vọng về đối phương. Thực tế, câu chuyện đi theo chiều  hướng ngược lại (mà ta cũng đã biết đó là… mô-típ).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://img824.imageshack.us/img824/3276/111016cinenumber08.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Thứ hai, cả quá trình “săn tình” của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; diễn ra với tốc độ nhanh xuất thần. 20 người đàn ông trước &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin&lt;/span&gt;  trở lại trong câu chuyện ào qua như một… cú tạt nước vào người xem mà  ta chẳng hiểu tại sao lại thế. Sẽ có nhiều người thoạt nghĩ, vậy bộ phim  cứ trôi tuồn tuột, không có điểm nhấn nào như vậy sao? &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img16.imageshack.us/img16/5803/111016cinenumber10.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;À,  thực tế cuộc sống ngày nay nó là vậy. Nếu thật thà nhìn nhận lại chính  bản thân, có bao nhiêu người trong chúng ta dám khẳng định mọi mối tình  đã qua đều là sâu sắc? Bộ phim không dành thời gian cho quá khứ. Câu  chuyện “tìm lại” thực chất là “xây mới” cho mối quan hệ chúng ta đều  biết ai với ai. Vấn đề là: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; hay &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin&lt;/span&gt; sẽ là người bước qua những rào cản quan điểm do họ tự dựng nên. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin&lt;/span&gt; liệu có thể yêu ai đó thật lòng hay không khi anh luôn chạy trốn? &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; liệu có dám phá bỏ “lời nguyền 20” để đến với chàng trai thứ 21?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://img717.imageshack.us/img717/6527/111016cinenumber07.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Câu  hỏi ở trên dĩ nhiên là đã có lời đáp dành cho những khán giả đã xem  phim và cho cả những người hiểu định nghĩa của từ “mô-típ”. Bộ phim  chẳng mới ngay cả trong cách các nhân vật “theo đuổi” tình yêu của mình.  Có điều, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;What’s Your Number?&lt;/span&gt;  vẫn trở nên thú vị ở chỗ: Không có bất cứ một “phép màu” nào xảy ra để  phá vỡ “lời nguyền”, mọi cái kết đều có cơ sở của nó (kể cả bài báo  nghiên cứu là điểm bắt đầu cho câu chuyện của chúng ta).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img69.imageshack.us/img69/569/111016cinenumber09.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Và điều thứ ba khiến cho câu chuyện tình yêu trong &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;What’s Your Number?&lt;/span&gt;  được coi là thật thà theo nghĩa đen chính là một thực tế đi ngược với  nhận định “vơ đũa cả nắm” của nhiều nhà phê bình “xem thường” bộ phim.  Hãy ghi nhớ rằng, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;What’s Your Number?&lt;/span&gt; không phải là phần ba sau &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;No Strings Attached&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Friends With Benefits&lt;/span&gt; – những tác phẩm khai thác theo “xu hướng tình dục đi trước tình yêu”. Mối quan hệ giữa &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ally&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Colin&lt;/span&gt; không đến từ... trên giường đâu nhé!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img543.imageshack.us/img543/3563/111016cinenumber11.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Trong &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;What's Your Number?&lt;/span&gt;,  thứ khiến bộ phim bị cộp dấu kiểm định 16+ nằm ở yếu tố ngôn ngữ rất  thẳng thắn về giới tính và “chuyện ấy” nhiều hơn là những hình ảnh&amp;nbsp;“bỏng  mắt”. Thế nên, đây cũng là cảnh báo cho bạn đừng nên bước vào rạp xem  phim này nếu biết mình vẫn còn khá ngây thơ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bỏ đi điều đó, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;What’s Your Number?&lt;/span&gt; thật sự là một câu chuyện cổ tích tình yêu thời hiện đại, có phần dễ thương nhưng cũng nhiều lúc làm bạn&amp;nbsp;“đau tim” lắm đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;© Nguyệt Phong Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt; 16/10/2011 @ &lt;a href="http://kenh14.vn/c8/2011101606093796/anh-la-so-may-tinh-yeu-that-tha-trong-thoi-dai-an-nhanh.chn" target="_blank"&gt;Ciné | kenh14.vn&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-770501424960439145?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/770501424960439145/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=770501424960439145&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/770501424960439145'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/770501424960439145'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/11/anh-khong-phai-dien-vien-thai-hoa-anh.html' title='[review] Anh là số mấy? - Tình yêu “thật thà” trong thời đại ăn nhanh'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6340180674605916013</id><published>2011-11-03T10:56:00.005+07:00</published><updated>2011-11-14T05:26:28.253+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>[review] Xì Trum: “Sút veo nhà phê bình đi mà xem phim chứ!”</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;blockquote class="tr_bq"&gt;Bộ phim không thật sự là một “thảm họa” như nhiều người đang “xì trum” nó đâu nhé! &lt;/blockquote&gt;Có một thực tế rằng các nhà phê bình già cỗi ở những trang web danh tiếng về phim ảnh như &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Rotten Tomatoes&lt;/span&gt; hay &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Metacritic&lt;/span&gt; đang “dìm hàng” &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; một cách tuyệt đối. Điểm &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Metascore&lt;/span&gt; của bộ phim chỉ đạt 30/100 trong khi ở &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Rotten Tomatoes&lt;/span&gt; con số còn tụt xuống 21% - không khoan nhượng. Khán giả tại &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;IMDB&lt;/span&gt; cũng không “buồn” thương tiếc những nhân vật rất nổi danh trong suốt 50 năm qua và thẳng tay chấm 4,3/10. Có thể nói, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; đang tạo nên hiện tượng kỷ lục “trồng cây chuối”.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img849.imageshack.us/img849/9077/110801cinepeak1.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chà!   Nếu bạn là một người xem có thói quen đọc review trước khi đến rạp   thưởng thức tác phẩm, thích dựa dẫm vào nhận định của các nhà phê bình   chuyên nghiệp, thì tốt hơn hết bạn nên bỏ qua &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt;.   Những con số kể trên đảm bảo mang đến một định kiến khủng khiếp rằng   tác phẩm này chỉ đáng ném vào sọt rác. Điều quan trọng nhất, bạn có thể   kết thúc đọc bài viết này tại đây!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img580.imageshack.us/img580/8195/110805cinext04.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Còn   nếu như bạn đã đọc đến dòng này, xin chúc mừng, bạn là người xem phim   có chính kiến và hẳn sẽ là một khán giả có thể cảm nhận tác phẩm điện   ảnh bằng trái tim thay vì bằng bộ não khô khan. Phải ngạc nhiên mà nói   rằng, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt;   2011 thật sự đã tạo nên một kỳ tích khi nó đủ sức làm cho một người  xem  không thích thú gì những người tí hon da xanh phải thốt lên với  chính  mình: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Rút cục các &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; cũng đâu đến nỗi nào.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://img18.imageshack.us/img18/985/110805cinext03.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chuyện   phim bắt đầu tại một ngôi làng tàng hình nằm ẩn trong những cánh rừng   bạt ngàn cây lá. Đây là mái nhà thân yêu của gia đình &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Smurfs&lt;/span&gt;)   – những người tí hon da xanh cao chưa bằng 3 quả táo. Họ lạc quan, vui   vẻ, yêu đời và mỗi người trong bọn họ được đặt tên theo tính cách của   chính mình: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Vụng Về&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Clumsy&lt;/span&gt;), &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Cận&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Brainy&lt;/span&gt;), &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Ngầu&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gusty&lt;/span&gt;), &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Quạu&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Grouchy&lt;/span&gt;), &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Vua&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Papa&lt;/span&gt;), &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Cô Nương&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Smurfette&lt;/span&gt;)... Họ luôn miệng hát vang ca khúc &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; và bận rộn chuẩn bị cho một mùa lễ hội &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trăng Xanh&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Blue Moon&lt;/span&gt;) đang đến gần.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img812.imageshack.us/img812/7941/110805cinext07.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng vì một sự cố ngoài ý muốn, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Vụng Về&lt;/span&gt; đã dẫn dắt lão phù thủy gian ác &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gà Mên&lt;/span&gt; (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gargamel&lt;/span&gt;)   về phá hoại ngôi làng nấm xinh đẹp. Mục tiêu của tên đại ác là sở hữu   quyền năng tối thượng, chỉ có được khi hắn chiếm được tinh chất xanh   hạnh phúc của người &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt;.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img853.imageshack.us/img853/1753/110805cinext06.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi cũng vì sự bất cẩn của mình, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Vụng Về&lt;/span&gt;   lôi theo 5 người nữa trong gia tộc lạc đến một thế giới lạ hoắc –  Thành  phố New York phồn hoa đô thị của con người thật chúng ta. Tại  đây,&amp;nbsp;bọn  họ được cặp vợ chồng nhà &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Wilslow&lt;/span&gt; cưu mang. Mục tiêu của các &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; lúc này là tìm kiếm cuốn sách ma thuật để làm phép mở lại con đường trở về nhà, trước khi lão &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gà Mên&lt;/span&gt; và con mèo gian &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Azrael&lt;/span&gt; săn lùng ra bọn họ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img821.imageshack.us/img821/2512/110805cinext05.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; 2011 được coi như tác phẩm chuyển thể từ nguyên tác truyện tranh nổi tiếng của họa sĩ người Đức &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Peyo&lt;/span&gt; và dựa theo series phim hoạt hình đình đám những năm 80. Thực tế, kịch bản phim là sự sáng tạo mới mẻ của đạo diễn &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Raja Gosnell&lt;/span&gt; cùng với 4 biên kịch đã hợp tác ăn ý từ nhiều tác phẩm trước đó (&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Scooby-Doo&lt;/span&gt;,&amp;nbsp;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Beverly Hills Chihuahua&lt;/span&gt;). Tạo hình nhân vật 3D với chuyển động mượt mà được kết hợp với kỹ thuật CGI tốt, tạo sự ăn khớp với cảnh quay người thật…&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img508.imageshack.us/img508/3893/110805cinext02.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngoại   trừ câu chuyện xem phim với cặp kính 3D có thể gây phiền hà cho em nhỏ   (vốn là đối tượng chính của bộ phim) và những người còn vướng thêm cặp   kính cận - mà thực ra hoàn toàn không cần thiết - thì ý tưởng “nhặt  mỗi  thứ một chút” của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Sony Pictures&lt;/span&gt;   đã gặt hái được thành công. Doanh thu của phim đã khẳng định điều đó  và  phản ứng của khán giả trong rạp là minh chứng xác thực hơn cả. Cái  hồn  của &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; từ thời &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Peyo&lt;/span&gt;   đến giờ vẫn còn nguyên sức hút của nó. Bước ra khỏi phòng chiếu phim,   ta nghe thấy ngôn ngữ của người xem cũng tự nhiên lẫn thêm một vài từ   “xì trum” rất… xì trum. Nếu không làm hài lòng khán giả, liệu thực tế   này có thể xảy ra?&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img828.imageshack.us/img828/859/110805cinext09.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù là một bộ phim hướng tới đối tượng trẻ nhỏ, &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt;   vẫn mang phong cách đặc trưng của điện ảnh Mỹ. Tức là, với mỗi độ tuổi   khác nhau, người xem cảm nhận được một ý nghĩa tách biệt. Với trẻ con,   màu sắc rực rỡ của bộ phim cùng những tình huống hài hước tuyệt đối là   điểm hấp dẫn hơn cả. Các nhân vật &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt;&amp;nbsp;hẳn   nhiên giành được nhiều cảm tình bởi nét dễ thương và tính cách cũng  rất  đáng yêu. Tuy nhiên, bỏ qua độ hài... kịch đến chảy nước mắt của  lão &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gà Mên&lt;/span&gt; người thật (&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hank Azaria&lt;/span&gt; thủ diễn) sẽ là sai lầm khá lớn. Dù là nhân vật phản diện nhưng gã phù thủy gian ác có trí khôn vừa vừa (thua con mèo &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Azrael&lt;/span&gt;) mới là nhân vật được khán giả xem phim yêu thích nhất.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img89.imageshack.us/img89/8145/110714cinextr04.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đến teen, mối quan hệ giữa các &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí&lt;/span&gt; lại là điểm đáng thu hút hơn cả. Cái tên của mỗi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt;   không phải là tính cách duy nhất mà họ có được. Làm thế nào để khẳng   định cá tính của bản thân, để được bạn bè chấp nhận, đó là những gì   chúng mình sẽ cảm nhận được qua bộ phim. Câu chuyện &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Vua&lt;/span&gt; để mất niềm tin nơi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí Vụng Về&lt;/span&gt;   thu về những đồng cảm của con trẻ, khi một bộ phận các phụ huynh không   tin tưởng con cái mình mà thay vào đó là luôn cảm thấy xấu hổ vì những   sai lầm của chúng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img407.imageshack.us/img407/5602/110805cinext08.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Người lớn thì lại khác. Cái thu hút sự chú ý của họ nằm ở câu chuyện gia đình nhỏ &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Wilslow&lt;/span&gt; giữa thế giới hiện đại rộng lớn. Những mâu thuẫn trong công việc và gia đình của anh chàng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Patrick&lt;/span&gt;   là vấn đề mà nhiều người phải đối mặt. Điều gì là quan trọng hơn để  đưa  ra lựa chọn? Bằng cách nào để một người trẻ bước sang tuổi trưởng  thành  cân bằng được cuộc sống của mình?&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img507.imageshack.us/img507/8455/110714cinextr10.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bỏ qua một vài tình tiết cường điệu, vị trí còn có phần mờ nhạt của các &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tí&lt;/span&gt;   (đặc biệt là những nhân vật được coi là chính) và cách giải quyết vấn  đề khá đơn giản (nhưng thực tế phù hợp với một bộ phim thiếu nhi), &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Xì Trum&lt;/span&gt; vẫn là một tác phẩm hấp dẫn dành cho cả gia đình cùng xem.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt; © Nguyệt Phong Anh&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;5/8/2011 @ &lt;a href="http://kenh14.vn/c8/20110805072948879/xi-trum-sut-veo-nha-phe-binh-di-ma-xem-phim-chu.chn" target="_blank"&gt;Ciné | kenh14.vn&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6340180674605916013?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6340180674605916013/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6340180674605916013&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6340180674605916013'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6340180674605916013'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/11/ba-chang-linh-ngu-lam-khi-bom-tan-gap.html' title='[review] Xì Trum: “Sút veo nhà phê bình đi mà xem phim chứ!”'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6908594819096241418</id><published>2011-11-03T10:31:00.003+07:00</published><updated>2011-11-03T11:07:10.638+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>"Anh không phải diễn viên Thái Hòa - Anh là Long Ruồi!"</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong những ngày gần đây, người ta&amp;nbsp;liên tục&amp;nbsp;xì xào về dự án phim mới của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"chị Hội"&lt;/span&gt; Thái Hòa&lt;/span&gt;, sự vơ đũa cả nắm của người&amp;nbsp;đời đã khiến cho đại ca xã hội đen khét tiếng đất Sài Thành cảm thấy khó chịu. Vì thế đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi&lt;/span&gt;&amp;nbsp;quyết định phải làm cho ra nhẽ bằng những "tự sự" về cuộc đời mình thông qua lời của đàn em.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi01.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Chào anh, anh có thể giới thiệu cho chúng em biết về đại ca Long Ruồi được không ạ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khét tiếng nhất nhì thế giới ngầm Sài Gòn là đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi&lt;/span&gt;.   Tuy nhiên, tụi này cũng chưa bao giờ dám hỏi tên thật của đại ca. Đại   ca lập nghiệp từ năm 15 tuổi, sau bằng ấy năm nữa của cuộc đời, đại ca   leo lên hàng anh chị máu mặt, cực khét tiếng, nhắc đến không ai là  không  biết. Quái lạ là ở làng giải trí Việt lại có cái gã diễn viên  đóng vai  gay trong &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Để Mai Tính&lt;/span&gt;&amp;nbsp;- tên &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thái Hòa&lt;/span&gt;   thì phải - trông giống đại ca của thằng này cực. Khác mỗi cái nốt ruồi   to bự ở cánh mũi phải thôi. Người ta cứ hay nhầm lẫn đại ca với gã  diễn  viên tầm thường kia. Thế mới có chuyện thằng này ở đây hôm nay để  tự sự  "giùm" đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi&lt;/span&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi02.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Vậy   cũng kỳ lạ nhỉ? Diễn viên Thái Hòa hiện là một ngôi sao được rất nhiều   bạn trẻ yêu thích. Giống người nổi tiếng là một điều mà ai ai cũng  muốn  mà?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nổi tiếng thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi&lt;/span&gt;   của thằng này cũng khét tiếng lắm đấy. Đại ca có 7 cái nhất mà chỉ cần   nghe qua thôi là người trần mắt thịt ai cũng phải lác mắt hết!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi06.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Thú vị quá nhỉ? Anh có thể giới thiệu cho chúng em về "7 cái nhất" đó được không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái nhất của Đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi &lt;/span&gt;nằm   ở cuộc sống thượng hạng tương xứng với danh tiếng của đại ca. Đó là 7   nhu cầu không thể thiếu được: ở, ăn, mặc, chơi, uống, hút và xe.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi03.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Anh có thể giới thiệu cụ thể hơn cho độc giả được biết không ạ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Về ở,&amp;nbsp;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long đại ca&lt;/span&gt;&amp;nbsp;chỉ   ở những nơi sang trọng nhất, tiện nghi nhất, luôn có sẵn người phục vụ   và đặc biệt phải đảm bảo bí mật hành tung. Vì vậy, khách sạn chính là   lựa chọn số 1 của đại ca. Phòng Tổng thống của Windsor Plaza với sức   chứa hơn 30 người là sự lựa chọn khiến anh&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Long&lt;/span&gt; vừa ý nhất.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi04.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Về ăn, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long đại ca&lt;/span&gt;   nổi tiếng kén ăn, mỗi bữa ăn rất ít và chỉ ăn tại các nhà hàng 5 sao  có  bếp trưởng quen thuộc. Đại ca chỉ thích gan ngỗng Pháp, bò Kobe Nhật  và  tổ yến Hồng Kông thôi. Mà đại ca cũng phong lưu lắm! Đại ca chỉ  chọn  một nơi để có thể nhìn ngắm thành phố của mình bên dưới: tầng 25 -  Top  of The Town. Nên nhớ là thức ăn phải được chuẩn bị sẵn trước khi  đại ca  đến và phải là phòng riêng vì anh không bao giờ ăn chung với  người lạ!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi19.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Về  mặc, đại ca chỉ mặc veston chất liệu  lụa cao cấp của Massimo Ferrari,  giày da bóng loáng Prada hoặc  Salvatore Ferragamo (nói nhỏ, bọn này có  tới 2 thằng chỉ chuyên đánh  giày cho đại ca đó!). Đại ca thích đồng hồ  Rolex, Piaget, Patek  Phillippe; trang sức nam cao cấp bằng vàng và bạch  kim của Cartier  (nhưng đây không phải là cái nhẫn mà đại ca thích nhất  đâu, đại ca muốn  chiếc nhẫn vàng quyền lực của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lão Đại&lt;/span&gt;   cơ!). Đại ca thích kính đen cực (trông ngầu mà). Ngoài ra thì đại ca   cũng thích xài mũ phớt - mẫu thời trang mới nhất của D&amp;amp;G nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi07.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Về  chơi thì khỏi nói rồi. Tên đại ca  luôn đứng đầu tiên trong danh sách  khách hàng VIP của bất kỳ quán bar,  phòng trà, club nào tại Sài Gòn.  Chỉ cần thấy xe của đại ca đến, lập tức  một bàn ở vị trí trung tâm phải  được chuẩn bị, với 5 chai rượu xịn bày  sẵn và các cô tiếp viên trẻ đẹp  nhất tiếp đãi. Bật mí, địa điểm yêu  thích của đại ca chính là America  Discotheque đó.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;À còn xe nữa nhỉ? Chrysler 300C sang trọng, đậm chất Mỹ, nhập khẩu nguyên kiện, là lựa chọn của anh &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long&lt;/span&gt;   cho những dịp sang trọng. Bên cạnh đó, anh cũng sở hữu một chiếc Jeep   Cherokee 7 chỗ hầm hố, mạnh mẽ khi đi cùng bọn đàn em này.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi12.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Thật sự là choáng ngợp quá cỡ! Đại ca Long Ruồi không cảm thấy những thú vui tận hưởng đó đáng giá bạc tỉ hay sao?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tiền bạc không là vấn đề! Đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi &lt;/span&gt;mà!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi11.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Chúng   em hỏi khí không phải. Hào hoa phong nhã đến như vậy hẳn đại ca Long   Ruồi cũng phong lưu đa tình lắm nhỉ? Anh có thể chia sẻ cho chúng em một   chút bí mật đời tư của ảnh không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ấy  chết, chú đừng dại miệng. Đại ca dữ  dằn, hầm hố và máu lạnh là thế,  nhưng nếu có cuộc thi "người đàn ông si  tình của Sài Gòn", thì một  trong những ứng cử viên sáng giá cũng sẽ là  đại ca đó. Dù tiền muôn bạc  vạn, quyền lực đầy mình với biết bao cô mỹ  nữ chân dài, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long đại ca&lt;/span&gt; vẫn luôn dành trọn trái tim cho chị &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nga&lt;/span&gt;   - người đã đồng cam cộng khổ với đại ca từ thuở khó khăn. Dù có đôi  lúc  tham công tiếc việc mà đại ca không chăm lo chu đáo được cho đại tỷ   nhưng ảnh không như những tay xã hội đen khác đâu nhé. Đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi &lt;/span&gt;vẫn luôn hướng đến một cuộc sống bình yên, đầy đủ và hạnh phúc với người phụ nữ anh yêu.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi18.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Ôi,   nghe những gì anh kể chúng em cũng muốn được "diện kiến" đại ca Long   Ruồi quá! Chắc đại ca cũng không khó tính để ra mắt khán giả chứ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chú đừng nóng, 26/8 tới đại ca sẽ gặp chú ngoài rạp chiếu phim. Hẹn gặp lại chú khi đó nhé!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;À vâng. Chúng ta vừa có cuộc nói chuyện thật thú vị với một "đàn em" của đại ca &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi&lt;/span&gt;.   Bài phỏng vấn trên đây là một màn "pha trò" nho nhỏ của chúng mình để   giúp bạn "làm quen" với nhân vật khét tiếng này. Hãy cùng chờ đón bộ   phim mới nhất của nam diễn viên &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thái Hòa&lt;/span&gt; - &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Long Ruồi &lt;/span&gt;- ra mắt trong thời gian tới nhé!&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2011/07/08/110709cineruoi13.jpg" width="550" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6908594819096241418?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://kenh14.vn/c63/20110708115046243/anh-khong-phai-dien-vien-thai-hoa-anh-la-long-ruoi.chn' title='&quot;Anh không phải diễn viên Thái Hòa - Anh là Long Ruồi!&quot;'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6908594819096241418/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6908594819096241418&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6908594819096241418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6908594819096241418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/11/xi-trum-sut-veo-nha-phe-binh-i-ma-xem.html' title='&quot;Anh không phải diễn viên Thái Hòa - Anh là Long Ruồi!&quot;'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-5752952547033783793</id><published>2011-03-12T16:19:00.007+07:00</published><updated>2011-03-12T16:27:19.709+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Inoue Joe.♥_'/><title type='text'>Thức cùng thảm họa Nhật Bản</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;14h46 chiều qua theo giờ Nhật Bản (12h46 ở Việt Nam), động đất 8.9 richter xảy ra ở gần quận Miyagi Nhật Bản, cách thủ đô Tokyo 382km.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ở cái thời điểm mà những tin tức đầu tiên về trận động đất lan tràn trên internet, tôi đã chẳng mảy may quan tâm vì vẫn cứ đinh ninh rằng trước nay Nhật Bản quá quen thuộc với động đất. Có chăng, đây chỉ là một lần "lớn hơn" thường lệ chút đỉnh. Bản thân còn ngờ ngợ rằng có thể đây là câu chuyện xảy ra cách đây mấy hôm rồi vì thường tôi khá lười đọc tin tức. (ngay kể cả chuyện mấy thằng tung của tập dợt gì đó ở Hoàng Sa Trường Sa tôi cũng còn chưa biết đến cho đến hôm nay).&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Với cái tâm thế ấy, cùng với nghĩa vụ trực nhật nhà tuần này, tôi quay ra chuyện bếp núc và chống đỡ với 1 đứa trong nhà đang sắp phát khùng vì chuyện tình cảm. Trong lúc nấu cơm cái rèm cửa sổ chẳng hiểu sao bị lở tường rơi xuống. Cả lũ còn quay ra trêu nhau là động đất Nhật Bản ảnh hưởng đến Việt Nam đó. 9h xong xuôi dọn dẹp, máy tính vẫn đang down torrent một cục nặng bư thành ra load web không nổi. Thiếu ngủ, tôi mò lên giường thiếp đi tạm 2 tiếng đồng hồ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="https://lh6.googleusercontent.com/-XTnSaup9580/TXs6XG82rYI/AAAAAAAAA6w/fo4z2NOMW4I/s1600/joe-twit.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-right: 1em; margin-top: 0.5em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://lh6.googleusercontent.com/-XTnSaup9580/TXs6XG82rYI/AAAAAAAAA6w/fo4z2NOMW4I/s320/joe-twit.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;Mãi đến 11h đêm tỉnh dậy, lúc đó tôi mới bắt đầu đọc và tìm kiếm thông tin về trận động đất và sóng thần ở đảo quốc Mặt trời. Thái độ bàng quan như mọi khi của tôi với các hiện tượng, trào lưu xã hội bị mất dần đi khi tôi ghé qua facebook của &lt;a href="http://ultimate-miki-chan.blogspot.com/2011/03/pray-for-world.html"&gt;Sarah Soon&lt;/a&gt; và thấy cô ấy cập nhật liên tục tin tức về các thần tượng của mình. Đến lúc đó, tôi bắt đầu lo cho các zai của mình mà đầu tiên là Inoue Joe. Lạy chúa, tim tôi thực sự đã như ngừng đập và gần như phát khóc khi theo dõi các tin tường thuật thảm họa cùng những footage hiện trường của người trong cuộc, khi tôi nghĩ đến rằng Joe của tôi có thể bị làm sao. Nếu thật Joe-kun mà thế nào đó vì chuyện lần này thì chắc tôi bị đả kích lớn lắm. May sao, sacred của tôi vẫn an toàn.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Kế đó, tôi bắt đầu hành trình săn tin tức về các bé zai khác, cùng theo đó là choáng váng vì sức phá hủy quá khủng khiếp của thiên tai lần này, vượt xa những gì tôi có thể tưởng tượng: nước ngập lênh láng khắp nơi, đổ vỡ, nứt đường, sập cầu, bốc cháy nhà máy hạt nhân. Một số zai của tôi đến h vẫn chưa có tin tức, trong đó quê hương của bé Hongo Kanata lại chính là Miyagi, Sendai. Tôi đến giờ vẫn lo phát sốt và chẳng có nổi tâm trạng để viết bài về "GANTZ: Perfect Answer" có bé xuất hiện (như đã dự tính là từ tối qua).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi đã đọc, đã share, đã vote, đã resend rất nhiều tin tức về trận động đất. Tôi thậm chí không thể chấp nhận được chuyện Kênh 14 vẫn cứ vui vẻ bỉnh thản trong những tin tức giải trí rất thông thường nên dù là 5-6h sáng chưa hề đi ngủ, vẫn cố gắng tổng hợp nhanh một bài viết về cư dân mạng chấn động ra sao vì thảm họa lần này. &lt;a href="http://kenh14.vn/c4/20110312094015669/clip-sot-nhat-tren-mang-sau-tham-hoa-dong-dat.chn"&gt;Bài viết đầu tiên trên Kênh 14&lt;/a&gt; và thành hit trang chủ ngày hôm nay là do tôi viết, không thật sự tốt vì khi đó tâm trạng tôi bấn loạn và mệt mỏi vì thiếu ngủ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://inapcache.boston.com/universal/site_graphics/blogs/bigpicture/quake1/bp46.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em; margin-top: 0.5em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://inapcache.boston.com/universal/site_graphics/blogs/bigpicture/quake1/bp46.jpg" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Lần đầu tiên trong đời tôi biết cái cảm giác kinh hoàng thật sự trước cái chết của người khác, của những người hoàn toàn xa lạ. Tôi đã từng kì thị Nhật Bản bao nhiêu bây giờ quay lại xót thương cho mảnh đất nhỏ chịu nhiều tang thương đó bây nhiêu. Nói ra thì có vẻ tàn nhẫn khi tôi cảm thấy tiếc một nền công nghiệp giải trí đang đồ sộ bỗng dưng phải đình lại hết. Giữa cái lúc sinh mạng con người mới là thứ quan trọng này nói vậy thật ác tâm. Nhưng chẳng phải nếu mong ước giải trí Nhật Bản trở lại được như xưa thì có nghĩa là đất nước ấy đã hồi sinh sau cái chết đấy sao?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi thực sự ngưỡng mộ những con người nhỏ bé nơi đây. Mặc dù trong đời họ cũng chưa bao giờ phải trải qua trận động đất, sóng thần và cơn sốc dữ dội đến vậy, người Nhật vẫn rất bình tĩnh và ngay lập tức bắt tay vào thu dọn hậu quả thiên tai. Những bức ảnh &lt;a href="http://www.boston.com/bigpicture/2011/03/massive_earthquake_hits_japan.html"&gt;này đây&lt;/a&gt; khiến tôi rùng mình ớn lạnh vì cơn bạo tàn của thiên nhiên (mà đúng hơn thì do chính sự tàn phá của con người đã khiến mẹ thiên nhiên phải nổi giận). Tuy nhiên, tấm ảnh dưới đây trên trang facebook &lt;a href="http://www.facebook.com/HelpForJapan"&gt;Pray for Japan&lt;/a&gt; mới thật là thứ khiến tôi cảm động vì tình người khắp nhân gian.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://a4.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/189288_207817259234380_207612652588174_894228_8131605_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://a4.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/189288_207817259234380_207612652588174_894228_8131605_n.jpg" width="500&amp;quot;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;All the world are praying for you, Nippon! Gambatte kudasai!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-5752952547033783793?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/5752952547033783793/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=5752952547033783793&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5752952547033783793'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5752952547033783793'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/03/thuc-cung-tham-hoa-nhat-ban.html' title='Thức cùng thảm họa Nhật Bản'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh6.googleusercontent.com/-XTnSaup9580/TXs6XG82rYI/AAAAAAAAA6w/fo4z2NOMW4I/s72-c/joe-twit.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-2872067033130781918</id><published>2011-02-21T02:34:00.001+07:00</published><updated>2011-02-21T02:35:41.732+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='† Góc Khuất †'/><title type='text'>Tôi có một mong muốn là bị bỏ rơi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi khó hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi sống trong cái thế giới chỉ có một mình tôi quẫy đạp dường như không ai có thể xen vào nổi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng,&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;bất chấp điều đó,&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;tôi vẫn muốn trân trọng một điều gì đó, một ai đó. Một người có thể chia sẻ thế giới của tôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thôi nói quách ra là tôi muốn yêu và được yêu đi. Nói giảm nói tránh mắc mệt.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi không cần một người yêu cặp kè như thiên hạ vẫn đầy rẫy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi chỉ cần một người chấp nhận bản thân tôi. Tất cả bản thân tôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng,&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi đủ thông minh để hiểu cái đời này làm khỉ gì có thằng người nào yêu thương được kẻ khác như bản thân mình.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế nên tôi không đòi hỏi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế nên tôi mong muốn bị bỏ rơi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bởi vì tôi căm ghét được ai đó nắm tay và đưa tôi đi&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng rồi để mặc tôi giữa "middle of nowhere"&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Xong rồi nhả vào mặt tôi cái câu "ai cũng có tương lai phải do mình quyết định, phải tự mình, phải tự mình, phải tự mình..."&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;ĐỦ RỒI!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi biết đó là vấn đề của tôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi biết tôi phải giải quyết nó&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;hoặc đơn giản là vứt cha nó đó không thèm quan tâm.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ờ, thế nào thì đó cũng là của tôi chứ không phải của họ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế mà thiên hạ cứ khoái làm kẻ đạo đức dỏm khoái can thiệp vô chuyện người khác. Xong. Không có cách nào giải quyết được thì trả lại nó nguyên trạng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chả phải.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đúng hơn là nó tồi tàn và rách nát hơn với niềm tin bị tổn thương sâu sắc.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ồ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mà tôi chả nghĩ là mình có cái gọi là dũng khí để mà tin tưởng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hơn cả, tôi không hiểu bằng cách nào một người bình thường lại có thể (chỉ đơn giản là) hứng thú với một đứa không ra gì như tôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không cần biện hộ. Nguyên chuyện thiếu coi trọng bản thân, nếu không nói là khinh tởm chính mình, đã quá đủ để mang ném sọt rác rồi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi xin lỗi những người tôi yêu quý.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi biết các bạn lo cho tôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng tôi thực sự đã không còn biết tin tưởng là cái gì nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hồi tối tôi có xem 1 cái phim trên HBO. Tôi chả biết tên.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chuyện phim kể về 4 cặp vợ chồng tìm đến một cái resort tên Eden để làm mới tình cảm của họ. Ở đó, họ được thăm hỏi bởi những chuyên gia tâm lý hàng đầu. Cái họ nhận được từ những người này, không phải là những thứ ai cũng biết kiểu hãy sống như thời hẹn hò yêu đương... Những thứ giáo điều. Rỗng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Họ bảo:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hai anh chị quay mặt vào nhau và chào như vừa mới gặp mặt.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hai anh chị hãy chọn, chỉ 1 từ, miêu tả cảm xúc về đối phương.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngày đầu tiên chỉ có vậy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vâng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đó là thứ tôi cần. Một lời khuyên cụ thể. Từ từ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chứ không phải mớ giáo điều lí thuyết tự tôi cũng biết. Hay thiên hạ khối người đã nhả vô mặt tôi trong nhiều năm qua.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cứ cho tôi nực cười khi tự nhận mình là một bệnh nhân tâm lí đi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng đó là câu chuyện có thật và cái tôi cần không phải là một áp lực to uỳnh như kiểu chân lý bổ toang cái đầu tôi ra.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu bạn không làm được điều đó. Làm ơn để tôi yên. Tôi sẽ tự kìm nén được cơn điên dại bộc phát của mình theo một cách nào đó (dù có thể đó chỉ là ủ bệnh, cũng còn đỡ hơn là nổi đóa lên và xong lại căm ghét bản thân mình nhiều hơn).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế thôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rút cục thì cái entry này chốt lại chỉ 1 điều.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nếu con người tôi không phải là thứ bạn có thể chấp nhận một cách (có thể coi là) toàn diện.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Làm ơn cho tôi &lt;strike&gt;được&lt;/strike&gt; bị bỏ rơi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;To: &lt;/i&gt;Những người m yêu quý.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ghét m cũng được. M chỉ hi vọng được hiểu 1 điều.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Đã 1 lần trong đời làm m cảm động, m sẽ yêu quý người đó đến tận cùng của cuộc đời.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Cảm ơn.&lt;/i&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-2872067033130781918?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/2872067033130781918/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=2872067033130781918&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2872067033130781918'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2872067033130781918'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/02/toi-co-mot-mong-muon-la-bi-bo-roi.html' title='Tôi có một mong muốn là bị bỏ rơi'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-8053637571541090416</id><published>2011-02-05T17:20:00.007+07:00</published><updated>2011-02-06T00:09:32.762+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Nishii Yukito.♥_'/><title type='text'>Kokuhaku - "Lời thú tội" kinh hoàng gây chấn động điện ảnh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://img199.imageshack.us/i/110205kokuhaku1.jpg/" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em; margin-top: 0.5em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://img199.imageshack.us/img199/7267/110205kokuhaku1.jpg" width="280" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Có một mâu thuẫn đến nghịch lý trong &lt;b&gt;&lt;i&gt;Kokuhaku (Confessions)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; – tác phẩm đại diện cho điện ảnh Nhật Bản tham dự Oscar lần thứ 83: Chúng ta có 37 đứa trẻ của một lớp học. Tất cả chúng mới 13 tuổi, được pháp luật bảo vệ quyền lợi trước mọi tội ác. Không được xếp ở tuyến đầu của hệ thống nhân vật, nhưng chính 37 đứa trẻ ấy mới là trung tâm của bộ phim. Dầu vậy, cái kỳ vọng rằng Kokuhaku là phim dành-cho-thiếu-nhi sẽ chỉ là hão huyền. Đúng hơn, những bộc bạch chất chứa thù hận trong tác phẩm mang lại bóng tối và ám ảnh đến rùng mình như trải nghiệm một ác mộng có thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nếu như phong cách u ám dường như đã thành truyền thống đó của Nhật Bản không phải là món hợp khẩu vị, tốt hơn cả bạn đừng cố xem phim. Vì một khi lời thú tội bắt đầu rầm rì bằng quang cảnh lớp học náo động ngay những giây đầu tiên, bạn sẽ chết cứng ở trên ghế với tóc gáy dựng ngược vì sốc và câm nín suốt 106 phút tác phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sẽ là kẻ ngờ nghệch nếu bạn từ chối lời khuyên của tôi, thật đấy!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Kokuhaku (Lời Thú Tội)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; là tác phẩm được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết tâm lý kinh dị có cùng tên của nhà văn &lt;b&gt;Minato Kanae&lt;/b&gt;. Bất chấp thực tế Kokuhaku là tác phẩm đầu tay, lại còn là do một nữ tác giả trẻ thực hiện, tiểu thuyết vẫn thành công vang dội ngay từ chương truyện đầu tiên &lt;i&gt;“The Clergyman”&lt;/i&gt; được đăng tải trên tạp chí &lt;i&gt;“Mystery &amp;amp; Entertainment”&lt;/i&gt; vào năm 2008. Tác phẩm gây tranh cãi này đề cập đến rất nhiều vấn đề nhạy cảm của giới trẻ Nhật Bản. Cho đến nay, Kokuhaku đã được in và tái bản nhiều lần, tiêu thụ một số lượng chóng mặt lên đến trên 700.000 cuốn. Sức nóng của cuốn tiểu thuyết còn kéo theo đó là một manga dài 176 trang cùng chính tác phẩm điện ảnh mà chúng ta đang đề cập tới.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img831.imageshack.us/i/110205kokuhaku2.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://img831.imageshack.us/img831/122/110205kokuhaku2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Câu chuyện bắt đầu bằng những lời chia tay của nữ giáo viên &lt;i&gt;Moriguchi Yuko&lt;/i&gt; trong ngày cuối sự nghiệp. Giờ giải lao tự do mang đến cho lớp học một bầu không khí nhộn nhạo thiếu tập trung. Cô giáo Moriguchi vẫn không ngừng nói, đúng hơn là vẫn nhỏ nhẹ thủ thỉ, lời cô dường như chìm nghỉm giữa lớp học. Thế mà bằng một cách thật phi thường, nhắn tin điện thoại lũ học trò bắn qua cho nhau bắt đầu xoay chuyển quanh chủ đề mà Moriguchi đang hướng chúng tới: SỐNG!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó chắc chắn không phải là bài học đạo đức Moriguchi muốn căn dặn học sinh. Bởi thay vì đề cập đến “sống”, Moriguchi nhắc đến một cái chết thương tâm với vẻ mặt lạnh lùng và trống rỗng. Cô bé gái mới bốn tuổi đầu được tìm thấy đã chết trong hồ bơi trường học. Cảnh sát tuyên bố đó chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn. Tuy nhiên, Moriguchi biết chắc đó là một vụ mưu sát. Kẻ giết người không phải một mà những hai. Và đó là hai đứa trẻ 13 tuổi trong cái tập thể lớp 37 nhân mạng này. Quan trọng hơn cả, nạn nhân bé nhỏ Manami là niềm hi vọng sống duy nhất của Moriguchi Yuko – con gái cô.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img29.imageshack.us/i/110205kokuhaku4.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://img29.imageshack.us/img29/8716/110205kokuhaku4.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img7.imageshack.us/i/110205kokuhaku3.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="267" src="http://img7.imageshack.us/img7/6077/110205kokuhaku3.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Nhưng liệu Moriguchi có thể làm được gì với thứ luật pháp đứng ra bảo hộ trẻ-con dưới 14 tuổi trước bất kể cáo buộc tội ác nào? Mọi âm thanh vỡ tan bên trong cô rồi tan biến, để lại cho Moriguchi lựa chọn duy nhất: tự mình trừng phạt, hay đúng hơn là TRẢ THÙ! Chuyện gì có thể diễn ra sau đó khi một cô giáo không cảm thấy tàn nhẫn, đã tiêm vào sữa gửi đến cho học sinh dòng máu chứa virus HIV?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="255" src="http://www.youtube.com/embed/GxYdF06k-H4" title="YouTube video player" width="400"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img143.imageshack.us/i/110205kokuhaku5.jpg/" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em; margin-top: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://img143.imageshack.us/img143/2731/110205kokuhaku5.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Mặc dầu chỉ dừng bước ở top 9 đề cử dành cho phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc nhất, việc Kokuhaku là lại diện châu Á duy nhất lọt vào vòng gần chót bảng này đã phần nào khẳng định giá trị tác phẩm. Đánh giá ấy không chỉ dành cho nội dung quá đỗi hấp dẫn đến từ nguyên tác mà còn phải kể đến tài năng của đạo diễn &lt;b&gt;Nakashima Tetsuya&lt;/b&gt;. Đã từng nổi tiếng ngay cả với khán giả Việt Nam với tác phẩm như &lt;i&gt;Kamikaze Girls (2004)&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Memories of Matsuko (2006)&lt;/i&gt;, tên tuổi đạo diễn 51 tuổi đủ để đem đến thành công cho Kokuhaku ngay từ những ngày dự án mới được công bố và bấm máy quay phim vào tháng Mười một năm 2009.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng như vậy vẫn còn là chưa đủ để khẳng định sự cống hiến hết mình của ngài đạo diễn dành cho bộ phim để đời này. Câu chuyện bên lề của đoàn làm phim Kokuhaku bật mí rằng ngài Nakashima đã sụt 10kg vì lo nghĩ quá nhiều cho tác phẩm. Chưa nói đến chuyện Kokuhaku tạo nên những thước phim tuyệt vời với góc quay phản chiếu qua gương cầu lồi đầy ấn tượng, những đoạn dựng phim slow motion cực kỳ kinh điển, những hình ảnh ẩn dụ có sức nặng ngàn cân; nguyên chuyện chỉ đạo diễn xuất cho một hệ thống các nhân vật có tính cách vô cùng phức tạp đã quá đủ để kiệt sức.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img841.imageshack.us/i/110205kokuhaku6.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="293" src="http://img841.imageshack.us/img841/251/110205kokuhaku6.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Nakashima Tetsuya chắc như đinh đóng cột rằng vai nữ chính Moriguchi Yuko chỉ có thể thuộc về &lt;b&gt;Matsu Takako&lt;/b&gt;. Ngài đạo diễn tuyên bố hoặc là Matsu Takako nhận lời đóng phim, hoặc sẽ không có Kokuhaku nào hết. Và cô không hề làm cho khán giả thất vọng. Trên thực tế, vai diễn Moriguchi Yuko của Matsu Takako đủ sức ám ảnh bất cứ một khán giả nào dù cho hình ảnh cô xuất hiện rất ít ỏi. Thứ cô để lại là lời thú tội về sự trả thù quá đỗi cao tay, thì thầm suốt dọc chiều dài bộ phim, bên dưới là câu chuyện về những đứa trẻ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img198.imageshack.us/i/110205kokuhaku7.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://img198.imageshack.us/img198/5851/110205kokuhaku7.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img200.imageshack.us/i/110205kokuhaku8.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://img200.imageshack.us/img200/2106/110205kokuhaku8.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Kokuhaku đã tổ chức một buổi tuyển chọn quy mô chỉ để nhằm chọn ra 37 học sinh từ hơn 1000 ứng cử viên cho các vai diễn nhí trong phim. Xuất sắc nhất phải kể đến bộ ba tài năng &lt;b&gt;Nishii Yukito&lt;/b&gt; (15) , &lt;b&gt;Fujiwara Kaoru&lt;/b&gt; (14) và &lt;b&gt;Hashimoto Ai &lt;/b&gt;(15) đảm nhận ba đứa trẻ với cá tính đầy mâu thuẫn: thiên tài bị bỏ rơi cả gan làm chuyện kinh thiên động địa; ngờ nghệch bị quên lãng, nhút nhát nhưng bộc phát là dám liều; cô độc vẫn sở hữu trái tim biết cảm thông chia sẻ, lại luôn bị ám ảnh bởi những điều rùng rợn và việc tự sát.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img23.imageshack.us/i/110205kokuhaku9.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="226" src="http://img23.imageshack.us/img23/5416/110205kokuhaku9.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img62.imageshack.us/i/110205kokuhaku.jpg/" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img62.imageshack.us/img62/173/110205kokuhaku.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Trebuchet MS', sans-serif;"&gt;Bất chấp nội dung đen tối cùng giới hạn độ tuổi 15+, Kokuhaku vẫn oanh tạc khắp các rạp chiếu phim Nhật Bản, đứng đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé suốt 4 tuần liên tiếp. Từ ngày phát hành 5.6.2010, phim đã thu hút hơn 2.9 triệu lượt người xem, doanh thu đạt hơn 3.85 tỷ Yên (hơn 42 triệu đô). Kokuhaku cũng vinh dự nhận về tận 12 giải thưởng Hàn lâm Nhật Bản và danh hiệu “Phim xuất sắc nhất” của Blue Ribbon Awards lần thứ 53.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #93c47d;"&gt;2011.02.03 (mùng 1 Tết Tân Mão) © Nguyệt Phong Anh&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-8053637571541090416?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='Kenh14' href='http://kenh14.vn/c65/20110204105714812/phim-hoc-duong-dinh-mac-15-gay-chan-dong-nhat-ban.chn' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/8053637571541090416/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=8053637571541090416&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8053637571541090416'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8053637571541090416'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2011/02/kokuhaku-loi-thu-toi-kinh-hoang-gay.html' title='Kokuhaku - &quot;Lời thú tội&quot; kinh hoàng gây chấn động điện ảnh'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/GxYdF06k-H4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-7414308601607670651</id><published>2010-09-17T21:58:00.001+07:00</published><updated>2010-09-17T21:58:44.883+07:00</updated><title type='text'>entry viết cho một nhật ký</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs173.snc3/20055_1361540884805_1420062893_30974935_6427516_n.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs173.snc3/20055_1361540884805_1420062893_30974935_6427516_n.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;" width="237" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: xx-small;"&gt;&lt;i&gt;Cuốn nhật ký hiện tại của mình nó là như thế này&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thực sự là có một thay đổi đáng kể từ ngày cuốn sổ con mèo được đặt bút viết những dòng chữ đầu tiên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không giống như 5 cuốn trước, thực ra là 5 rưỡi - vì một cuốn với gáy vuông đã quá khó khăn để lật giở mới viết được non nửa đã được để ở quê và coi như nhật ký cho những ngày ngáp dài ở quê, cuốn nhật ký hiện tại đã đi đến phần tư thứ 2 chỉ trong vòng 1 tháng với số lượng ngày được viết vô chắc cũng chỉ khoảng con số 10. Điều đó tức là nó đã không thực sự cầm bút viết liên tục ngày này qua ngày khác - toàn những điều vô nghĩa, nhưng mỗi lần làm như vậy có lẽ cũng phải một lần tốn công bơm đầy cái bút mực kim Hồng Hà lận đấy, vì thường là không dưới 5 trang cho ngày như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn là những cảm xúc chủ yếu nhất thời khi cầm bút viết, vẫn cái văn phong lộn xộn của việc không thể hệ thống mọi thứ bằng bút mực và giấy thay cho text văn bản có thể copy và paste, và del một cách dễ dàng như một bài viết có chủ đích rõ ràng. Tuy nhiên, thay vì những dòng viết ngắn về những cái bực bội hàng ngày nhỏ nhặt hay những dòng tự nhiếc móc bản thân - khá là thường nhật trước kia giờ vẫn có đấy nhưng là một chút lác đác, giờ nó đang tự biến cuốn nhật ký này thành một cuốn ghi chép bình luận kì khôi về những thứ nó đã đọc, đã xem nhiều hơn là những gì nó thực sự đã thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những trang viết dài miên man mà nó viết không ngừng nghỉ như để trút ra cảm xúc sau khi xem một bộ phim hay đọc một cuốn sách cứ trôi tất vào trong cuốn sổ một cách miệt mài mà trên hành trình thành chữ thành nghĩa đó đã có không ít lần nó phải dừng lại bởi tốc độ làm chữ nó xấu đi trông thấy và tay nó mỏi nhừ vì hiện tại đã không còn phải cầm bút nhiều như cái thời đi học cặm cụi viết ra những bài kiểm tra văn cả chục trang chỉ trong 90 phút thi cử. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên, nhật ký mục đích của nó ra đời là để giải tỏa cảm xúc hàng ngày như người ta vẫn cho là như vậy. Nhưng đối với một kẻ thực ra cũng có chút năng khiếu viết lách nho nhỏ thì nó hi vọng rằng trong đó sẽ ngập tràn những thứ hay ho, về nội dung hoặc trong cách viết, để một ngày nào đó đọc lại có thể thích thú lật giở từng trang suy nghĩ của một cái tuổi trẻ dại nào đó thuộc về quá khứ. Tuy nhiên, cuộc đời thì không phải lúc nào cũng toàn chuyện thú vị để mà viết, nên chuyện dựa vào khả năng viết lách rõ ràng là thứ quan trọng nhất mà nó cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thứ phê bình - rất cá nhân - được viết ra trong khoảng thời gian gần đây rõ ràng là thứ nó đã mong muốn cho cả 5 cuốn trước đó, chứ không phải thứ tự kỉ đầy sầu muộn mà nó thực sự không muốn nhìn lại một chút nào trong những thứ xinh đẹp trước đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm thấy một chút ngạc nhiên và thú vị nho nhỏ về bản thân mình dù vẫn còn đang tỏ ra căm ghét nó nhiều lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dầu rằng cái thói quen của một đứa chuyên viết văn nghị luận mang lại một cuốn nhật ký luận nhiều hơn là kể hay tả, là cách viết văn mà nó đã rất muốn thực tập -nhưng luôn không thành. Ít nhiều thì, nó vẫn đang chịu viết một cái gì đó để bàn tay mình không bị lụt lội tồi tàn như khả năng của bản thân nó hiện nay. Và rằng bằng một cách thần kỳ những liên kết, những ý tưởng đã trở lại với nó từng chút một dẫu có một chút tầm thường - như đánh giá của bản thân chúng không là gì cả so với những thứ đã khiến cho bất cứ ai trước đây được nghe nói đến, đều phải kinh ngạc và nhắc nó tại sao không viết nó ngay ra?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời là: nó ì!&lt;br /&gt;Đến h vẫn là như vậy. &lt;br /&gt;Nó không chắc lắm đến khi nào nó thật sự có thể biến hóa những câu chuyện trong tưởng tượng của nó thành chữ thành nghĩa. Nhưng, bất cứ một chút ánh sáng mỏng manh nào cũng đã là quá tốt với một đứa tăm tối đánh mất tất cả niềm tin của nó vào con người, vào ngay cả bản thân mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự hỏi?&lt;br /&gt;Có trở lại được không một cái tôi kiêu hãnh?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-7414308601607670651?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/7414308601607670651/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=7414308601607670651&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7414308601607670651'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7414308601607670651'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/09/entry-viet-cho-mot-nhat-ky.html' title='entry viết cho một nhật ký'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-3659106533469520612</id><published>2010-09-07T10:25:00.003+07:00</published><updated>2011-02-05T17:26:22.868+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><title type='text'>Cảm nhận ngắn về "Manatsu no Orion"</title><content type='html'>&lt;blockquote&gt;Cái này thực chất là viết thành note bên facebook vì những cái này mình viết không có tính toán hay sắp xếp theo ý như một bài review có chủ đích. Nên lúc đầu không định đưa qua đây. Nhưng vì cái blog này mốc meo lâu quá nên mình cũng cảm thấy cần có chút gió cho nó tươi mát :P.&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trước tiên thì nghía qua cái link này trước đã: &lt;a href="http://beta.kenh14.vn/c65/t4/2009031805224713/sushif-manatsu-no-orion-khuc-nhac-tinh-yeu-giua-long-thuy-chien.chn"&gt;http://beta.kenh14.vn/c65/t4/2009031805224713/sushif-manatsu-no-orion-khuc-nhac-tinh-yeu-giua-long-thuy-chien.chn&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Đây là bài preview của mình hơn một năm trước.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bên dưới này là một chút cảm nhận sau khi xem xong em nó :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img191.imageshack.us/img191/8479/manatsunoorion.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://img191.imageshack.us/img191/8479/manatsunoorion.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Còn nhớ là "Manatsu no Orion" là một trong những bộ phim được giới thiệu trong thời kì đầu SushiF xuất hiện ở kênh 14 với phong cách viết hoàn toàn khác bây giờ. Nhiều khi nhìn lại mình cũng thấy tiếc bởi không còn được viết theo phong cách preview chỉ riêng cho một bộ phim như hồi đấy nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Down xong lâu rồi. Mà hôm qua mới xem.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Quả thật hơi bất ngờ vì không ngờ bài preview của mình viết trước khi phim công chiếu nhưng cũng không có sai sót nào cả. Thậm chí cả cách đặt tiêu đề và điểm nhấn cũng có phần hợp với ý phim - câu chuyện thường ít có khả năng xảy ra cho một cái gọi là preview viết trước.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Không có gì để khóc cho dù "Manatsu no Orion" cũng phơi bày ra đó những nghiệt ngã của chiến tranh phi nghĩa. Bài hát "Manatsu no Orion" được thổi bằng kèn ac cũng rất hay nhưng với 1 đứa nghe quá nhiều nhạc phim xuất sắc như mình thì thế vẫn chỉ là chấp nhận được. Chứ cũng khó trở thành favorite và tìm down ost của nó để đưa vào playlist. (thực ra ý mình là bản nhạc đó cũng khá hay, nhưng không nó - dù là một chi tiết quan trọng trong phim - lại không ám ảnh mình nhiều lắm)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB07.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="181" src="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB07.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&amp;nbsp;ùh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Thế mà "Manatsu no Orion" vẫn lên hàng nhưng movie yêu thích của mình không phải chỉ nói trong phạm vi là dòng movie Nhật Bản, nếu không muốn nói rằng mình không đánh giá cao phim Nhật vì phần đông phim Nhật có tiết tấu rất... buồn ngù.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Mà "Manatsu no Orion" thì thực ra vẫn có cái lỗi cơ bản đó, cách giải quyết kịch tính trong phim Nhật nhiều khi rất dở và khiến người xem bị hụt. Cơ mà mình bỏ qua hết.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Mình thích bộ phìm này ngay từ cái ngày đọc giới thiệu về nó và biết rằng nó không khai thác sâu chủ đề chiến tranh, cũng không phải một mối tình đẹp trong loạn lạc, mà đó là cuộc đối đầu thực sự của hai thuyền trưởng quân sự tài năng. Nhiều người có lẽ không biết, mình cũng không biết, rằng mẹ mình kể mình thích đọc em Almanach - những nền văn minh thế giới từ hồi lớp 2. Trí nhớ của mình cho đến h chỉ biết rằng hồi đó thứ khiến mình hứng thú nhất chính là phần tóm tắt những trận chiến lừng danh trong lịch sử nhân loại mà đã có một thời mình ngồi type lại đống này dài dằng dặc và quẳng lên blog Lịch sử - Văn hóa hồi vẫn còn yêu quý cái ACC bản cũ. Haizz, mình biết là không nên ủng hộ chiến tranh bất kể nó là phi nghĩa hay có nghĩa, nhưng mình thực sự yêu quý hai nhà cầm quân trong bộ phim kể trên. Một của Tamaki Hiroshi, một của bác nào đó người Tây mình không biết danh tính.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB17.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="181" src="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB17.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB02.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="181" src="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB02.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Dẫu rằng đó chỉ là một bộ phim giả tưởng. Thực tế chắc chắn sẽ có những con người như thế tồn tại trên đời, trong lịch sử xưa thật là xưa, hay của tội ác cách đây không hơn một thế kỉ, và thậm chí kể cả bây giờ dẫu cho người ta không có khả năng chứng minh với công chúng tài năng đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Nhưng nói gì thì nói mình vẫn bị mê mẩn bởi những nhà cầm quân, những người chiến đấu đến tận cùng hơi thở không phải bởi vì họ ủng hộ cho chém giết phi nghĩa. Đó chỉ đơn giản là một tình yêu với người bạn đồng hành to xác mà chiến binh là họ vẫn dịu dàng gọi là "cô ấy". Họ yêu biển cả, yêu bầu trời sao giữa lòng đại dương và con thuyền hay chiếc tàu ngầm mà mình là sẽ là người nắm giữ mạng sống của tất cả thủy thủ đoàn. Thế mà trong ấy, vẫn là khát khao cho những cuộc đối đầu với những kẻ ngang tài ngang sức đến độ sẵn sàng bỏ quên cả mệnh lệnh rút quân từ cấp trên.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB27.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="181" src="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB27.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;I-77 đã hạ gục 13 đối thủ trước khi phải đối mặt với khó khăn thật sự của mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&amp;nbsp;I-77 cũng lại là thành công thứ 13 của thuyền trưởng người Mỹ. Dầu rằng đến phút cuối cùng anh đã không bắn hạ chiếc tàu ngầm nhân đôi may mắn dù anh có thể làm thế vì cuộc gọi thông báo chiến tranh kết thúc vẫn còn chưa chạm đến.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;"Hãy để cho họ có thời gian từ biệt con tàu"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Tôi thích câu này của anh vô cùng bởi anh đã không cố gắng tiêu diệt đối thủ của mình. Đối với một người lính việc phải từ bỏ tàu chiến là một quyết định đau đớn, nó bằng nghĩa với I-77 đã không còn là kẻ bất khả chiến bại. Nhưng tôi biết là anh Mỹ hiểu, anh ta không thực sự thắng trong cuộc quyết đấu quân sự này. Anh gặp may trong lần thứ nhất chỉ với 2 giây chênh lệch, nhưng có lẽ anh không biết là mình gặp may đâu. Tuy nhiên, quả ngư lôi cuối cùng rõ ràng là một thứ mà anh đã không ngờ đến. Rõ ràng anh biết, nếu đó là một cuộc chiến công bằng anh chưa chắc đã dành chiến thắng như vậy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Tôi đặc biệt thích cái kết thúc đó của bộ phim bởi thực ra đó là một cuộc chiến không phân thắng bại và cả hai đối thủ đều hiểu rằng họ ngang tài. Còn chiến tranh đã đến lúc nó phải kết thúc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;Nhiều năm sau đó bản nhạc phổ duy nhất là lời cầu nguyện may mắn vẫn còn được trân trọng, như tiếng lòng của những người đi lính và những người ở nhà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB21.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="181" src="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB21.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;a href="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB26.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="181" src="http://guibai.kenh14.vn/UsersUploaded/Users/monghang/2009/03/1703/090318CINEB26.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;"Oh Orion&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Hãy dẫn lối cho người tôi yêu thương&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Để anh không mất con đường trở về nhà"&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;p/s:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #999999; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 1.5em; margin: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;"Manatsu no Orion" là một bộ phim đáng xem. Mặc dù mình thú thật phần nhiều là mình không hiểu mấy thuật ngữ chuyên môn về hàng hải nói chung và về chiến trận đại dương nói riêng :P (tiếng Anh nữa -_-)﻿&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-collapse: separate; color: black; font-family: 'Times New Roman'; font-size: medium; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: 'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-3659106533469520612?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/3659106533469520612/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=3659106533469520612&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3659106533469520612'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3659106533469520612'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/09/cam-nhan-ngan-ve-manatsu-no-orion.html' title='Cảm nhận ngắn về &quot;Manatsu no Orion&quot;'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-7226303312931255621</id><published>2010-07-09T10:17:00.015+07:00</published><updated>2010-07-10T04:39:03.824+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ JEs'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='₪ download'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Yamada Ryosuke.♥_'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Musik'/><title type='text'>Hey! Say! JUMP - (1st album) JUMP no.1 [2010.07.07]</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: red; font-size: 130%;"&gt;&lt;b&gt;Hey! Say!  JUMP&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span style="color: #ff6600;"&gt;&lt;b&gt;(1st) JUMP no.1&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Release: &lt;b&gt;&lt;span style="color: #3366ff;"&gt;&lt;i&gt;2010.07.07&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: olive;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Catalog no. JACA-5230/JACA-5231 (LE/RE)&lt;br /&gt;Label: J Storm&lt;br /&gt;†-----------------------------------------------------------------------------------------†&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img697.imageshack.us/img697/6650/jumpno1.jpg"&gt; &lt;img src="http://img697.imageshack.us/img697/6650/jumpno1.jpg" weight="500px" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Tracklist:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;01. DREAMER&lt;br /&gt;02. INFINITY&lt;br /&gt;03. 瞳のスクリーン / Hitomi no Screen&lt;br /&gt;04. 真紅 / Shinku&lt;br /&gt;05. ガンバレッツゴー！ / Ganbaretsugo! - Hey! Say! 7&lt;br /&gt;06. 情熱JUMP / Jounetsu JUMP&lt;br /&gt;07. すまいるそんぐ / Smile Song&lt;br /&gt;08. Memories&lt;br /&gt;09. Dreams come true&lt;br /&gt;10. Time&lt;br /&gt;11. Score / Hey! Say! BEST&lt;br /&gt;12. Your Seed&lt;br /&gt;13. アイ☆スクリーム / I Scream&lt;br /&gt;14. 真夜中のシャドーボーイ / Mayonana no Shadow Boy&lt;br /&gt;15. Dash!!&lt;br /&gt;16. Ultra Music Power&lt;br /&gt;17. Thank You ～僕たちから君へ～ / Thank you ~Bokutachi Kara Kimi He&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;This  is the full collection with:&lt;br /&gt;- 320kbps for all tracks.&lt;br /&gt;- 2 track 17 from both Limited Edition &amp;amp; Regular Edition.&lt;br /&gt;- booklet scans of both Limited Edition &amp;amp; Regular Edition (credit to MoMozzz &amp;amp; Hanarok).&lt;br /&gt;- MP3 tags include.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #ff6600;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;*Please DO &lt;span _fcktemp="1"&gt;&lt;/span&gt;NOT copy my links to  anywhere else without permission.&lt;br /&gt;*Mirror links are welcome but  please upload to another hosts instead of MF &amp;amp; MU&lt;br /&gt;*The music and  pictures do not belong to me. They belong to the artist and they label.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: maroon; font-size: 100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: grey;"&gt;&lt;b&gt;from  meo3chan with love ♥&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;DOWNLOAD (320kbps)&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mediafire: &lt;a href="http://www.mediafire.com/download.php?azgqrmfzmgm"&gt;http://www.mediafire.com/?azgqrmfzmgm &lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Megaupload: &lt;a href="http://www.megaupload.com/?d=92XKPSWJ"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;http://www.megaupload.com/?d=92XKPSWJ&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.megaupload.com/?d=J3C65WEE" target="_blank"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-7226303312931255621?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/7226303312931255621/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=7226303312931255621&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7226303312931255621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7226303312931255621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/07/hey-say-jump-1st-album-jump-no1.html' title='Hey! Say! JUMP - (1st album) JUMP no.1 [2010.07.07]'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-4311897908885240466</id><published>2010-07-07T22:16:00.000+07:00</published><updated>2010-07-07T22:17:20.542+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Inoue Joe.♥_'/><title type='text'>Journey 2 JOE's J-Melo*</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;&lt;/span&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;*I'm in the influence of Pokemon pun&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;In the first time I knew that Joe would appear in NHK's J-Melo which can be seen on NHK World (thanks to blizaga_03), I was in a hurry checking the homepage of J-Melo show to know what is the exact broadcast time of Joe's appearance (luckily this channel is available in my country). However at that time, there was only the June schedule.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Knowing nothing, I forgot noting that Joe's J-Melo to re-check its web when July came. I didn't expect that this show broadcast so soon like this. And...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At the evening of broadcast day, I came home and turned on my computer. Though I don't have a habit to check facebook friends' status, that day I DID this work (so strange, neh). Then, it became my second luckiness related to Inoue JOE's J-Melo. I was totally surprise when seeing Sarah's ones and realized that I forgot this J-Melo (oh my...)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I immediately called to my friend who promised helping me watch this show. In fact, I'm living in a rent house as a college student and my roommate's TV box can't get this channel. This time was &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;22:30PM 5th July&lt;/span&gt; in Vietnam (~00:30 JST).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My friend changed her TV channel and made me scream out by telling me that J-Melo was showing right at that time.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gods blessed me!&lt;br /&gt;There still had the last chance for me to watch this show lively on TV. It was 04:30 JST on Tuesday (6th July) and &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;02:30 GMT+7&lt;/span&gt; in Vietnam. I had to persuade my friend let me stay at her home for this night (she is the one who has a hard competition for a seat in a college/university in some next days). In the end, she agreed (omg, I was so happy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Then, I left on 23:15 and rode my bike to her home 5km far from my place. I came there after 17 minutes :P. Going out at this time is not really safe (I'm a super-chibi girl and still get trouble with my illness) but JOE is more and more important =].&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I could not do anything except for watching... the clock =]. That WAS my last chance. Then...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Finally I SAW him and totally got full of happiness ♥~!!! Nyah~ (do something fangirl-ish)&lt;br /&gt;Try hard in high temperature of Vietnamese this time makes me feel sick. But I'm pleased with this XD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fullshow of this J-Melo already existed in the internet. Though its quality is not good at all but still better than nothing, rite?&lt;br /&gt;I finished cut off JOE part from that show but still in the process of uploading. The next post here will be this. Stay turn, minna-san ^^!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img706.imageshack.us/img706/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img706.imageshack.us/img706/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="javascript:expandcollapse('100707jjj')"&gt;Heheh... Some spoilers here before the showtime ;)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="posthidden" id="100707jjj"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img171.imageshack.us/img171/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img171.imageshack.us/img171/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img412.imageshack.us/img412/1821/joeinoue100705jmelotalkd.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img412.imageshack.us/img412/1821/joeinoue100705jmelotalkd.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img706.imageshack.us/img706/7269/joeinoue100705jmelotalkm.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img706.imageshack.us/img706/7269/joeinoue100705jmelotalkm.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img31.imageshack.us/img31/6388/joeinoue100705jmelotalkh.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img31.imageshack.us/img31/6388/joeinoue100705jmelotalkh.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img580.imageshack.us/img580/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img580.imageshack.us/img580/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img340.imageshack.us/img340/4883/joeinoue100705jmelotalkq.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img340.imageshack.us/img340/4883/joeinoue100705jmelotalkq.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img717.imageshack.us/img717/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img717.imageshack.us/img717/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img411.imageshack.us/img411/7184/joeinoue100705jmelotalkv.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img411.imageshack.us/img411/7184/joeinoue100705jmelotalkv.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img341.imageshack.us/img341/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img341.imageshack.us/img341/8735/joeinoue100705jmelotalk.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img340.imageshack.us/img340/4609/joeinoue100705jmelotalkn.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 450px;" src="http://img340.imageshack.us/img340/4609/joeinoue100705jmelotalkn.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-4311897908885240466?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/4311897908885240466/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=4311897908885240466&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/4311897908885240466'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/4311897908885240466'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/07/journey-2-joes-j-melo.html' title='Journey 2 JOE&apos;s J-Melo*'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6242455954044126265</id><published>2010-06-13T02:36:00.019+07:00</published><updated>2010-06-13T22:01:18.666+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='[†he pride of Vietnamesε]'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='₪ download'/><title type='text'>now, it's time for "wavin' flag"</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="308" width="545"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;param name="movie" value="http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_id=10085362&amp;amp;server=vimeo.com&amp;amp;show_title=1&amp;amp;show_byline=1&amp;amp;show_portrait=0&amp;amp;color=&amp;amp;fullscreen=1&amp;amp;group_id="&gt;&lt;embed src="http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_id=10085362&amp;amp;server=vimeo.com&amp;amp;show_title=1&amp;amp;show_byline=1&amp;amp;show_portrait=0&amp;amp;color=&amp;amp;fullscreen=1&amp;amp;group_id=" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" height="308" width="545"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Artist: K'naan&lt;br /&gt;Song: Waving Flag "celebration mix"&lt;br /&gt;Director: NABIL&lt;br /&gt;Label: A&amp;amp;M/OCtone&lt;br /&gt;Producer: Sol Guy/NABIL&lt;br /&gt;DP: Nabil Elderkin&lt;br /&gt;Editor: Isaac Hagy&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="javascript:expandcollapse('100613lyric')"&gt;Lyric&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="posthidden" id="100613lyric" style="font-style: italic; color: rgb(51, 204, 0);"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;Ooooooh Wooooooh, Ooooooh Wooooooh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Give me freedom, give me fire, give me reason, take me higher&lt;br /&gt;See the champions, take the field now, you define us, make us feel proud&lt;br /&gt;In the streets our heads are lifting, as we lose our inhibition,&lt;br /&gt;Celebration, it surround us, every nations, all around us&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Singing forever young, singing songs underneath that sun&lt;br /&gt;Lets rejoice in the beautiful game,&lt;br /&gt;And together at the end of the day.&lt;br /&gt;We all say&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I get older I will be stronger&lt;br /&gt;They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag&lt;br /&gt;When I get older I will be stronger&lt;br /&gt;They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag&lt;br /&gt;So wave your flag, now wave your flag, now wave your flag&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oooohhh, Oooooooooh wooooohh, Oooooooooh wooooohh&lt;br /&gt;Give you freedom, give you fire, give you reason, take you higher&lt;br /&gt;See the champions, take the field now, you define us, make us feel proud&lt;br /&gt;In the streets our heads are lifting, as we lose our inhibition,&lt;br /&gt;Celebration, its around us, every nations, all around us&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Singing forever young, singing songs underneath that sun&lt;br /&gt;Lets rejoice in the beautiful game,&lt;br /&gt;And together at the end of the day.&lt;br /&gt;We all say&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I get older I will be stronger&lt;br /&gt;They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag&lt;br /&gt;When I get older I will be stronger&lt;br /&gt;They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag&lt;br /&gt;So wave your flag, now wave your flag, now wave your flag&lt;br /&gt;Now wave your flag (4x)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oohhoooohh Woooh Ohohooooh Wooohoooh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We all say&lt;br /&gt;When I get older I will be stronger&lt;br /&gt;They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag&lt;br /&gt;When I get older I will be stronger&lt;br /&gt;They’ll call me freedom, just like a wavin’ flag&lt;br /&gt;So wave your flag, now wave your flag, now wave your flag&lt;br /&gt;Now wave your flag (4x)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oooooh woowoo ooh Wooo ooohh ooohoh&lt;br /&gt;And everybody will be singing it&lt;br /&gt;Oooooh woowoo ooh Wooo ooohh ooohoh&lt;br /&gt;And we all will be singing it&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không có gì khó hiểu để Thị bấn lên bấn xuống cái bài hát này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù yêu thể thao và đặc biệt là manga thể loại này, bóng đá lại được xếp vào hàng môn thể thao Thị ghét nhất. Cơ mà sự nghịch lí lại tiếp tục diễn ra khi mà thường thì những ca khúc chủ đề của mỗi kì World Cup thường rất hấp dẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, để có được không khí sôi động và đậm chất bóng đá như &lt;b&gt;Wavin' Flag&lt;/b&gt; và dòng nhạc &lt;i&gt;afropop&lt;/i&gt; thì quả thực đã từ lâu nay Thị chưa gặp trong những mùa bóng nhiều năm trở lại đây, dầu rằng ca khúc &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Time of Our Lives&lt;/span&gt; của &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Il Divo&lt;/span&gt; bản tiếng Đức (không phải biên bản chính thức với Tony Braxton nhé) cũng thực sự vui vẻ không kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img9.imageshack.us/img9/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img9.imageshack.us/img9/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Lý do thứ hai để Thị đương nhiên không chết ca khúc này mới là lạ:&lt;br /&gt;Một trong những MV đặc biệt của ca khúc &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Wavin' Flag&lt;/span&gt; có thể kể đến phiên bản &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Coca-Cola Celebration Mix&lt;/span&gt; trên đây. Nhìn thumbnails có lẽ nhiều người đã nhận ra quang cảnh quen thuộc của một sân bãi bên cạnh bụi chuối và cái nón lá Việt Nam thân thương rồi đấy nhỉ ♥.&lt;br /&gt;Mặc dù cái đất nước tồi tàn này chưa bao giờ được thế giới biết đến vì bóng đá, MV đặc biệt kia lại mang đến một cơ hội quảng bá quá lớn cho Việt Nam với toàn thế giới. Bởi dù không phải là bản chính thức, hai thương hiệu World Cup và Coca-Cola cũng là quá đủ để pageviews của ca khúc này tăng lên vòn vọt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực sự thấy biết ơn K'naan và đạo diễn NABIL đã mang đến một Việt Nam chân thật đến thế trong MV này.&lt;br /&gt;Là một trong ba nước hiếm hoi được chọn làm địa điểm thực hiện MV. Những cảnh quay thực hiện tại đất nước hình chữ S chỉ có một sắc xanh bát ngát của những cánh đồng lúa trải dài tít tắp, của những bụi chuối thân thương bên sân bóng lẫn màu cỏ xanh với bùn trong cơn mưa. Và chiếc nón lá thắt dây của các bà các mẹ được K'naan đội trên đầu trong những khoảnh khắc trước tấm màn xanh thiên nhiên ấy, cùng với những con người Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là Việt Nam dân dã và bình dị nhất.&lt;br /&gt;Đó là Việt Nam đặc trưng nhất.&lt;br /&gt;Đó là Việt Nam đẹp nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img43.imageshack.us/img43/6604/wavingflagcelebrationmib.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img43.imageshack.us/img43/6604/wavingflagcelebrationmib.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Có một điều thú vị rằng khi xem MV này Thị nhận ra được tính cách rất đặc trưng của người Việt Nam :)), không phải là một điểm đáng khen nhưng lại rất riêng biệt với tất cả những gì còn lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;K'naan xuất hiện cùng những đứa trẻ đủ mọi da màu sắc tộc trong những nơi anh đặt chân tới quay phim. Với sự sôi động ngay từ mở đầu bằng màn trống ấn tượng hợp không khí mùa bóng đá, lũ trẻ đứng nền cho anh ngay lập tức cùng hòa nhịp với chàng ca sĩ và "wavin' their hand". Duy chỉ có người-Việt-Nam thì không hề làm động tác ấy. Hiếm hoi lắm trong một vài cảnh về phía sau này, người ta bắt gặp một vài đứa trẻ giơ tay lên giật giật một cách cầm chừng và nhìn liếc như thể ai đó đang dòm ngó nghĩ nó đang làm trò kì khôi lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phản ứng của người Việt Nam trước những hoạt động cộng đồng thường có phần kém khí thế như vậy. Tuy nhiên, trong những đứa trẻ vờn mình với bóng của ba quốc gia là đại diện cho các châu lục ấy thì trẻ Việt Nam dường như lại là những người thể hiện niềm hạnh phúc tuyệt vời nhất khi gắn bó với trái bóng. Những đứa trẻ thôn quê mải vui với trái bóng bất chấp mưa rơi và bùn đất. Có bóng người lớn đứng ngoài ủng hộ. Cả chú chó mực cũng chăm chú đến từng đường bóng bay. Những cảnh tượng ấy thân thuộc và chân thành biết bao về một miền quê lam lũ nhưng giàu tấm lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img30.imageshack.us/img30/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 5px 5px 5px 0px; float: left; cursor: pointer; width: 200px;" src="http://img30.imageshack.us/img30/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img43.imageshack.us/img43/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 5px 0px 5px 5px; float: right; cursor: pointer; width: 200px;" src="http://img43.imageshack.us/img43/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;Hãy tin đi. Việt Nam là đất nước tuyệt vời nhất mà K'naan đã yêu quý trong những nơi anh  đi qua thực hiện MV này. Việt Nam cũng sẽ để lại ấn tượng nhiều nhất cho bất cứ ai theo dõi MV này (nếu nếu không tính những người vì lòng tự hào dân tộc sẽ thích quốc gia của mình hơn nếu họ thuộc số còn lại).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải ngẫu nhiên cảnh quay tại Việt Nam được chọn làm cảnh mở đầu. Không phải ngẫu nhiên mà cảnh kết thúc ấn tượng nhất được dựng slow motion cũng lại là Việt Nam và còn được lặp lại hai lần với hai góc máy chi tiết. Không phải ngẫu nhiên mà Việt Nam lại là một trong hai quốc gia bắt được cảnh K'naan cùng chơi bóng với lũ trẻ, mà như với Việt Nam đó lại giống như một cảnh hậu trường nhiều hơn là những giây phút quay clip chủ định. Đương nhiên, dù Thị chưa cân đo đong đếm, nhưng ai cũng sẽ có cảm nhận thời lượng dành cho Việt Nam là dài nhất trong toàn MV.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img291.imageshack.us/img291/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img291.imageshack.us/img291/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và đặc biệt hơn cả, có tới những hai điều mà chỉ ở Việt Nam mới có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thứ nhất: &lt;/span&gt;nếu như hai quốc gia còn lại chủ yếu mang đến cho khán giả cảm xúc về  tình yêu bóng đá trên khắp năm châu, bên cạnh đó là vẻ đẹp thiên nhiên  của những quốc gia ấy; thì Việt Nam là đất nước duy nhất có thêm yếu tố  văn hóa góp mặt. "Nón lá" là biểu tượng đặc trưng của con người và truyền thống Việt Nam xuất hiện trong clip mà không cần phải soi mói gì ai cũng sẽ thấy đập vào mắt. Clip này vì thế mang đến sự tò mò cho bất cứ ai chưa từng một lần biết đến sản phẩm độc đáo này, hoặc sẽ làm dấy nên tình cảm yêu thương của nhiều người khác bất kể quốc tịch Việt Nam hay không từng sinh sống và gắn bó với mảnh đất dải chữ S này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thứ hai:&lt;/span&gt; Thị trông thấy ở K'naan một nụ cười không chút diễn xuất, một nụ cười chân thực đi ra từ tấm lòng của anh khi chơi bóng với những đứa trẻ vùng quê nghèo mộc mạc Việt Nam. Đó ắt sẽ là dấu ấn in đậm trong trái tim K'naan về Việt Nam này - đất nước của những con người bình dị nhưng nặng một nghĩa tình, chỉ có điều ấy mới có thể tặng cho K'naan nụ cười nhẹ nhàng đến thế kia, và chỉ có điều ấy mới khiến những con người đến với Việt Nam muốn quay trở lại mảnh đất này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img33.imageshack.us/img33/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img33.imageshack.us/img33/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="text-align: center;" href="javascript:expandcollapse('100613')"&gt;Thấy mình yêu Việt Nam thêm một chút :).&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="posthidden" id="100613"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img580.imageshack.us/img580/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img580.imageshack.us/img580/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img291.imageshack.us/img291/222/wavingflagcelebrationmiu.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img291.imageshack.us/img291/222/wavingflagcelebrationmiu.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img59.imageshack.us/img59/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img59.imageshack.us/img59/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img9.imageshack.us/img9/8989/wavingflagcelebrationmiw.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img9.imageshack.us/img9/8989/wavingflagcelebrationmiw.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img9.imageshack.us/img9/7439/wavingflagcelebrationmia.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img9.imageshack.us/img9/7439/wavingflagcelebrationmia.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img9.imageshack.us/img9/222/wavingflagcelebrationmiu.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img9.imageshack.us/img9/222/wavingflagcelebrationmiu.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img9.imageshack.us/img9/563/wavingflagcelebrationmic.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img9.imageshack.us/img9/563/wavingflagcelebrationmic.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img37.imageshack.us/img37/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img37.imageshack.us/img37/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img33.imageshack.us/img33/705/wavingflagcelebrationmif.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img33.imageshack.us/img33/705/wavingflagcelebrationmif.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img8.imageshack.us/img8/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img8.imageshack.us/img8/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img30.imageshack.us/img30/563/wavingflagcelebrationmic.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img30.imageshack.us/img30/563/wavingflagcelebrationmic.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img36.imageshack.us/img36/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img36.imageshack.us/img36/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img576.imageshack.us/img576/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img576.imageshack.us/img576/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img261.imageshack.us/img261/166/wavingflagcelebrationmi.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 570px;" src="http://img261.imageshack.us/img261/166/wavingflagcelebrationmi.jpg" alt="mèo 3 chân" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bonus cho các bạn bản HD của em nó (1.07Gb) - down sung sướng nhá :)):&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?sharekey=9e44218d6aff8a53c79b87b207592a1c736030fec16cc277f1940a51b339e393"&gt;Mediafire&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt; © arsenal_pro&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6242455954044126265?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6242455954044126265/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6242455954044126265&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6242455954044126265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6242455954044126265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/06/now-its-time-for-wavin-flag.html' title='now, it&apos;s time for &quot;wavin&apos; flag&quot;'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-7693141144761546965</id><published>2010-06-05T23:13:00.004+07:00</published><updated>2010-06-06T01:47:12.025+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='† Góc Khuất †'/><title type='text'>Tản mạn "truyện dân gian Việt Nam"</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thị đã không nghĩ rằng Thị lại có thể gặp lại quá khứ một cách màu mè  đến thế này khi đang xục tung cái hiệu sách Tiền Phong lên để bới cho  bằng được "Sang Tàu đòi nợ" của tài năng truyện tranh Việt Nam mà Thị  ngưỡng mộ (&lt;a href="http://phong210.wordpress.com/"&gt;Thành Phong&lt;/a&gt;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị đặt RSS theo dõi Bookaholic. Thị có biết Nhã Nam tháng 6 này ra mắt  độc giả tuyển tập truyện tranh màu dân gian Việt Nam với những tay bút  vẽ tranh minh họa nổi tiếng xưa nay: Thành Phong, Kim Duẩn, Bút Chì, Tạ  Lan Hạnh...&lt;br /&gt;Cơ mà...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bookaholic, hay có lẽ cũng chính cả Nhã Nam, đang qua loa một vấn đề  ngôn ngữ thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cả bộ truyện tranh màu dân gian mà Nhã Nam phát hành đều cộp một dấu  đỏ &lt;b&gt;"Truyện tranh cổ tích Việt Nam"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- Và 3 trong số Thị mua về được chú thích như sau:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bookaholicclub.com/?p=5484"&gt;&lt;b&gt;"Giận mày tao (tau) ở với ai?"&lt;/b&gt; - Cổ tích&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bookaholicclub.com/?p=5429"&gt;&lt;b&gt;"Đeo nhạc cho mèo"&lt;/b&gt; - Cổ tích&lt;/a&gt; &lt;a href="http://bookaholicclub.com/?p=5429" onmousedown="'UntrustedLink.bootstrap($(this)," rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bookaholicclub.com/?p=5450"&gt;&lt;b&gt;"Chàng ngốc học khôn"&lt;/b&gt; - Cổ tích&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;" class="photo photo_none"&gt;&lt;div style="text-align: center;" class="photo_img"&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/photo.php?pid=31250087&amp;amp;op=1&amp;amp;view=all&amp;amp;subj=437560682039&amp;amp;aid=-1&amp;amp;auser=0&amp;amp;oid=437560682039&amp;amp;id=1420062893"&gt;&lt;img style="width: 460px;" class="  img" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs534.snc3/30330_1479158345168_1420062893_31250087_7811657_n.jpg" onload="var img = this; onloadRegister(function() { adjustImage(img);  });" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị không phải là một chuyên gia nghiên cứu về văn hóa dân gian. Nhưng  ít nhiều thì Thị biết rằng thì là mà:&lt;br /&gt;Cuốn thứ nhất: Tiếu Lâm&lt;br /&gt;Cuốn thứ ba: (gần như là) Ngụ Ngôn&lt;br /&gt;Cuốn thứ tư: Tiếu Lâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo cách hiểu của Thị:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cổ Tích:&lt;/b&gt; diễn xuôi ra thì nó là "tích cũ". Cổ tích dân gian  thường mang nghĩa giải thích sự ra đời của một sự vật hiện tượng, hay là  câu chuyện về một nhân vật mà dân gian cho rằng có thực. Chuyện công  chúa - hoàng tử, phù thủy pháp sư... cũng được xếp vào dạng truyện cổ  tích. (mặc dù nhiều tác phẩm quốc tế kiểu Andersen hay Grim mình nhớ  rằng thực ra người ta chỉ gọi là truyện cổ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiếu Lâm:&lt;/b&gt; truyện dân gian mang yếu tố hài hước, châm biếm và đả  kích. Nhân vật chủ yếu là người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngụ Ngôn:&lt;/b&gt; Ngôn là câu là chữ là từ là ý, ngụ là hàm ẩn. Ngụ Ngôn  vì thế là những câu chuyện / hình ảnh mang tính ẩn dụ. Thế nên dễ hiểu  vì sao truyện ngụ ngôn thường dùng hình ảnh con vật để nói chuyện con  người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị là kẻ phân biệt rạch ròi.&lt;br /&gt;- Nếu gọi đây rằng "Truyện tranh dân gian Việt Nam", Thị sẽ mừng rỡ khôn  xiết.&lt;br /&gt;- Nếu gọi cả bộ sách là tuyển tập "Truyện tranh cổ tích Việt Nam", Thị  thôi đành chấp nhận bởi tính bảo thủ người ta sẽ khắng khăng lên rằng  trong cả bộ cũng có truyện cổ tích cả đấy chứ! Và rằng Thị cũng không  thể nhớ ra "Cổ Tích" có được mở rộng phạm vi ý nghĩa của nó không nên  cũng đành câm lặng vậy thôi.&lt;br /&gt;- Nếu gọi từng cuốn truyện kể trên là Cổ Tích, Thị có nhã ý là khuyên  tra lại từ điển tiếng Việt giùm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách báo dành cho thiếu nhi luôn hàm ẩn những ý nghĩa giáo dục. Đã dạy  trẻ con thì không thể xuề xòa và bảo "Ừ, thì tiếu lâm cũng là cổ tích mà  ngụ ngôn thì cũng là cổ tích" trong khi mỗi ý đó thực ra chỉ là một  nhánh của cái nghĩa rộng lớn hơn là &lt;b&gt;"truyện dân gian"&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thị có chút buồn vì trẻ con bây giờ chẳng còn ai thích giải trí bằng  Tiếu Lâm Việt Nam như cái thời Thị còn nhỏ xíu. Thị mừng vì Nhã Nam đã  tìm ra đúng con đường để khơi dậy lòng yêu thích văn hóa dân gian của  trẻ con Việt Nam. Nhưng nếu vận ngôn hồ đồ như vậy sao tránh khỏi sự  biến mất của những nét văn hóa rất đặc trưng?&lt;br /&gt;Trách sao mà tiếng Việt đang dần mai một?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-7693141144761546965?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/7693141144761546965/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=7693141144761546965&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7693141144761546965'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7693141144761546965'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/06/tan-man-truyen-dan-gian-viet-nam.html' title='Tản mạn &quot;truyện dân gian Việt Nam&quot;'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6222712802738166896</id><published>2010-05-30T02:55:00.008+07:00</published><updated>2011-02-05T17:35:46.825+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.POKÉMON.♥_'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Animation'/><title type='text'>Suddenly, I found my new love</title><content type='html'>Hay là thế đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Ngày nào xưa kia nàng chẳng có chút ấn tượng nào về chàng. Trong tâm thức của nàng, chàng là một kẻ kiêu căng lúc nào cũng diễu võ giương oai với thiên hạ, lúc nào cũng có cả một tá những fangirl ngu ngốc bám theo theo chàng như hình với bóng. Chàng có tài, nhưng sự hợm hĩnh khiến nàng coi thường chàng nhiều hơn cả bực mình cho cái sự máu chậm lên não của "người anh hùng" thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mà tự lúc nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng đã trở thành con người lý tưởng của nàng không hay...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày chàng đột ngột xuất hiện trở lại trước mắt, nàng ngỡ ngàng lắm thay!&lt;br /&gt;Chưa một lời nói, chưa một hành động, nhưng những biểu hiện giản đơn trên khuôn mặt chàng nói cho nàng biết cậu bé con ngày nào đã đổi khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không còn chiếc xe hơi bóng loáng.&lt;br /&gt;Không còn những đứa con gái nhằng nhẵng bám theo.&lt;br /&gt;Không còn sự hống hách từ ánh mắt cử chỉ hay trong lời nói ngày nào.&lt;br /&gt;Chàng nay là người con hoang dã của đường trường tôi luyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chàng chiến thắng trong cuộc đấu với đối thủ định mệnh, lần đầu tiên họ trực diện đương đầu. Sự trải nghiệm và rèn luyện đã cho chàng kĩ năng và phản xạ linh lợi hơn bất cứ ai nàng gặp trước đây trong thế giới này. Trách sao người anh hùng - nhà vô địch mới trở về từ hành trình biển cả phải ngả mũ trước chàng.&lt;br /&gt;Không gì cả. Chỉ đơn thuần chàng dành cho đối thủ một lời khen ngợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã mất đi rồi ư cái tôi cao ngạo? Chàng biến mình thành một nhân cách nhã nhặn, khiêm tốn hơn?&lt;br /&gt;Không!&lt;br /&gt;Niềm kiêu hãnh của chàng ngay phút này đây còn lớn lao hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng là người chiến thắng mà, phải không? Thế nên, lời khen ấy dành cho đối thủ, có nghĩa rằng bản thân chàng còn xứng đáng nhiều hơn thế! Trong ánh mắt chàng ánh lên sự tự tin đầy mạnh mẽ vào bản thân, đó là ánh sáng của người biết mình mà cũng biết ta, như các cụ ngày xưa đã đúc kết sẽ là trăm trận trăm thắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóc con ngày nào nay đã lớn.&lt;br /&gt;Chàng trai của nàng đây gan trường và đầy tham vọng, tài năng hơn và dạn dày hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng sẽ lại tiếp tục rong ruổi cuộc hành trình mơ ước, chẳng biết đến khi nào mới có duyên gặp lại. Nhưng ra đi chàng mang theo một thứ quý giá, là niềm tin và sự trung thành của trái tim nàng. Nàng đã thực sự yêu chàng rồi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="javascript:expandcollapse('100530')"&gt;Chàng ơi...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="posthidden" id="100530"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJX7M8ERI/AAAAAAAAAx0/_KEk8dHN2tI/s1600/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_05.22_%5B2010.05.30_02.37.18%5D.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJX7M8ERI/AAAAAAAAAx0/_KEk8dHN2tI/s400/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_05.22_%5B2010.05.30_02.37.18%5D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5476880034725368082" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJYRQdxeI/AAAAAAAAAx8/S2BjwTOWX90/s1600/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_04.55_%5B2010.05.30_02.36.36%5D.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJYRQdxeI/AAAAAAAAAx8/S2BjwTOWX90/s400/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_04.55_%5B2010.05.30_02.36.36%5D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5476880040645740002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJX7M8ERI/AAAAAAAAAx0/_KEk8dHN2tI/s1600/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_05.22_%5B2010.05.30_02.37.18%5D.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJYrmCixI/AAAAAAAAAyE/DXAVdQ3yxmI/s1600/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_12.12_%5B2010.05.30_02.39.15%5D.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJYrmCixI/AAAAAAAAAyE/DXAVdQ3yxmI/s400/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_12.12_%5B2010.05.30_02.39.15%5D.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5476880047715552018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6222712802738166896?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6222712802738166896/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6222712802738166896&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6222712802738166896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6222712802738166896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/05/suddenly-i-found-my-new-love.html' title='Suddenly, I found my new love'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/TAHJX7M8ERI/AAAAAAAAAx0/_KEk8dHN2tI/s72-c/Episode+118+-+The+Rivalry+Revival.avi_snapshot_05.22_%5B2010.05.30_02.37.18%5D.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-5573081569642473060</id><published>2010-03-25T19:14:00.006+07:00</published><updated>2011-02-05T17:27:57.267+07:00</updated><title type='text'>Bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Nhật Bản tuần thứ 12 năm 2010 (20/3 - 21/3)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Tuần thứ ba của tháng 3 Box Office Nhật Bản để lại một dấu ấn kì cục với sự xâm lấn khó hiểu của các dự án điện ảnh nước ngoài&lt;/span&gt;.&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần rồi các rạp chiếu phim Nhật Bản đã đón nhận một sự sôi động thú vị khi mà trên bảng tổng sắp 10 bộ phim có doanh thu cao nhất trong hai ngày cuối tuần vừa qua có những 4 tên tuổi mới. Tuy nhiên, bất ngờ là ở chỗ trong số ấy có tới 3 cái tên đến từ nước ngoài. Tác phẩm cộp mác xứ Phù Tang duy nhất của tuần tiếc thay lại không phải là phim người thật mà lại là một anime mang tên &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Precure All Stars DX2: Kibō no Hikari – Rainbow Jewel o Mamore! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://doraeiga.com/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone size-full  wp-image-5558" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/011.jpg" title="01" height="250" width="175" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.precure-allstars.com/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone  size-full wp-image-5812" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/023.jpg" title="02" height="250" width="183" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hai bộ phim đạt thứ hạng cao nhất tại BO tuần này đều là anime&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Con số 3 bộ phim Nhật Bản trên bảng xếp hạng doanh thu phòng vé của chính xứ mặt trời mọc là một điều vô cùng bất ngờ bởi xu hướng xưa nay trong phong cách phim ảnh và sự quan tâm yêu thích của khán giả Nhật Bản rất khác biệt so với thế giới. Tuy nhiên, điều này có thể lí giải rằng trong tuần qua, tại các rạp chiếu phim đã không có sự ra mắt của một tác phẩm điện ảnh nổi bật nào do Nhật Bản sản xuất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khán giả yêu thích phim Nhật vẫn có thể đặt niềm tin vào sức mạnh của điện ảnh đất nước mặt trời bởi cả ba bộ phim xuất hiện trong Box Office tuần này đều có thứ hạng đáng kể. Ngoại trừ anime &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Precure All Stars DX2: Kibō no Hikari – Rainbow Jewel o Mamore!&lt;/span&gt; vừa ra mắt và xếp ở vị trí thứ hai, nhà quán quân của tuần này vẫn là cái tên "đương nhiên":&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Doraemon: Nobita's Great Battle of the Mermaid King&lt;/span&gt;. Trong khi đó, phiên bản màn ảnh rộng của drama ăn khách Liar Game mang tên &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Liar Game: The Final Stage&lt;/span&gt; cũng có được vị trí số bốn đáng kể trong tuần thứ ba công chiếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://nine-9.jp/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone size-full  wp-image-5814" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/063.jpg" title="06" height="150" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://darren-shan.com/"&gt; &lt;img alt="" class="alignnone  size-full wp-image-5815" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/073.jpg" title="07" height="150" width="105" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://gforce-movie.jp/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone size-full  wp-image-5816" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/083.jpg" title="08" height="150" width="104" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Những tân binh của điện ảnh Hoa Kỳ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ba tác phẩm mới của điện ảnh Hoa Kỳ xuất hiện trong bảng xếp hạng doanh thu phòng vé tuần này bao gồm có: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nine&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cirque Du Freak: The Vampire's Assistant&lt;/span&gt;  và &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;G-Force&lt;/span&gt; với thứ hạng liên tiếp từ 6 đến 8. Đây không phải là thứ hạng đáng kể, như thường lệ, đối với các tác phẩm điện ảnh nước ngoài xuất hiện trong bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Nhật Bản. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;G-Force&lt;/span&gt; – câu chuyện về biệt đội chuột lang đã từng làm mưa làm gió ở nhiều quốc gia vẫn khó khăn để hợp được với khẩu vị của người dân xứ Phù Tang. Có vẻ như các tác phẩm 3-D công phu và hoành tráng của &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Walt Disney&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Pixar&lt;/span&gt; với một câu chuyện đơn giản và tươi sáng dành cho thiếu nhi thường không có chỗ đứng lâu trên Box Office Nhật Bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện về ngài thám tử tài ba &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sherlock Homes &lt;/span&gt;là tác phẩm thành công nhất của tuần với thứ hạng ba trên bảng tổng sắp. Trong khi đó, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Avatar &lt;/span&gt;tiếp tục khẳng định sức hấp dẫn 3D của mình bằng hạng thứ 5 với 13 tuần trụ hạng. Trong một năm trở lại đây kể từ sau &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Avatar &lt;/span&gt;mới lại là tác phẩm tiếp theo có được 10 tuần liên tiếp xuất hiện tại Box Office Nhật Bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://wwws.warnerbros.co.jp/sherlock/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone size-full wp-image-5668" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/021.jpg" title="02" height="150" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://liargame.jp/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone size-full  wp-image-5813" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/043.jpg" title="04" height="150" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://movies.foxjapan.com/avatar/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone  size-full wp-image-5669" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/042.jpg" title="04" height="150" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://hurtlocker.jp/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone size-full  wp-image-5817" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/094.jpg" title="09" height="150" width="97" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://movies.foxjapan.com/percy/"&gt;&lt;img alt="" class="alignnone  size-full wp-image-5818" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/2010/03/102.jpg" title="10" height="150" width="107" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Poster phiên bản Nhật của những tên tuổi còn lại xuất hiện trên Box Office&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;The Hurt Locker&lt;/span&gt;, nhà vô địch Oscar vừa qua, tiếc thay lại không thu hút được nhiều sự quan tâm của khán giả Nhật Bản khi tụt xuống vị trí thứ 9 chỉ sau ba tuần công chiếu. Đứng chót bảng tuần này là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Percy Jackson &amp;amp; the Olympians: The Lightning Thief&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;[Cuối tuần 20/3 - 21/3]&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;   &lt;table style="" align="center" border="1" cellpadding="1" cellspacing="1" height="319" width="500"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center; color: rgb(204, 204, 204);" bg=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center; color: rgb(204, 204, 204);" bg=""&gt;&lt;span style="color: rgb(128, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;Thứ hạng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center; color: rgb(204, 204, 204);" bg=""&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(128, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(128, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;Tuần trước&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center; color: rgb(204, 204, 204);" bg=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center; color: rgb(204, 204, 204);" bg=""&gt;&lt;span style="color: rgb(128, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;Tên phim&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center; color: rgb(204, 204, 204);" bg=""&gt;&lt;span style="color: rgb(128, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;Tuần thứ&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 102, 0);"&gt;&lt;small&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/right.gif" height="11" width="11" /&gt;&lt;/small&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;01&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;01&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/jp.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Doraemon: &lt;/span&gt;&lt;small&gt;&lt;em&gt;(anime)&lt;/em&gt;&lt;/small&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nobita's Great Battle of the Mermaid King&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;3&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 102, 0);"&gt;&lt;small&gt;new&lt;/small&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;02&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;-&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/jp.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt; Precure All Stars DX2: &lt;small&gt;&lt;em&gt;(anime)&lt;/em&gt;&lt;/small&gt;&lt;strong style="font-weight: normal;"&gt;&lt;br /&gt; Kibō no Hikari – Rainbow Jewel o Mamore!&lt;/strong&gt;&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;1&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/down.gif" height="11" width="11" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;03&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;02&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt; Sherlock Holmes&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;2&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/down.gif" height="11" width="11" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;04&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;03&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/jp.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;Liar Game: The Final Stage&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;3&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/down.gif" height="11" width="11" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;05&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;04&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt; Avatar&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;13&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 102, 0);"&gt;&lt;small&gt;new&lt;/small&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;06&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;-&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt; Nine&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;1&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 102, 0);"&gt;&lt;small&gt;new&lt;/small&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;07&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;-&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Cirque Du Freak: The Vampire's Assistant&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;1&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 102, 0);"&gt;&lt;small&gt;new&lt;/small&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;08&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;-&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt; G-Force &lt;em&gt;&lt;small&gt;(animated)&lt;/small&gt;&lt;/em&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;1&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/down.gif" height="11" width="11" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;09&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;06&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;The Hurt Locker&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;3&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/down.gif" height="11" width="11" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;10&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;05&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.kawaii-joyuu.com/wp-content/uploads/image/arrows/us.gif" height="11" width="16" /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt; Percy Jackson &amp;amp; the Olympians:&lt;br /&gt; The Lightning Thief &lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;small&gt; &lt;/small&gt;&lt;/td&gt; &lt;td style="text-align: center;"&gt;4&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div  style="text-align: right; font-weight: bold;font-family:georgia;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Written by Nguyệt Phong Anh (aka. mèo 3 chân)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;© &lt;/span&gt;&lt;a style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);" href="http://mieunhoc.blogspot.com/"&gt;http://mieunhoc.blogspot.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Based on the infomation from &lt;/span&gt;&lt;a style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);" href="http://kawaii-joyuu.com/"&gt;Kawaii Joyuu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-5573081569642473060?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/5573081569642473060/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=5573081569642473060&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5573081569642473060'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5573081569642473060'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/03/bang-xep-hang-doanh-thu-phong-ve-tuan.html' title='Bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Nhật Bản tuần thứ 12 năm 2010 (20/3 - 21/3)'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-3399724097108132899</id><published>2010-03-14T05:57:00.005+07:00</published><updated>2010-03-14T11:46:08.951+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Musik'/><title type='text'>[giới thiệu] M.O.V.E - My Decades / Looking for the Sunny Side (w. Pachelbel's CANON)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://i1.jpopasia.com/gal/4178.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 323px; height: 400px;" src="http://i1.jpopasia.com/gal/4178.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; là một trong số ít những nhóm nhạc có  thâm niên trong làng âm nhạc Nhật Bản mà bạn mèo xếp vào list favorite.  Nếu bạn là một người mê nhạc Nhật và hay cập nhật thông tin từ trang web  lớn nhất về Jpop nói chung là &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: arial;" href="http://jpopasia.com/"&gt;JpopAsia&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; thì bạn sẽ thấy member renix là  một trong những những fan của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Phần lớn các ca khúc của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; chẳng hề thay đổi suốt cả chục năm qua,  kể cả trong album mới nhất vừa mới ra mắt trong năm 2010 sau vài năm  vắng bóng cũng vẫn vậy. Tuy nhiên, nhóm nhạc này vẫn có cách để "câu  kéo" bạn mèo quá là hoàn hảo :|&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ca khúc &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;My Decades&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; bên dưới đây chính là một ví dụ điển hình nhất được  trích từ album &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Dream Again&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; mới nhất của nhóm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trước tiên là cảm tác về cái tên &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Dream Again&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bạn mèo đặc biệt thích cái tên này dù có thể nó trùng với một vài bài  hát đã có từ đời tám hoánh nào đó. Dù sao thì trong câu chuyện trở lại  của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;thì rõ ràng &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Dream Again&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; là một giấc mộng lớn, đẹp rạng rỡ  bởi một niềm tin. Nếu trí nhớ của mèo nhớ không nhầm thì ca khúc gần đây  nhất của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mà bạn mèo từng nghe là từ năm 2005, thậm chí có khi còn là trước đó nữa (bạn mèo không nhớ chính xác lắm)...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngoài &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;DogFight&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; và loạt ca khúc được dùng làm nhạc nền trong loạt&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt; anime  Initial D&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;, ca khúc cũ của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; mà bạn mèo thích nhất là &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Lookin' on  the Sunny Side&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;. Đây là một bản mix sáng tạo dựa trên nhạc nền của bản  nhạc kinh điển &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;CANON&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và với &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;My Decades&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;, một lần nữa &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;m.o.v.e &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;lại thể hiện tình yêu của mình  với CANON cũng như tài năng của họ khi đem đến một phiên bản mix mới toe  nữa cho CANON.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;Lookin' on the Sunny Side&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;, như cái tên của nó đã là một ca khúc sôi  động và đầy sức sống với nhịp điệu nhanh và điệp khúc của Canon vang lên  dồn dập như bước chân tuổi trẻ không biết mệt mỏi. Trong khi đó, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-family:arial;" &gt;My  Decades&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; lại là mang một nốt trầm tinh tế hơn, tiếng ca dịu dàng và nhịp  điệu chậm rãi khoan thai như một kẻ lang bạt lúc rảnh rang ngồi nhìn  lại hành trình của cuộc đời mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC9iNC9kYjRhZDQ4YjZiNWY1ZjMxZjgyZDY1OTZmNjJhZTE4Yy5cUIbaBmUsICDN8TG9vInagaMEa2ldUngJyBPWeBiBUaGUgU3VdUngWeBnkgU2lkZXxcUIbaBLm8dUngdi5lfGZhWeBHNl" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" height="61" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC8yYi8wMmJiMzY3NTY4MmYxNzk4NmZiYjZiZGNmMmRlNDYzOS5cUIbaBmUsICDN8TXkgRGVjYWRlmUsIC3xNLk8dUngVi5FfGZhWeBHNl" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" height="61" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Thật sự bạn mèo đã bất ngờ. Mèo đã không thể nghĩ rằng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;m.o.v.e &lt;/span&gt;lại một lần nữa đưa Canon trở lại trong ca khúc của mình. Dường như họ cũng yêu Canon giống như mèo vậy. Và cái cách họ thể hiện tình cảm đó của mình cũng thật xuất sắc làm sao!&lt;br /&gt;Dầu rằng &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Lookin' on the Sunny Side &lt;/span&gt;mang đậm âm hưởng của Canon, mèo vẫn cảm thấy thích &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;My Decades&lt;/span&gt; với sự từng trải và cái tôi &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;m.o.v.e&lt;/span&gt; trong đó nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-3399724097108132899?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/3399724097108132899/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=3399724097108132899&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3399724097108132899'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3399724097108132899'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/03/gioi-thieu-move-my-decades-looking-for.html' title='[giới thiệu] M.O.V.E - My Decades / Looking for the Sunny Side (w. Pachelbel&apos;s CANON)'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-4717104493063031007</id><published>2010-03-06T00:58:00.006+07:00</published><updated>2010-03-06T03:25:55.908+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='† Góc Khuất †'/><title type='text'>Nhân hứng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; font-family: trebuchet ms;"&gt;Tự khi nào mà con người trở nên nhàm chán đến mức có thể nằm dài trên giường cả ngày trời, trong cái tiết trời nắng ráo đầu khung cửa sổ, phả long lanh qua những kẽ lá trúc phất phơ ngoài ban công thế này được cơ chứ?&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: trebuchet ms;"&gt;&lt;br /&gt;Có những dấu hiệu mập mờ để thấy rằng cái tâm lý trầm mặc đang giăng trùng xuống trong cõi lòng trống rỗng như mặt hồ đang chìm dần vào trong sương đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img142.imageshack.us/img142/793/nobodyshomesingleavrill.jpg"&gt;&lt;img style="float: right; margin: 0pt 0pt 10px 10px; cursor: pointer; width: 250px;" src="http://img142.imageshack.us/img142/793/nobodyshomesingleavrill.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Bốn ngày đẹp trời chỉ biết nướng thời gian như cá ươn nằm trên thớt. Bốn đêm điên cuồng trong những trang truyện đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, những thước phim đã xem tới xem lui cũng không ít hơn thế. Phút cuối cùng còn lại được những gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những giọt nước mắt cứ tự nhiên lăn dài trên gò má, cứ thế tuôn rơi như dòng cảm xúc trải đi vô tận.&lt;br /&gt;Nhưng hoàn toàn câm lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là dại dột bởi vì đã để cho Avril Lavigne trở lại trong playlist chỉ vì Alice in Wonderland. Bởi khi cô ấy quay về với Nobody's Home, thế giới dưới đôi bàn chân này lại như tan vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa bao giờ cảm thấy thèm được vùi đầu vào những trang sách, những câu chuyện mạng nhiều như lúc này. Gặm nhấm cái tôi cô độc và những tổn thương của nhân vật thật là một cảm xúc khoái trá. Có điều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản chất của con người là ích kỷ. Chứng kiến một happy ending không khỏi thấy chạnh lòng. Vẫn biết đó là những phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của họ. Mà lòng vẫn đầy những đố kị ghen tuông. Vẫn biết bản thân là cố gắng chưa đủ. Mà vẫn cứ hận trời sao thật bất công?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và bởi thế biết rằng, máu rỉ từ những dày vò dằn vặt thế vẫn là chưa đủ. Con ác quỷ vẫn đang gào rống đòi ăn thêm nữa. Có đứa lúc này thèm khát cái gọi là angst...&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết thúc "Yêu em hơn cả tử thần", một nỗi uất ức to lớn lại trực trào lên. Đó là Bảo Thê, cái tên cho những tác phẩm đầu đời của Tào Đình - một nhà văn mạng trẻ tuổi và nổi danh của Trung Quốc đó sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ thì rằng đó là một trong những tác phẩm đầu tay của cô ấy, mà sao nó vẫn không chịu cảm thông được cho cái sự non nớt hiển hiện trong tác phẩm này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ngày lượn lờ ở Đinh Lễ tìm mua sách, nó đã ngạc nhiên biết chừng nào khi cầm cuốn sách ấy trên tay. Mỏng hơn bao nhiêu so với cả kì vọng của nó. Nhưng mà cũng đúng thôi. Với cái cách khai thác tâm lý nhân vật chưa tới bến bờ nào cả thì "Yêu anh hơn cả tử thần" cũng chỉ được đến thế. Nó trong sáng quá. Trong sáng với ngôn từ, với cá tính của các nhân vật. Nên rằng nghe như đó là lời kể đến từ một kẻ dưng nước lã vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên mới nói đời thật là bất công.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img682.imageshack.us/img682/8884/tmwbscap0020.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px;" src="http://img682.imageshack.us/img682/8884/tmwbscap0020.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Xung quanh nó đây cũng chỉ những người gọi là bạn, có người gọi là em, cũng là một hai câu chuyện đầu tay cả, mà họ đã thấu hiểu sâu sắc để xót xa đến tận cùng cho những đứa con tinh thần mình rứt ruột đẻ ra, đến mức độ ám ảnh được những kẻ đọc như nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà rốt cục thì họ vẫn chỉ là con người tầm thường ít kẻ lạ hay tới cái tên. Thật là đáng buồn cho cái quan điểm văn chương của người Việt, trách làm sao được Saikan-J anh phàn nàn rằng sống làm sao nổi với cái nghề viết ba cọc ba đồng, mặc dù thấy hình như anh đang đánh đồng cái công việc mà nó làm với sự nghiệp viết lách này thì phải?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ mà cũng không phủ nhận rằng nó chưa bao giờ thôi cái ham muốn được viết theo cách đó. Mà...&lt;br /&gt;chỉ trách bản thân quá yếu lòng mà thôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: times new roman;"&gt;Ps: &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; font-family: times new roman;"&gt;Chỉ trách bản thân quá yếu lòng mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: times new roman;"&gt;Câu nói ấy hay thật là hay mà tiếc thay mèo không có quyền tự xưng mình là người phát hiện. Nó hóa ra lại là lời của một nhân vật truyện tranh mèo không có nhiều yêu thích nhưng cái tên tác phẩm lại là một trong những ám ảnh to đùng của mèo từ cái thời hoàng kim của manga ở Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: times new roman;"&gt;Mèo sẽ tặng bạn một món quà gì đó mà bạn thích, hoặc là do mèo tự nghĩ ra nếu bạn không quyết định được, nằm trong khả năng kinh tế cho phép của mèo, nếu như bạn nói được cho mèo biết câu nói ấy là của ai, và dành cho ai.&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-4717104493063031007?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/4717104493063031007/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=4717104493063031007&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/4717104493063031007'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/4717104493063031007'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/03/nhan-hung.html' title='Nhân hứng'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-8761928059100210016</id><published>2010-02-22T11:33:00.006+07:00</published><updated>2010-03-14T11:44:34.312+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Novels'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><title type='text'>[preview] Phía sau nghi can X - Higashino Keigo</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;blockquote style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Việc nghĩ ra một bài toán vô cùng khó và việc giải bài toán đó, việc nào khó hơn?&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc xây dựng nên một câu chuyện trinh thám và phá án cũng giống như trò chơi của nhà ảo thuật và người xem nó. Thực tế, ảo thuật gia không phải những người phi thường, chỉ là họ biết được cách thức dẫn con mắt của người xem đi chệch với hướng đúng. Và tiểu thuyết trinh thám cũng vậy, một khi nhà văn đã tìm ra con đường đánh lạc suy nghĩ của độc giả, cuốn tiểu thuyết đó sẽ trở nên vô cùng hấp dẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.2sao.vietnamnet.vn/2009/11/05/01/53/0911phiasau.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10pt 10px 0px; cursor: pointer;" src="http://nhanam.vn/Thumbnail.ashx/0/0/0/48A8BBD6273748668A5C450B44F2A359/Phia_sau_nghi_can_X-Phia_sau_nghi_can_X.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Và điều đó cũng đúng luôn với cả đôi dòng tóm tắt mà bất cứ độc giả nào cũng có thể đọc được khi cầm trên tay cuốn tiểu thuyết trinh thám &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Phía sau nghi can X&lt;/span&gt; của văn hào &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Higashino Keigo&lt;/span&gt;:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote style="font-style: italic;"&gt;“Khi nhấn chuông cửa nhà nghi can chính của một vụ án mới, điều tra viên Kusanagi không biết rằng anh sắp phải đương đầu với một thiên tài ẩn dật. Kusanagi càng không thể ngờ, chỉ một câu nói vô thưởng vô phạt của anh đã kéo người bạn thân, Manabu Yukawa, một phó giáo sư vật lý tài năng, vào vụ án. Và điều làm sững sờ nhất, đó là vụ án kia chẳng qua cũng chỉ như một bài toán cấp ba đơn giản, tuy nhiên ẩn số X khi được phơi bày ra lại không đem đến hạnh phúc cho bất cứ ai…”&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta thấy điều gì ở phần tóm tắt này nhỉ?&lt;br /&gt;Một sự mẫu thuẫn rất rõ ràng giữa một bên là &lt;span style="font-style: italic;"&gt;bài toán cấp ba đơn giản&lt;/span&gt; bên kia là &lt;span style="font-style: italic;"&gt;thiên tài ẩn dật&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-style: italic;"&gt;phó giáo sư vật lý tài năng&lt;/span&gt;. Chắc chắn rằng điều này sẽ khiến cho không ít fan của thể loại truyện trinh thám không ngần ngại bỏ tiền ra mua cuốn tiểu thuyết này về nghiền ngẫm. Chúng ta đang kì vọng sẽ được đồng hành cùng với điều tra viên Kusanagi tìm hiểu bí ẩn &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Phía sau nghi can X&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên,&lt;br /&gt;Tôi phải khẳng định rằng bạn đã phạm phải hai sai lầm to lớn nếu tin vào lời dẫn đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ nhất, nhân vật trung tâm của &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Phía sau nghi can X&lt;/span&gt; không phải là chàng điều tra viên Kusanagi như cái dẫn chuyện đã chỉ ra như thế. Người mà độc giả sẽ được đồng hành trong suốt quá trình khám phá vụ án giết người kì lạ này lại chính là hung thủ. Thú vị là ở chỗ, tất cả chúng ta đều biết danh tính của anh ta, biết luôn cả mục đích và phương thức mà anh ta thực hiện tội ác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu thuyết trinh thám bắt đầu từ cái chết của một tên chồng tệ bạc mang tên Togashi Shinji. Hắn ta bị giết bởi bàn tay người vợ đã li dị là Hanaoka Yasuko khi đang cố tấn công tinh thần chị này vì muốn tư lợi chút đỉnh về tiền bạc. Trong cái chết của hắn còn có sự góp mặt của Misato, con riêng của Yasuko với người chồng trước đó nữa. Và giữa lúc hoảng loạn vì một cái xác chết ngất giữa nhà, người hàng xóm của Yasuko, một giáo viên cấp III, thiên tài toán học Ishigami Tetsuya với biệt danh Daruma* Ishigami, đã xuất hiện. Lạnh lùng và có phần bình thản. Đó là thái độ của Ishigami trước tình huống hiển hiện trước mắt. Không một ai biết được rằng chính trong lúc đó, bộ não tài ba kia đang vận hành hết công suất để lên một kế hoạch hoàn hảo nhằm giúp cho mẹ con nhà Hanaoka thoát khỏi tội danh giết người. Lí do để Ishigami sẵn sàng nhúng tay vào tội ác, đơn giản bởi vì anh yêu người đàn bà mang tên Yasuko…&lt;br /&gt;Hai ngày sau đó, cảnh sát phát hiện ra xác một người đàn ông được xác định danh tính là Togashi Shinji bên bờ đê Edogawa. Công cuộc truy tìm thủ phạm ngay lập tức khoanh vùng Hanaoka Yasuko là đối tượng tình nghi số một. Tuy nhiên, chứng cớ ngoại phạm của Yasuko lại là thứ tồn tại mà khó lòng nào kiểm chứng được…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng chính từ đây, cái bẫy thứ hai mà người dẫn chuyện đã tính “lừa phỉnh” bạn được hé lộ. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bài toán&lt;/span&gt; mà nhà văn Higashino Keigo bày ra trước mắt độc giả hoàn toàn không đơn giản như cái ý &lt;span style="font-style: italic;"&gt;chẳng qua cũng chỉ như&lt;/span&gt; được đề cập tới phía bên trên kia. Câu chuyện &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Phía sau nghi can X&lt;/span&gt; giống như một quả bom có đến hai ngòi nổ kích hoạt vậy. Nhìn bề ngoài, vụ án giết người này tưởng chừng như thật giản đơn. Tuy nhiên, chính cái lúc độc giả thốt lên hai chữ mang hàm ý coi nhẹ thử thách trinh thám kia thì cũng là lúc họ lạc vào mê cung của kế hoạch đánh lạc hướng hoàn hảo mà Daruma Ishigami đã bày ra, không chỉ với riêng những điều tra viên trong câu chuyện. Hãy tin tôi đi, kết thúc của câu chuyện phá án này là một cú sốc không thể ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu xét về phương diện nghệ thuật, mọi tình tiết, mọi hình ảnh trong tác phẩm đã được nhà văn Higashino sắp xếp miêu tả một cách đầy tính toán, nó hoàn hảo như một bộ phim được đề cử giải Oscar về dựng phim vậy. Tuy nhiên, giá trị của tác phẩm này hơn hết thảy vẫn là ở câu chuyện bên trong nó. Vượt lên trên nội dung trinh thám, &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Phía sau nghi can X &lt;/span&gt;là câu chuyện về những con người, những mảnh đời. Thành công của tác phẩm này chính là việc tạo ra những mâu thuẫn cho người đọc mà tất cả đều xoay quanh một hình tượng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Daruma Ishigami&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi những trang cuối cuốn tiểu thuyết gập lại, cảm xúc của độc giả trở nên rối bời. Ta kinh sợ một bộ não ưu việt đã bày ra một kế hoạch tội ác không hiểu là quá tuyệt vời hay là quá tàn nhẫn? Hay ta thương cảm cho cái kẻ cô đơn mà cả đam mê toán học lẫn tình yêu đều không thể nào đạt tới? Giá trị của tình yêu khiến con người ta sẵn sàng hi sinh tất cả? Hay là vì tình yêu bất cứ tội ác nào cũng có thể gây ra?...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể trả lời cho bạn được điều gì trong cả trường câu hỏi đối lập phía bên trên kia. Những giải đáp đó chỉ có thể là chính bạn tự tìm ra trong hành trình khám phá bí ẩn &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Phía sau nghi can X&lt;/span&gt; – tác phẩm đã vinh danh &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Higashino Keigo&lt;/span&gt; với &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Giải thưởng văn học Naoki danh giá lần thứ 134&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;© Nguyệt Phong Anh&lt;br /&gt;14/2/2010&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote  style="font-family:arial;"&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Daruma là tên một loại búp bê của Nhật. Búp bê này chỉ có đầu, không có chân và tay. Đầu Daruma thông thường được sơn màu đỏ, khuôn mặt có vẽ nhiều râu bằng sơn màu đen. Chỉ duy nhất hai mắt là màu trắng. Khi ước một điều gì đó, người ta vừa ước vừa dùng sơn đen sơn một bên mắt (thường là mắt phải), khi điều ước trở thành hiện thực thì sẽ sơn nốt mắt còn lại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-8761928059100210016?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/8761928059100210016/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=8761928059100210016&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8761928059100210016'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8761928059100210016'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/02/preview-phia-sau-nghi-can-x-higashino.html' title='[preview] Phía sau nghi can X - Higashino Keigo'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-4016276362375313953</id><published>2010-02-19T19:24:00.005+07:00</published><updated>2010-02-19T19:36:21.238+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Computer Tips'/><title type='text'>my new firefox</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://img194.imageshack.us/img194/9834/ff100219.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="width: 450px; float: left; margin-right: 10px;" src="http://photos-b.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash1/hs429.ash1/23759_1360041407319_1420062893_30971993_914529_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;Mấy hôm về quê rồi mới biết là đại gia cáo lửa đã ra chính thức phiên  bản 3.6 với một tính năng mới là &lt;b&gt;Personas&lt;/b&gt; mà cái lúc bạn phát  hiện ra nó thì số lượng personas trên &lt;a href="http://www.getpersonas.com/en-US/"&gt;&lt;i&gt;trang  riêng&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; của nó đã lên tới trang thứ xấp xỉ 1500 @_@&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Personas thực ra cũng chẳng phải là một tính năng gì đặc biệt. Tuy  nhiên, với một cái đứa lúc nào cũng thích trang trí com-chan của mình  bằng những wallpaper ấn tượng hay là thay style cho cái windows thì rõ  ràng nó không thể nào ngừng choáng váng cho được với lượng personas  khổng lồ đã có sẵn. Chưa kể đến độ năng động của personas hơn hẳn so với  FF Themes trước kia, nguyên bộ sậu gần 1500 trang kể trên cũng đủ để  cho nó vục mặt muốn chết với những hình ảnh đẹp khủng hoảng của em nó.  Đánh giá chung của việc chạy qua xem khoảng trăm trang thì là mặt bằng  chung của Personas đẹp hơn nhiều so với FF themes. Đó là lẽ đương nhiên  bởi hệ thống skin của personas đơn giản hơn hẳn khi nó chỉ đơn thuần là  sử dụng ảnh, thay thêm màu nền và màu chữ cho các phần của browser dựa  trên theme mặc định của FF. Rõ ràng personas đã tạo một cơ hội cực lớn  cho các designer thi thố tài năng. Cơ mà mèo trong thời điểm hiện tại  đang ngủ đông + tài năng chẳng có đến đâu + desk thì chỉ là cho mình xài  nên không nhất thiết phải ngồi mày mò sáng tạo ra personas riêng. Dùng  cái có sẵn cho nó đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái em cáo nhỏ xíu mầu cam nâu ở góc dưới bên trái của FF kia chính là  một add-on hỗ trợ cho Personas để mình có thể thay đổi tức thời (random  hoặc những cái mình favorite) một khi mình đăng ký 1 free acc trên trang  của Personas. Bạn là bạn fav cả đống luôn rồi í. Nhưng thường thì lại  chỉ thích dùng 1 em cố định mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đó, sau khi lượn hết tầm độ trăm pages, xem bằng hết 30 pages với tab  riêng là firefox, cuối cùng đã chọn em cáo lửa màu xanh biển như ảnh  kia chứ không phải bướm hay aurora hay Linkin Park gì hết (mê em cáo  cũng chả kém gì mấy cái tên vừa đề cập ra kia). Tối khối công để phối  màu em nó với cái Add-ons &lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/8879"&gt;&lt;b&gt;FoxTab&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;  mới toe vừa cài. Em này tạo hiệu ứng giả lập 3D cho các tab của  firefox, nhìn cũng thú vị lắm mặc dù vẫn còn chưa mượt trong những  chuyển động animated của nó. FoxTab dùng song song được với hệ thống tab  thông thường (cơ mà bạn ứ có xài tab thường, bạn xài tab kit cho  firefox :P)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn quyết định đổi style sang màu bạc dầu rằng màu xanh quy chuẩn có vẻ  hợp rơ với sắc trong FF mới hơn. Winamp vẫn thích để màu đen. Dạo này bị  thích bạc một cách thái quá theo tất cả các nghĩa của nó TT_TT: màu  bạc, kim loại bạc, "bạc" bẽo... blah blah blah.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cái screen của FF mới bên trên kia còn có 1 add-on mới cài trong  khoảng thời gian gần đây, so với cái bài &lt;a href="http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/useful-firefox-add-ons.html"&gt;recommend  một số add-ons hữu dụng&lt;/a&gt; mà bạn post trên blogspot. Cũng rất dễ nhìn  thấy khi mà em nó có 2 chữ &lt;b&gt;ff&lt;/b&gt; to lù lù màu cam chói  lóa, ở trên  thanh &lt;i&gt;navigation bar&lt;/i&gt;. Em đó là &lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/47397"&gt;&lt;b&gt;facebook  filter&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;, có nghĩa vụ remove tất tần tật những tin trên bảng tin  kiểu trích ra từ các apps games, hay thông báo ai kết bạn với ai, ai trở  thành thành viên của nhóm nào, trở thành hâm một của trang facebook  nào... blah blah blah. Còn lại đúng những dòng tin có giá trị đến từ  những thay đổi stt, new notes hay những thứ đại loại thế. Tất nhiên,  facebook filter có thể tùy chỉnh những lựa chọn đó.&lt;br /&gt;Phiên bản trước của facebook filter sẽ chỉ có tác dụng đối với việc truy  cập trang chủ của facebook sau khi đã đăng nhập, còn hoàn toàn không có  tác dụng khi các bộ lọc &lt;i&gt;của&lt;/i&gt; facebook làm việc. Tuy nhiên, phiên  bản mới nhất của facebook filter lại nhạy cảm quá mức nên remove bằng  hết các tin từ apps game, dầu mục đích của mình khi xài bộ lọc của  facebook chính là để lấy riêng ra những tin trên tường liên quan đến  game đó (như việc xài nó để có được 1 list dài claim các quà tặng cho  Restaurant City mỗi ngày chẳng hạn). Thành thử mới phải để ra 1 cái icon  cho facebook filter trên navigation bar để khi muốn xài bộ lọc của  facebook thì turn off em nó đi (thành màu ghi) rồi khi cần thì khởi động  lại. (không cần restart firefox để áp dụng em nó nên thực cũng không  khó khăn nhiều).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái mặt cười màu đỏ cũng ở navigation bar không phải là smiley gì đó đâu  nha. Em nó là &lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/2471"&gt;&lt;b&gt;Rikaichan&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;,  một add-on hỗ trợ cho việc tra từ tiếng Nhật (dạo này bạn ít xài cái  này vì lười lần mò trong cái đống blog ngày nào cũng có của anh Inoue  Joe).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái em nhìn như quạt 2 lớp, có con số 28 bên cạnh nằm ở dưới &lt;i&gt;status  bar&lt;/i&gt; kia là &lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/4578"&gt;&lt;b&gt;Brief&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;,  add-on hỗ trợ cho việc theo dõi feeds thôi. Thường thì bạn không hay  đặt feeds ở những trang news mà chỉ hay đặt feeds ở những super site về  các thể loại download kiểu như j-drama đang chiếu, update hàng tuần,  j-music download theo single/album - update... bất thình lình, blog của  anh Joe, HSJ's tvshows, scans tạp chí zai đẹp blah blah blah.&lt;br /&gt;Chỉ khi nào down xong, bạn mới chịu &lt;i&gt;mark as read&lt;/i&gt; cái thông báo  của Brief kia. Thế nên, mới có cái con số feeds khổng lồ đến cỡ đó do cả  tuần trời bạn không xài em com-chan ;___;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những add-ons khác của firefox, bạn nào thích xài thì ngó qua cái link  tớ để ở trên kia nhé.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-4016276362375313953?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/4016276362375313953/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=4016276362375313953&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/4016276362375313953'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/4016276362375313953'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/02/my-new-firefox.html' title='my new firefox'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6715871705862387373</id><published>2010-02-19T12:36:00.000+07:00</published><updated>2010-02-19T14:04:40.724+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Thời tiết thật là ảm đạm...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời tiết thật là ảm đạm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đầu tiên xuống đến Hà Nội, trời rét căm căm. Đấy là lần đầu tiên trong chuỗi những ngày mùa đông kỳ lạ của năm nay nó phải thốt lên rằng "Lạnh thật!". Dấu hiệu đau đớn nhất của việc nhiệt độ xuống thấp hơn dự kiến là việc tay nó bắt đầu nứt và rát không sao kiềm chế được. May mắn thay, dự báo thời thiết của ngày hôm nay cũng tiên đoán rằng đợt lạnh Tết nhất sắp kết thúc. Có lẽ là thật bởi nó không thấy tay nó giá buốt như mọi khi mà không cách nào làm cho nó ấm lại được dù là găng tay hay trà sữa nóng. Ngày hôm nay có khá hơn. Chẳng phải là ấm nhưng cũng là không thấy cần phải suýt xoa vì nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một mình trong căn phòng rộng bị bỏ trống cả tuần trời trong cái tiết ẩm thấp của Hà Nội khiến mũi nó cảm thấy ngứa ngáy. Không biết vì lý do gì suốt từ chiều hôm qua đến giờ nó luôn thấy phảng phất một mùi gỗ ẩm, có lẽ quện thêm với mùi ương ương của một thứ gì đó quá đát (mà nó không thể tìm ra xuất phát từ đâu và là cái gì). Đó là cái mùi không lẫn đi đâu được với cái vẫn còn đọng lại trong trí não nó về một miền quê cách Hà Nội chừng 40km về hướng tây, cách đây nhiều năm trời, ở ngay hướng đầu con ngõ dẫn vào nhà bà nội là một nhà chuyên làm gỗ xẻ, ngâm thân cây gỗ to hơn cột nhà cả mấy tháng ròng, cất cái mùi nhừa nhựa khó ưa mỗi lần đi lướt ngang qua...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu biết trước vắng bóng người là một cơ hội tuyệt vời cho những chú chuột mũm mĩp to ngang bắp chân người bình thường tung hoành khắp chốn, nó vẫn không thể ngờ sức công phá của cái loài gặm nhấm chết tiệt kia lại khủng khiếp đến thế. Đêm đầu tiên gặp lại com-chan, chẳng có cách nào đi ngủ sớm được, nhưng cũng chẳng có mạng để mà lượn lờ facebook, hay tán phét với mấy gã Areners, hay lượn lờ Zingplay với mấy người bạn ngoại quốc. Tất cả cũng là nhờ "duyên" chú chuột béo ngậy nào đó đã gặm nát dây mạng và mọi nỗ lực quan hệ của nó thì cũng chỉ huy động được nhân lực phải ngày hôm sau mới qua xử lý cho. Thế nên mới có chuyện là giờ ngồi gõ chay mấy dòng tản mạn này như một cách... tự lên đồng cảm xúc. Vẫn còn kinh sợ bọn chuột ôn vì thành tích gặm nát một mảng nho nhỏ của cánh cửa gỗ xếp mà lúc rời đi nó đã cố ý đóng lại, còn hở một khoảng nho nhỏ do một số các loại dây chằng qua, nhưng là xíu xìu với cái thân hình bồ tượng của mấy con chuột kếch xù nhà này. Thế mà chúng vẫn hiên ngang vượt qua cái thử thách chẳng có quếch gì là chông gai đó. Đã biết trước bẫy chuột không đủ sức kềm kẹp mấy con thùng phi này, mà không biết nên kiếm xi măng ở đâu để trộn với cơm làm mồi nhử lũ giặc cỏ này đây?, đánh bả chắc chắn sẽ là một quyết định sai lầm bởi có khả năng sẽ hạ sát nhầm sinh linh nào đó vô tội khác (chẳng may là vậy). Con mèo của cô chủ đây đến là lười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lảm nhảm.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6715871705862387373?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6715871705862387373/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6715871705862387373&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6715871705862387373'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6715871705862387373'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/02/thoi-tiet-that-la-am-am.html' title='Thời tiết thật là ảm đạm...'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-8659699492827726731</id><published>2010-02-14T22:55:00.000+07:00</published><updated>2010-02-14T22:57:16.547+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Nhật kí Tết thường niên</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tết nhất là thế đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày còn con nít mê Tết bao nhiêu vì những đồng lì xì của người lớn thì khi lớn dần lên niềm đam mê của tớ với nó lại đi ngược chiều bấy nhiêu.&lt;br /&gt;Năm nào cũng vậy, quy trình của những ngày Tết trong đại gia đình nhà tớ lại lặp lại y chang năm ngoái. Chẳng có mấy cái gọi là vui vẻ, vì chắc chắn rằng sẽ có những điều tớ chẳng bao giờ mong đợi lại sẽ lại tiếp diễn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;29 Tết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như lệ thường, bữa cơm chiều 29 Tết là bữa tất niên bên nhà ngoại. Bố mẹ vẫn phải đi làm như nhà nước quy định công nhân viên chức chỉ được nghỉ từ 30 cho đến mùng 3 Tết mà thôi. Vậy là giờ trưa xin về sớm, cả nhà lại lên ông ngoại. Mẹ và các dì chuẩn bị thức ăn, trong khi ông, bố và các chú ngồi nói chuyện ngoài phòng khách. Bữa ăn chóng vánh độ tiếng đồng hồ rồi cả nhà lại về Lâm Thao, vì bố chẳng bao giờ thích lâu la ở nhà ông ngoại cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;30 Tết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết năm nay tớ phải dậy sớm hơn thường lệ. Và trong cái quan niệm phong kiến một cục là “người lớn thì luôn luôn đúng”, tớ dính ngay một quả mắng nhiếc của papa kêu là “sáng bảnh mắt ra rồi mà còn chưa thèm dậy” ;____;. Dạ vầng, cái gọi là “bảnh mắt” đó là 5h50’ sáng ạ TT_TT. Cơ mà vì đã quá quen với ách áp bức dưới đế chế “nhà” này, khôn hồn nhất là tớ cứ im lặng mà làm theo. Nhược bằng mở miệng gào lên chống đối, chắc chắn là sẽ còn phải dính chưởng nặng nề hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ mà được cái hay là đi sớm về sớm. Tất niên nhà bà nội năm nay kết thúc nhanh gọn và tớ đã về đến nhà mình ở Lâm Thao chỉ khoảng 4h chiều. Công việc dọn dẹp nhà cửa khi đó mới bắt đầu, như năm nào cũng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết năm nay ấm áp hơn hẳn mọi năm. Minh chứng điển hình nhất cho sự thật đó là chính bản thân tớ chỉ mặc bên trong có 1 em sơ mi cộc tay, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác mỏng teng, quần đùi kiểu con trai ngắn đến đầu gối, đeo một quả tất giấy màu đen như mọi khi, đứng ngoài sân vừa đưa chổi vừa rên rỉ theo mấy bài hát đang play trên điện thoại (em corby chuối :P). Gió cứ thổi gọi là ác liệt, khiến tớ thỉnh thoảng lại phải nhảy sang một bên để tránh cái mớ bụi phả thẳng vào mình. Trời lạnh tăng cường. Bắt đầu có mưa phùn lất phất. Đúng là ông trời cũng muốn cho người được một cái Tết ra nghĩa chào xuân như truyền thống đây mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và… dồi ôi, lại thế nữa rồi.&lt;br /&gt;Mất điện (!!!)&lt;br /&gt;Trong cái giờ mà nhà nhà chuẩn bị mâm cơm cúng tế và bữa ăn tối cuối cùng của một năm âm lịch. Vậy là tớ phải dọn dẹp lau nhà lau cửa lần mò trong bóng tối, hoặc may mắn là có ánh sáng lờ mờ của một cây nến leo lắt or một cái đèn tích điện yếu ớt. Trong trí nhớ của tớ thì cách đây chừng 1 hay 2 năm gì đó, tớ cũng phải trải qua cảm giác tương tự, phải đi ngủ từ đâu đó 8 hay 9h, tối thui, để đến đêm tỉnh dậy mới lại thấy chung quanh mình ngập ánh sáng. Hơ hơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố lại đi ăn uống ở đâu đó với mấy chú bạn chơi quen trong công ty, hình như là tiết canh “lợn dân tộc”!! Gọi “lợn dân tộc” là bởi vì, như papa lúc nào cũng tự hào về tài ẩm thực của mình, thì rằng những chú lợn có vẻ giống từ rừng, được đồng bào người dân tộc nuôi thả, tuy nhẹ cân nhưng cứ gọi là ngon đỉnh của đỉnh. Và lẽ dĩ nhiên, đây quả là một cơ hội tuyệt vời để cụ được phen say  rượu tăng 2 (nên nhớ rằng bữa tất niên buổi trưa ở nhà bà nội, chắc chắn cụ đã uống một tràng rồi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên mình mới gọi đó là “thường niên”.&lt;br /&gt;Bởi vì papa mình khi ngà ngà hơi men là y như rằng lại có một trận khẩu chiến với mama mình mà chủ đề bao năm như một: Tết nhất bận rộn mà có người cứ mải bạn mải bè, để nhà cửa cho một mình mẹ dọn. Đi chơi, quên luôn cả giờ về thắp hương bữa chiều. Về đến nhà lại nói mẹ suốt ngày càu nhàu, rồi lại kêu toàn làm theo những tập quán vớ vẩn đâu đâu (mà là thứ nhà nào cũng làm mỗi dịp Tết nhất) mà thành tâm thì không có. Câu chuyện lại tiếp tục lôi thêm mình vào làm kẻ thế thân cho cơn thịnh nộ của mama khi trước kia là mình lười làm việc, còn bây giờ là mình đã biết điều chịu làm trước khi bị sai, nhưng do quá lâu không ở nhà nên cái gì mình cũng phải hỏi =&gt; lại bị mắng kiểu “là người hay là ma mà cái gì cũng không biết” ;___;. Còn thằng em mình, y như rằng trong những lúc như thế lại là nhân được papa cưng chiều hết mực và đôi khi là nguyên nhân cho cuộc chiến của ba mẹ thêm phần khủng khiếp hơn. Thì nó là con cưng của dòng họ nội của bà tớ mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết nhất nhà tớ vẫn chưa hết những câu chuyện đại loại như thế này đâu. Tớ đang chờ xem liệu năm nay những thứ “thường niên” khác sẽ diễn ra theo chiều hướng nào? Ít nhất thì cũng biết rằng sẽ lại có một ngày gần gần như ngày 29 Tết nữa, diễn ra vào ngày mùng 2 vì như mọi năm đó là lúc phải lên nhà ông ngoại. Và sẽ lại có thêm một câu chuyện của 2/3 ngày 30 nữa vào ngày mùng 5, vì đó là ngày về giỗ bên nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Haizz.&lt;br /&gt;Thế cho nên Tết nhất đối với tớ luôn là một khổ nạn chả khác gì thử thách đối với thầy trò Đường Tăng sang Tây Trúc thỉnh kinh. Mà vấn đề là cảm xúc của mình đã bị chai sạn hết rồi, nên có thế nào đi chăng nữa thì mình cũng chẳng có cảm giác vui hay buồn hay gì gì đó cả. Điều duy nhất mà mình chỉ đang nỗ lực làm, ấy là, bằng cách nào đó để những câu chuyện trên trôi qua một cách nhẹ nhàng nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt nhiều năm qua, mình vẫn luôn ước rằng có một cái Tết nào đó mình được xách ba lô và đi đến một chân trời góc bể nào khác cái quê mình. Mà trừ khi mình lấy chồng ra, mình thề rằng nếu mình “dám” thử làm cái điều đó, cả nhà mình từ nội đến ngoại, dễ đào tung cả cái đất Việt Nam này lên để lôi mình về bằng được và rủa xả mình tơi bời không còn một mảnh giáp vì cái tội “mất gốc mất rễ”, không thiết gia đình blah blah blah…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Giao thừa…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một số thay đổi nho nhỏ từ chính bản thân và đến từ người khác nữa. Điều đó dám cho tớ những kì vọng về một năm 2010 không quá đến nỗi nào dù có thể 1 tháng rưỡi đầu tiên của năm, tính theo dương lịch, tớ vẫn vung vãi thời gian của mình một cách không cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ rằng ở thời điểm này năm ngoái, con người tớ đắm chìm trong thế giới “ta là một, là riêng, là thứ nhất”. Mặc dù có lượn lờ ngoài đường với những đứa bạn thân, thực ra tâm trạng của tớ không được trải rộng như thế. Tớ thậm chí không gửi cho bất cứ ai một tin nhắn chúc mừng năm mới…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ mà năm nay thì đã khác.&lt;br /&gt;Lý thuyết từ câu chuyện “Tiếng vọng rừng xanh” mãi đến bây giờ tớ mới có thể áp dụng thật tự nhiên và nhiệt tình, là mong muốn thực sự của bản thân chứ không phải chỉ một phép thử cho “sự phản hồi”.&lt;br /&gt;Nhưng mà…&lt;br /&gt;Tớ là cái đứa ghét cay ghét đắng sự lặp lại và không thích mình bị lẫn vào cả tá đông người cá tính giống nhau như một. Thế cho nên…&lt;br /&gt;Không phải tất cả mọi người trong danh bạ của tớ đều nhận được tin nhắn “chúc mừng năm mới”. Chỉ những con người thực sự đặc biệt đối với tớ, ở thời điểm hiện tại, mới nhận được từ số điện thoại đuôi 23 của tớ mà thôi. Và đương nhiên, không một ai giống ai cả. Bởi vì tớ đã dành cả một mớ thời gian để soạn và gửi riêng cho từng người những tin nhắn chỉ liên quan đến một mình họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu nói rằng những tin nhắn gửi riêng cho riêng như thế mà không chờ đợi hồi âm thì quả là bốc phét. Tuy nhiên, tớ cũng chẳng kì vọng nhiều vào điều đó bởi tớ tự biết rằng bản thân mình không phải là người đặc biệt đến mức đó trong con mắt đối phương. Chưa kể đến những quy tắc bất di bất dịch về chuyện tắc nghẽn mạng điện thoại mỗi đêm giao thừa…&lt;br /&gt;Thế mà…&lt;br /&gt;Cái người mà tớ không hề tin mình sẽ nhận được hồi âm lại trả lời tớ chỉ sau đó 2 phút. Rõ ràng là một lời chúc bình thường gửi đến cho bất cứ một ai cũng được. Nhưng cái cách tớ được gọi là “cat” gây shock còn hơn cả điện giật. Chắc chắn là với người đó, và với tất cả mọi người, cái danh xưng “cat” không có gì đặc biệt ngoài việc ám chỉ đó là một con mèo (vâng, con mèo 3 chân). Cơ mà đối với cá nhân tớ mà nói, “cat” là cách dùng từ mạnh mẽ nhất để mang đến cho tớ một lời động viên. Trong một câu chuyện ngắn mà tớ từng viết cách đây tầm hơn 3 năm (2006) mang tên “Cheer Up Soon”, “cat” chính là cái tên trìu mến mà tớ gọi con người đã cứu tớ lên từ vũng bùn sâu của tuyệt vọng. Đã lâu lắm rồi tớ không còn được nghe cái cách gọi một con mèo là “cat” nữa… Mà con người đó còn là đầu tiên và duy nhất cho đến tận bây giờ từng biết đến câu chuyện “chú mèo ba chân”… Thế nên, tớ không thể nào ngăn nổi mình nở một nụ cười hạnh phúc bất tận dù rõ ràng rằng điều đó không đáng. Khổ thân chưa… Biết rõ là một con đường cụt không lối thoát mà vẫn cười tít mắt lao vào ;____;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những kế hoạch cho đêm giao thừa năm nay của tớ đã có chút thay đổi nho nhỏ. Thay vì bắt tay viết những dòng đầu tiên cho tự truyện “Niềm kiêu hãnh của mèo ba chân”, là thứ hay sao tớ đã hoàn thành trước cả thời gian dự kiến (hay do ở nhà chán quá chả có việc gì để làm?), tớ đã ngồi buôn điện thoại đâu đó 1h đồng hồ với một “chàng” ở tận bên Phần Lan. Tớ thật sự cảm kích vì mối quan tâm mà “chàng” dành cho tớ. Nhưng tiếc là dù có thế nào chăng nữa thì tớ cũng không có khả năng chia sẻ được vấn đề của mình với bất cứ một ai khác, thậm chí cả những người thấu hiểu cảm xúc của tớ như rinmia, chứ đừng nói là với cái giống lúc nào cũng kêu “con gái thật là phức tạp” :-&lt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng không thể nói rằng Tết năm nay của tớ là hoàn hảo. Bởi vì vẫn có người khiến tớ phải thất vọng. Dường như người đó đang quá tự tin vào địa vị của mình trong lòng tớ. Có một chút tiếc nuối vì đã có lúc tớ định chạy trốn hiện tại và chọn người đó là cái cầu phao cho mình nổi giữa dòng. Nhưng thời gian là thứ không bao giờ quay trở lại, khoảng cách giữa tớ và người đó càng lúc càng xa dần mà hình như người đó đang không hề hay biết. Cũng chẳng sao cả, vì tớ vốn đã xác định sẽ vứt bỏ tất cả rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã có một người phản lại lời mình đã nói hồi đầu năm, và đã có một người không đạt được khát khao của mình đến từ cuối năm ngoái, tha thiết thực hiện trong năm nay. Có vẻ như 2010 sẽ là năm của những thứ được “nói ngược”. Tớ hi vọng sự thực sẽ phản bội lại niềm tin của tớ. *cho mình một chút lạc quan, dẫu rằng gần như là chắc chắn, thực tế sẽ phản bội lại khát khao chứ không phải niềm tin của tớ*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-8659699492827726731?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/8659699492827726731/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=8659699492827726731&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8659699492827726731'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8659699492827726731'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/02/nhat-ki-tet-thuong-nien.html' title='Nhật kí Tết thường niên'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-1221279721569933355</id><published>2010-01-31T19:19:00.005+07:00</published><updated>2010-01-31T22:42:35.940+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Eternal Love...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mèo không tin cái gọi là "tình yêu vĩnh cửu", bởi vì mèo biết những lời nói đầu môi và những giây phút ở bên cạnh người yêu dấu không thể là bất diệt. Thế nên nếu bảo coi phim hay nghe những lời thề thốt rằng sẽ bên nhau trọn đời, thấy nó thiệt là kịch sao đó.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;Cũng bởi vậy, mèo mới yêu 1st của mèo, cái người không bao giờ nói đến chuyện tương lai mối quan hệ kì quặc của mèo và anh sẽ đi đến đâu. Mèo chỉ biết, ở thời điểm hiện tại, anh không yêu mèo, nhưng anh trọng mèo theo một cái cách mà chỉ riêng hai đứa bọn mèo hiểu và thỏa mãn với nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mèo tin cái gọi là "tình yêu vĩnh cửu" trong trái tim của con người mà ít nhất thì mèo biết, mèo dám đánh đổi bằng tất cả niềm kiêu hãnh của mèo, rằng trong tim mèo có những tình yêu như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ngày xưa mèo từ chối bao nhiêu cái cá tính đặc trưng nhất của Horoscope mèo thuộc về ấy là thiên hướng gia đình thì bây giờ đây mèo lại ý thức được nhiều bấy nhiêu cái sự quan trọng của 1 tiếng nói thân thương ấy. Yêu bố, yêu mẹ, yêu gia đình, yêu quê hương, yêu đất nước. Đó cũng là một tình yêu mà đáng lẽ ra ngày lễ thánh Valentine ai cũng được quyền thể hiện chứ không phải chỉ là dành cho những cặp tình nhân như suy nghĩ ngắn ngủi của nhiều bạn trẻ bây giờ. Thế nên, mèo nghĩ hãy nên cảm thấy hạnh phúc vì Tết năm nay chính là một cơ hội để bạn ở bên và yêu thương gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và mèo sẽ lại nói về những "tình yêu" mà người ta quy chụp rằng chỉ là một thể loại fangirl xịt máu mũi gì đó blah blah blah. Mèo không thích gọi những con người như thế là idols, lại càng không thích gọi mình là fan của họ. Bởi vì mình không yêu họ bởi vì họ nổi tiếng, bởi vì họ là một ngôi sao, mình yêu họ bởi cá tính rất con người của họ, yêu vì nỗ lực của họ, vì tình yêu của họ dành cho công việc, yêu cái sự quậy phá điên điên của họ yêu cái cách họ nói tiếng Anh và hơn cả yêu họ vì chính là họ. Điều đó có nghĩa, không cần họ là một ngôi sao, chỉ cần mèo được gặp họ là một con người bình thường, chắc chắn mèo cũng dành cho họ một tình cảm như thế bởi vì họ chắc chắn vẫn chỉ là họ mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng chỉ là một cách dẫn dắt mà thôi. Bởi vì thực ra, cái mà mèo muốn nói đến cái gọi là "tình yêu vĩnh cửu", đối với mèo, thuộc về những con người khác mà mèo yêu quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thứ trong máy tính của mèo đều được sắp xếp theo một thứ tự vô cùng logic mà những thứ giữ vị trí quan trọng hơn trong tim mèo thường sẽ nằm đầu tiên trong danh sách. Ví dụ như tên folder hay list yahoo chẳng hạn. Và 3 group đầu tiên trong Yahoo của mèo đó là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- .V.i.P. -&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- a past -&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- cabana of heart -&lt;/span&gt;. Đừng hỏi tại sao lại có mấy cái gạch ngang kia, bởi đó là cách dùng kí tự để mèo đẩy tên nhóm đó lên đầu list.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- .V.i.P. -&lt;/span&gt;, như cái tên của mình, chính là người nằm ở sâu thẳm nhất trong tim của mèo. Nơi này, thường sẽ chỉ có 2 người mà thôi: 1 - là mèo; 2 - người giữ trọn trái tim mèo ở giây phút này.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- a past -&lt;/span&gt; là quá khứ, là những con người mà có lẽ mối quan hệ của mèo và họ đã rạn nứt vĩnh viễn. Nhưng... đối với mèo, quá khứ không phải chỉ là những thứ không thể nào thay đổi được, quá khứ còn là cơ sở tạo ra chính con người của mèo hiện tại. Có chán ghét bản thân bao nhiêu chăng nữa thì mèo vẫn chưa bao giờ phải hối hận vì quá khứ đã tạo ra mèo như bây giờ. Vậy nên dù có là gì chăng nữa, a past vẫn có địa vị không thể đánh mất trong tim mèo.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- cabana of heart -&lt;/span&gt; cũng chẳng khác gì a past cả, chỉ có điều nó được chia ở thì hiện tại mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và hãy nói đến &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;V.i.P&lt;/span&gt;, cái nơi chỉ có chính bản thân mèo, một kẻ trọng cái tôi cá nhân, và 2 người khác nữa, hai con người mà mèo yêu, thực sự yêu bằng tất cả trái tim mình.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img710.imageshack.us/img710/2157/al76200713173.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 300px; height: 393px;" src="http://img710.imageshack.us/img710/2157/al76200713173.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1st:&lt;/span&gt; đến bây giờ mèo không có gì phải ngại ngùng và che giấu và sẵn sàng nói ra cái tên mà mèo hay gọi anh nhất: Saikan-J. Con người anh sở hữu hàng đống những thứ mà mèo từng ghét cay ghét đắng nào thì là uống rượu thay nước, hút thuốc thay cơm và đua xe bạt mạng bất kể đã nhập viện không biết bao nhiêu lần, thậm chí cả là khi chui thẳng vào gầm ô tô anh cũng đã từng. Anh tàn nhẫn và thủ đoạn hơn bất cứ nhân vật phản diện nào mà mèo đã từng biết đến. Nhưng... nói thế nào nhỉ? Mèo cũng chẳng phải là một thiên sứ để tìm kiếm thiên đường. Nếu có cánh, đôi cánh của mèo sẽ là màu đen, con người mèo là một sinh linh mang đầy tội lỗi. Thế nên... mèo yêu thiên đường hơn là địa ngục, mèo yêu ác quỷ hơn là thiên thần. Và mèo yêu anh, trọn vẹn như lí tưởng của mèo. Và anh là quá khứ... 3 năm một chữ one-side. Và trọn đời cũng là một chữ đó.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2nd: &lt;/span&gt;và cũng là hiện tại của mèo. Lại là một số 3, nhưng không phải là năm mà là tháng, lại một chữ one-side, và một lần nữa mèo lại biết, không phải đến bây giờ mới biết, rằng đó sẽ lại là một one-side trọn đời. Có điều... đến giờ mèo mới chịu nhìn nhận sự thật đó. Anh không phải là thiên thần, nhưng đối với mèo thì anh mang một đôi cánh trắng, đối với mèo anh dường như là một con người đối lập với Sai, cũng có nghĩa là đối lập với lí tưởng của mèo. Vậy mà... mèo yêu anh trọn vẹn bằng cả niềm kiêu hãnh của mèo, cái thứ mà mèo nghĩ là Sai đã không có được. Có lẽ đó là do khoảng cách địa lí, cũng có thể do thời gian đã phai nhạt đi xúc cảm của mèo những ngày quá khứ. Mèo cũng không biết nữa, mèo chỉ biết mèo đã không có cách nào khống chế được sự sụp đổ của trái tim mèo khi chấp nhận sự thật rằng anh không phải là con người mà mèo có thể vươn tới. Ai nói mèo thiếu ý chí thì cũng đúng, nhưng một khi mèo biết rằng trong tim người ta có hình bóng khác, mèo sẽ rút lui, và trong tim mèo, dù đau đớn bao nhiêu vẫn sẽ là một lời chúc chân thành cho hai người mãi hạnh phúc. Chẳng biết Sai có đọc cái này không nhỉ? Nhưng mèo tin rằng Sai biết điều đó. Với Sai cũng vậy và với anh ấy cũng vậy, thậm chí lời chúc đó của mèo dành cho anh sẽ còn mạnh mẽ hơn bởi con người anh là như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo chỉ có thể khóc khi xem một bộ phim đáng để khóc.&lt;br /&gt;Mèo chỉ có thể khóc khi phải chịu uất ức không bao giờ có thể giải tỏa nổi, chỉ có thể là vấn đề trong mối quan hệ của mèo và gia đình mà thôi.&lt;br /&gt;Còn thì...&lt;br /&gt;Mèo không thể khóc vì trái tim mình bị tổn thương bởi một người bạn, bởi người mà mèo yêu.&lt;br /&gt;Mèo không thể khóc khi thế giới của mèo vỡ vụn dưới chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo không muốn thừa nhận tình yêu của mèo là one-side. Bởi mỗi lần chấp nhận sự thật đó là một lần thế giới của mèo sụp đổ. Cứ mỗi lần như thế, mèo lại tự hỏi phải chăng là vì mình được tạo nên bởi 7 tội ác của loài người? Mỗi lần thế giới của mèo sụp đổ, mèo lại muốn đưa tay ra giết chết cái đứa là mèo mà 20 năm qua có lẽ là chưa từng có một ai yêu nó.&lt;br /&gt;Nhưng mèo không làm được...&lt;br /&gt;Dẫu cho cô ấy chỉ là nơi chất chứa hàng vô vàn những tội lỗi, dẫu cho cô ấy không đáng để tồn tại, thì cô ấy vẫn là một con người. Và mèo không có quyền tước đoạt của cô ấy khát vọng yêu và được yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế cho nên...&lt;br /&gt;Mèo không có cách nào để xóa bỏ được tình yêu của cô ấy dành cho họ...&lt;br /&gt;Cho dù chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, thì mèo biết rằng trong tim của cô ấy, giờ đây, sẽ luôn luôn có hai hốc sâu tận cùng chứa đựng hình ảnh của hai con người đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là sự bất tử đối với tình yêu của mèo.&lt;br /&gt;Không cần phải lúc nào cũng yêu say đắm hay yêu trọn vẹn cả con tim.&lt;br /&gt;Đối với mèo tình yêu bất tử có nghĩa là không bao giờ phản bội lại cảm xúc chân thành đó mà mình đã từng có, là luôn giữ nó ở một góc tâm hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo vẫn còn yêu anh...&lt;br /&gt;Nhưng mèo lại mong anh hạnh phúc (mà hình như lần này mèo vô cùng tin tưởng vào điều đó).&lt;br /&gt;Xin anh, cứ coi mèo là một fan của anh, trung thành, anh nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo nhận ra thay đổi bản thân là cần thiết.&lt;br /&gt;Nhưng xin phép, mèo vẫn muốn giữ lấy một phần niềm kiêu hãnh của kẻ tội đồ kia.&lt;br /&gt;Đầu bên kia sợi chỉ đỏ buộc ngón tay út của mèo, mèo biết có thể sẽ là khoảng không vô tận. Nhưng mèo vẫn muốn tìm kiếm. Cô ấy vẫn muốn được yêu thương...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Julian xứ Macedon mất hai thiên niên kỉ để tìm ra người phụ nữ yêu mình, còn một con mèo thì có đến 9 cái mạng cơ. Có lẽ không phải là ở kiếp này, vậy thì đành chờ đến kiếp sau thôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(cười)&lt;br /&gt;Có lẽ đã dễ chịu hơn một chút khi viết ra những dòng này.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-1221279721569933355?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/1221279721569933355/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=1221279721569933355&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1221279721569933355'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1221279721569933355'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/01/eternal-love.html' title='Eternal Love...'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-2913374992623456941</id><published>2010-01-17T16:01:00.001+07:00</published><updated>2010-03-14T11:44:34.313+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Drama'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ JEs'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><title type='text'>Một vài cảm nhận ban đầu về "Perfect Girl Evolution" live-action</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tình hình là mình vừa coi xong tập một của bộ j-drama &lt;b&gt;Yamato Nadeshiko Shichi Henge&lt;/b&gt; hay &lt;b&gt;Perfect Girl Evolution&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;" class="photo photo_none"&gt;&lt;div class="photo_img"&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/photo.php?pid=30895872&amp;amp;op=1&amp;amp;view=all&amp;amp;subj=289240767039&amp;amp;aid=-1&amp;amp;auser=0&amp;amp;oid=289240767039&amp;amp;id=1420062893"&gt;&lt;img style="width: 460px;" src="http://photos-f.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs148.snc3/17574_1326307763999_1420062893_30895872_5271921_n.jpg" class=" " onload="var img = this; onloadRegister(function() { adjustImage(img); });" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; Đương nhiên, ở cái thời điểm này thì chắc chắn là chưa có bản sub cho phim, hoặc là bởi vì cái trang tổng hợp J-Drama của mình chưa có link down cho cái version có sub đó. Thế nên xem phim, với một đứa mù dở tiếng Nhật như mình thì căn bản chỉ nắm được đại ý sơ sơ chứ còn lời thoại cụ tỉ ra sao mình không thể biết tường tận cho nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực tế là...&lt;br /&gt;Tập 1 của bộ phim đúng y chang như mình dự đoán.&lt;br /&gt;Có nghĩa là...&lt;br /&gt;Trước đó, mình chưa hề mong đợi bộ phim này sẽ đạt được những hấp dẫn như manga gốc của nó. Chưa kể bạn Kamenashi Kazuya luôn là người tạo nên kỉ lục về rating thấp cho danh tiếng zai nhà JE dù bạn ấy rất chi là nổi tiếng =].&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì không kì vọng gì vào &lt;b&gt;Yamato Nadeshiko Shichi Henge&lt;/b&gt; ngay từ đầu, mình chẳng có gì để mà thất vọng khi mà manga và live-action cứ như... chẳng liên quan gì đến nhau.&lt;br /&gt;Mang tiếng là một bộ phim hài, mềnh chả cười nổi một câu nào trong suốt cái tập đầu tiên mà mình đã xem.&lt;br /&gt;4 chàng điển "chai" của drama, lẽ dĩ nhiên ai cũng biết không thể so bì với 4 mĩ nam trong manga, nhất là về chiều cao của họ =]. Mà nói về tính cách, lâu rồi mình đã quên gần hết những gì đã đọc ở manga, nhưng mình nhớ ngày đó mình nhận ra rõ rệt từng chàng trai từng cá tính tuy điển hình nhưng rất đặc trưng. Tuy nhiên, live-action thì cái đặc trưng đó không hề nổi bật. Bạn Kame cái đoạn đóng giả host để tóc ngắn trông rất là điển trai, cơ mà cái kiểu đầu bình thường của bạn ấy thì thiệt là như một cái tổ quạ :-S. Vai của bạn Tegoshi thì quá chi là mờ nhạt và thú thật mình thấy nó gượng ghê lắm. Có duy vai của bạn "ú chì" thì còn có vẻ thú vị - trong con mắt của mình. Tiếc thay bạn "ú chì" chưa bao giờ nằm trong danh sách zai đẹp được bầy trong tủ kính của mình, bạn í chỉ nằm trong cái ngăn kéo to nhất có dán biển JE bên ngoài thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về nhân vật nữ chính Sunako.&lt;br /&gt;Ngay lúc ban đầu biết tên diễn viên là Oomasa Aya, mình đã rớt ghế cái rầm rồi.&lt;br /&gt;Không nói về diễn xuất, nguyên cái diện mạo bên ngoài của Aya đã không hợp với Sunako. Thực tế rằng Sunako là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đôi mắt sắc sảo nhưng không cho người đọc cảm giác về một cô nàng đanh đá. Tuy nhiên, bạn Aya thì trời sinh cho bạn ấy một vẻ ngoài chỉ hợp với... các nhân vật phản diện và tính cách thì cứ gọi là kiêu ngất trời.&lt;br /&gt;Thế cho nên, cái đoạn Sunako mặc chiếc kimono màu đỏ trong truyện khiến bà con sốc lên sốc xuống thì trong phim lại chẳng có mấy ấn tượng cho lắm. Tuy nhiên, mình lại phải nói một điều ngược lại là bạn Aya đã rất nỗ lực cho vai diễn rõ ràng là không dành cho mình. Ít nhất thì những tính cách điển hình của nhân vật Sunako trong truyện đã được bạn ấy diễn đạt cho người xem thấy được, tức là còn tốt hơn 4 chàng điển trai câu về lực lượng fanbase hùng hậu kia. Có thể nói mình cảm thấy hứng thú với diễn xuất của Aya hơn là bạn Kame - người đáng lẽ ra phải diễn xuất tốt hơn thế rất nhiều. Giờ mềnh đã bắt đầu có cảm giác không thích xem phim của bạn Kame rồi, nhân vật của bạn í trong phim càng lúc càng mờ nhạt.&lt;br /&gt;Preview của tập 2 được giới thiệu ở cuối phim cho mình thấy một số tạo hình hay ho hơn của bạn Aya. Xinh hơn, duyên dáng hơn. Tuy nhiên, mình thật lòng vẫn không thích cái vẻ mặt đanh đá của bạn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà cô của Sunako, chủ nhân của căn hộ mà 4 chàng trai của chúng ta đang ở là nữ diễn viên đóng vai thư kí trong &lt;b&gt;Atashinchi no Danshi&lt;/b&gt;, và căn nhà trong phim cũng là tòa lâu đài Phép Màu trong phim đó =] (cũng là cái trường học trong Yukan Club và rất nhiều thứ blah blah khác nữa =]).&lt;br /&gt;Lý ra, nhân vật này cũng sẽ phải là một người thú vị, nếu như giữ đúng nguyên tác. Tuy nhiên, cái cảm giác của mình về nhân vật này không khác gì với chính vai của diễn viên này trong Atashinchi no Danshi. Thành thử, mình thấy nó nhạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng bé con đóng vai con của bà cô kể trên (nhân vật chỉ có trong phim), thời gian gần đây rất được lòng các chị em mê zai Nhật. Nếu trí nhớ của mình không nhầm thì thằng cu có xuất hiện trong Ninkyo Helper. Dễ thương, láu cá. Phim nào cũng vậy.&lt;br /&gt;Tiếc thay, mình không thể gia nhập lực lượng mấy chị đổ thằng cu này được. Nó diễn xuất không phải là tệ, nhưng cũng như mẹ của nó trong phim này, mình cảm nhận sự lặp lại của hình tượng nhân vật. Vả lại, mình thích trẻ con khôn ranh trong cái vẻ bề ngoài cute hơn là cái thằng nhóc này nhìn mặt đã biết rất chi là láu cá. Nhỏ bằng tuổi nó mà đóng phim thì mình chỉ thích bé Takei trong &lt;b&gt;Be with You&lt;/b&gt; movie thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết thúc 1 tập phim. Mình tạm thời chấm cho bộ phim này 3/5 sao.&lt;br /&gt;Tính cả yếu tố xem phim chỉ vì zai đẹp, &lt;b&gt;Yamato Nadeshiko Shichi Henge&lt;/b&gt; cũng chỉ dừng ở mức độ nếu rảnh rỗi dư thời giờ thì xem giải trí và theo kịp xu hướng của các chị em mà thôi.&lt;br /&gt;Còn nếu như bạn không có nhiều thời gian / không phải là fan đậm của Kame hay Tegoshi hay Uchi / muốn xem một bộ phim có giá trị lắng đọng về nội dung hay mạnh về mặt nghệ thuật thì... quên bộ này đi nhé.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-2913374992623456941?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/2913374992623456941/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=2913374992623456941&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2913374992623456941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2913374992623456941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/01/mot-vai-cam-nhan-ban-au-ve-perfect-girl.html' title='Một vài cảm nhận ban đầu về &quot;Perfect Girl Evolution&quot; live-action'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-8316314739489096288</id><published>2010-01-10T18:53:00.008+07:00</published><updated>2010-01-11T01:03:01.266+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Drama'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ JEs'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Sato Takeru.♥_'/><title type='text'>Khoe zai - Perfect Girl Evolution vs. Kimi ni Todoke</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a href="http://img413.imageshack.us/i/102seventeen165.jpg/"&gt; &lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 255, 153);font-size:130%;" &gt;Khoe zai...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tada~!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có 5 cái ảnh của bạn già &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sato Takeru&lt;/span&gt; của tớ đăng trên tạp chí &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Seventeen&lt;/span&gt; số tháng Hai năm 2010 nèh. Đẹp long sờ lanh. Tờ báo mới có bản scans. Tớ ngóng suốt, down cả cục về chỉ vì mấy cái ảnh này đây. Bản này tớ đã edit lại màu sắc, xịn hơn bản gốc rồi nha &lt;img src="http://img43.imageshack.us/img43/7749/02png.gif" /&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái tạp chí Seventeen nó là 1 tạp chí thời trang dành cho teen (đương nhiên) girl. Tớ thì tớ ghét cái tạp chí này thấy mù lên được vì dàn trang của nó cứ gọi là chóng hết cả mặt ~_~. Nhưng mà ế, được cái em này nổi tiếng ngoài một dàn model nữ toàn những em idol triển vọng xinh tươi (mà tớ chả bao giờ quan tâm) thì còn có rất nhiều zai đẹp trong tủ kính nhà tớ, kiểu như Yamamoto Yusuke chẳng hạn í.&lt;br /&gt;Và bạn già nhà tớ cũng vậy, cứ dịp nào bạn ấy đóng phim trên truyền hình là y như rằng Seventeen dành cho bạn ấy vài trang solo trên mặt giấy của nó, sáng long lanh chứ hổng có rối tinh rối beng như cái tờ báo lày, toàn ảnh đẹp ngây ngất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế thì...&lt;br /&gt;Cái mớ bên dưới đây là phim gì nhỉ?&lt;br /&gt;Ồ! Không phải Bloody Monday 2 đâu =]. Là Ryoma den như trong entry trước tớ có giới thiệu đó =]. Quần áo truyền thống nhá =]. Mà tóc hiện đại nhá =]. Kính ngôi sao nhá =]. Mặt vênh vô đối nhá =].&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi... Tớ không nhá nữa đâu! Nát hết cơm hết cháo! Mọi người cứ tự mà thưởng thức ở bên dưới đây đi &lt;img src="http://img43.imageshack.us/img43/7749/02png.gif" /&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img413.imageshack.us/i/102seventeen165.jpg/"&gt;&lt;img src="http://img413.imageshack.us/img413/5411/102seventeen165.jpg" alt="mèo 3 chân" height="559" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" href="javascript:expandcollapse('100110')"&gt;Xem tiếp ảnh zai đẹp ở đây náh!&lt;/a&gt;&lt;span class="posthidden" id="100110"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img693.imageshack.us/i/102seventeen166.jpg/"&gt; &lt;img src="http://img693.imageshack.us/img693/1218/102seventeen166.jpg" alt="mèo 3 chân" height="561" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img85.imageshack.us/i/102seventeen167.jpg/"&gt; &lt;img src="http://img85.imageshack.us/img85/3983/102seventeen167.jpg" alt="mèo 3 chân" height="559" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img405.imageshack.us/i/102seventeen168.jpg/"&gt; &lt;img src="http://img405.imageshack.us/img405/6608/102seventeen168.jpg" alt="mèo 3 chân" height="561" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://img695.imageshack.us/i/102seventeen169.jpg/"&gt; &lt;img src="http://img695.imageshack.us/img695/6286/102seventeen169.jpg" alt="mèo 3 chân" height="559" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 255, 153);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lại nói về phim truyền hình Nhật Bản...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới gần đây thôi tớ đọc được một mẩu tin trên TG nói rằng bộ truyện tranh con gái nổi tiếng là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kimi ni Todoke&lt;/span&gt; đã từng có tin đồn sẽ được chuyển thể suốt từ cuối năm ngoái, giờ mới chính thức được xác nhận.&lt;br /&gt;Đọc plot của câu chuyện xong tớ hơi giật mình ngỡ ngàng một tí vì cái hình tượng nhân vật nữ chính giống hệt với &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Perfect Girl Evolution&lt;/span&gt;, cũng là một bộ truyện tranh nổi tiếng khác hiện đang làm cho một cơ số chị em trong friendlist của tớ trên facebook phát cuồng lên. Thì chả là phim đó ôm về một cục zai nhà Johnny's Entertainment thiệt là hoành tráng với những cái tên như: &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Kamenashi Kazuya, Tegoshi Yuya, Uchi Hiroki&lt;/span&gt; mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thế là tớ lại chép miệng: "Khéo lại là một chàng trai JE nào đó nữa đây!"&lt;br /&gt;Nhưng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái sự tò mò đã đẩy tớ đi tìm thử Kimi ni Todoke và theo dõi anime của nó...&lt;br /&gt;Thật không may là chỉ sau khoảng vài phút xem phim là tớ đã hiểu ra rằng Kimi ni Todoke hoàn toàn không phải là một Perfect Girl Evolution thứ 2. Nhịp điệu truyện của nó phần nhiều giống với không khí của Otomen, hay cũng có nghĩa bộ phim này dễ dàng là đất diễn dành cho các chàng zai đẹp không thuộc JE.&lt;br /&gt;Ùh thì ai cũng được. Nhưng tơ hi vọng không phải là một cặp đôi nào đó kiểu như Okada Masaki - Kaho trong Otomen. Mặc dù tớ chưa coi phim này, nhưng thực lòng tớ hoàn toàn không có cảm hứng với hình tượng nhân vật ấy chút nào, luôn luôn có cảm giác Otomen hay Akai Ito hay gì gì đó đại loại thế... là những câu chuyện đều đều, đều đều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà thực thì Kimi ni Todoke đâu có thế?!&lt;br /&gt;Sawako (biệt danh Sadako) là nhân vật nữ chính trong Kimi ni Todoke, một cô nàng lúc nào cũng có vẻ ngoài u ám như một con ma và bị người ta xa lánh vì điều đó. Nhưng khác với nhân vật nữ chính của Perfect Girl Evolution, Sawako không mê phim kinh dị, không thích cuộc sống tăm tối của mình, không tìm cách xa lánh mọi người và trốn vào trong cái vỏ bọc riêng của sự u ám. Cô bé luôn tìm cách để mình có thể hòa nhập với cộng đồng lớp, tìm cách để mình được khẳng định sự tồn tại, được gọi đúng tên, được tỏa sáng, và được yêu.&lt;br /&gt;Còn Kazehaya Shota, nhân vật nam chính của Kimi ni Todoke - chàng trai lí tưởng của mọi cô gái (đương nhiên), lại trẻ con và trong sáng hơn nhân vật nam chính của chúng ta trong Perfect Girl Evolution. Kazehaya luôn là trung tâm của lớp học bởi nụ cười và sự nhiệt tình của cậu, chứ không phải vì một vẻ bề ngoài bảnh bao và những cử chỉ "cool chết đi được" của một motif các chàng hotboy truyện tranh khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chung quy lại thì hình tượng nhân vật nữ chính và nam chính của Kimi ni Todoke quá là điển hình cho một dòng shoujo manga nhẹ nhàng mà vẫn đánh động lòng chị em phụ nữ. Nó khác biệt với một Perfect Girl Evolution mang nhiều tiếng cười và những tình tiết kì quái hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xét về cá nhân nhân vật nữ chính hay nam chính, Perfect Girl Evolution đều nhỉnh hơn cả về cách xây dựng hình tượng. Nhân vật của họ đặc biệt hơn, đi sâu vào ấn tượng của người đọc hơn.&lt;br /&gt;Nhưng... cuối cùng nếu bảo tớ phải chấm điểm cho tác phẩm nào cao hơn thì tớ lại chọn Kimi ni Todoke, rõ ràng bình thường hơn Perfect Girl Evolution ở mọi điểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế thì tại sao?&lt;br /&gt;Đơn giản là bởi vì Kimi ni Todoke biết được đâu là điểm nó cần đến, còn Perfect Girl Evolution thì không.&lt;br /&gt;Anime của Kimi ni Todoke tớ mới chỉ xem đến ep 13 và dừng ở đó, không biết là bởi vì chưa có bản sub tiếp theo hay là vì cái tin mangaka của truyện gốc tạm ngưng vẽ vì sinh em bé. Nhưng mà... cái sự dở dang của anime đó khiến người ta phải tò mò cực kỳ vì những thứ sẽ diễn ra sau đó.&lt;br /&gt;Tập 13, cái cô bé ngây thơ mới trở lại hòa đồng với thế giới kia đã nhận ra được tình cảm của mình dành cho Kazehaya là tình yêu. Và trong khắp cả những tập trước đó, cái tình cảm nhẹ nhàng đó cứ được đẩy lên dần, hợp với khoảng thời gian và những sự kiện đã xảy ra, khiến người xem có thể thỏa lòng để cho cảm xúc của mình trôi theo cảm xúc của nhân vật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn Perfect Girl Evolution thì sao?&lt;br /&gt;Ngày xưa tớ thích cái bộ này lắm chứ. Tớ đọc ngấu nghiến đến chả chục tập truyện liền một lúc ấy chứ. Nhưng... tác giả của bộ truyện này đã làm tớ quá sức là thất vọng và Perfect Girl Evolution đã vĩnh viễn rời khỏi top những bộ truyện tranh mà tớ yêu thích.&lt;br /&gt;Hàng tập truyện Perfect Girl Evolution trôi qua với những câu chuyện nhỏ lẻ, chúng gần như không liên quan hoặc nếu có thì cũng là rất ít. Và từng ấy chap truyện trôi qua mà nhân vật chính của chúng ta không có mấy những thay đổi, nhân vật cũng vậy, đương nhiên cả mối tình của họ cũng cứ như là dậm chân tại chỗ. Đã có những lúc, tớ tưởng như cô gái đã có nhận thức hơn về mối quan tâm của mình, rốt cục, về cuối phim, sự yêu thích của cô lại là dành cho phim kinh dị và những thứ u ám.&lt;br /&gt;Quá chán!&lt;br /&gt;Perfect Girl Evolution đã lên đến con số tập hơn 20 rồi đấy (nếu tớ nhớ không nhầm), và tình hình là mạch chính của câu chuyện (theo như tớ dự đoán) cũng chẳng có mấy tiến triển. Thú thật, đến lúc này tớ cảm thấy tiếc thay cho một ý tưởng nội dung thú vị bị biến thành một tập hợp những câu chuyện hài có chung một dàn diễn viên.&lt;br /&gt;Đến cái sitcom Nonstop của bạn Sukkie xem cũng không có cái kiểu diễn biến chậm như rùa bò đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Haiz...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thì đành chờ đến lúc Kimi ni Todoke công bố dàn diễn viên vậy.&lt;br /&gt;Chung quy thì tớ đặt kì vọng vào bộ này chứ không phải cái Perfect Girl Evolution kia dù nó có cả một dàn sao to đùng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này có nhiều chuyện muốn viết lắm, nhưng mà lười mãi thôi đến hôm nay mới viết được đôi dòng. Chẳng biết còn bao nhiêu dự định viết lách khác nữa đến khi nào bạn mèo mới bắt tay được đây :-&lt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-8316314739489096288?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/8316314739489096288/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=8316314739489096288&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8316314739489096288'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8316314739489096288'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2010/01/khoe-zai-perfect-girl-evolution-vs-kimi.html' title='Khoe zai - Perfect Girl Evolution vs. Kimi ni Todoke'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-518442850958526604</id><published>2009-12-29T13:26:00.006+07:00</published><updated>2010-03-14T11:42:52.148+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Drama'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Sato Takeru.♥_'/><title type='text'>Chết shock tới tạo hình của bạn Sato Takeru trong Ryoma-den (!)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Taiga drama hay bộ phim lịch sử truyền thống chiếu vào 8 giờ tối Chủ Nhật hàng tuần trên kênh đài truyền hình trung ương Nhật Bản NHK sắp tới đây là Ryoma den - câu chuyện về người anh hùng thời kì Mạc Phủ (Bakumatsu). Bộ phim sẽ bắt đầu khởi chiếu từ 3/1/2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đó, bộ phim sẽ xoay quanh cuộc đời của nhân vật chính là Sakamoto Ryoma, sống trong khoảng thời gian từ năm 1835 tới 1867. Trong lịch sử, Ryoma đóng vai trò một thủ lĩnh quan trọng trong phong trào dẫn tới sự lật đổ triều đại Tokugawa Bafuku, mở ra con đường cho cuộc cải cách Minh Trị (Meiji). Ông cũng đồng thời là một trong những người đi tiên phong trong việc xây dựng lực lượng hải quân Nhật Bản hiện đại bằng cách kết hợp với kỹ thuật tiên tiến của châu Âu, thứ kỹ thu đã chứng tỏ thực lực hùng hậu của mình trong suốt thời kỳ cải cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về bộ phim Ryoma den, nam diễn viên chính đảm nhận vai Sakamoto Ryoma là người đàn ông luôn đứng nhất nhì trong bảng bình chọn người đàn ông quyến rũ của Nhật Bản: Fukuyama Masaharu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về phần Sato Takeru, bạn già sẽ đảm nhận vai Okada Izo - một trong bốn sát thủ trứ danh thời Mạc Phủ. Izo là con trai của goshi Okada Gihei vốn xuất thân từ tầng lớp nông dân. Cùng với Tanaka Shinbei (nhân vật này không thấy xuất hiện trong danh sách diễn viên của Ryoma den), Okada Izo hoạt động tại thủ phủ Kyoto dưới trướng Takechi Hanpeita (Omori Nao thủ diễn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và vâng... Bên dưới đây chính là tạo hình nhân vật của bạn ấy trong bộ phim truyền hình mới nhất:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/SzmvAnErbyI/AAAAAAAAAvQ/PUkvOWcVx08/s1600/_09-11_tvguide.jpg" rel="lytebox"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 352px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/SzmvAnErbyI/AAAAAAAAAvQ/PUkvOWcVx08/s400/_09-11_tvguide.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5420556051540569890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tạp chí &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;TV Guide&lt;/span&gt; tuần san từ 14/11 đến 20/11&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đó! Bạn nào muốn đỡ thì đỡ đi ;___;.&lt;br /&gt;Còn tớ, tớ đi ngất đây...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-518442850958526604?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/518442850958526604/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=518442850958526604&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/518442850958526604'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/518442850958526604'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/12/chet-shock-toi-tao-hinh-cua-ban-sato.html' title='Chết shock tới tạo hình của bạn Sato Takeru trong Ryoma-den (!)'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/SzmvAnErbyI/AAAAAAAAAvQ/PUkvOWcVx08/s72-c/_09-11_tvguide.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-9045032285543418292</id><published>2009-12-15T04:21:00.004+07:00</published><updated>2010-03-14T11:44:34.315+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Novels'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Tháng duyên dáng với luật (?!)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chưa đầy 1 tuần, có đến 3 câu chuyện của mèo liên quan đến cái người ta gọi là luật pháp và những người mệnh danh là đại diện công lý thực thi chúng. Quả là ngoài sức tưởng tượng!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 - Mọi rắc rối về nhà cửa xem chừng đã qua đem lại nhiều bất ngờ hơn là mèo tưởng. Xác định tinh thần sẽ lại là người bé tuổi nhất phòng, vậy mà không ngờ roommate mới toe cũng chỉ sinh năm 89. Cơ mà... trông bạn ý thì chả giống với con nhóc lóc chóc là mèo tí nào&lt;br /&gt;Bạn ấy học LUẬT, ra dáng một luật sư tương lai lắm rồi đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 - Trang (tên bạn ấy) hóa ra có khá nhiều điểm giống nhau với mèo về việc từng ở trọ một mình là chủ yếu. Thế nên, tất lẽ dĩ ngẫu cho một đứa tự lực cánh sinh là đồ đạc nhiều vô kể. Tính ra thì số đồ đạc của mèo chắc là ít hơn Trang ế ^o^. Nỗ lực cắt giảm đồ đạc là một trong những mục tiêu đầu tiên của những đứa như mèo hay Trang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh stop! Lạc đề!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay trở lại với mạch chính ha.&lt;br /&gt;Mèo nói đến vụ giống nhau ở đây là còn bởi vì Trang cũng có cả một chồng tiểu thuyết đủ thể loại như mèo đã từng có (mà giờ đã cho các tình yêu đó về ở với các cụ). Giống nhau là ở thói quen, nhưng khác nhau về sở thích dẫn đến một câu chuyện là phần lớn đống sách của Trang mèo chưa từng đọc. Ô hô! Quá chi là hay rồi! Trong cái tâm lý nhàn cư vi thì bất thiện của mèo hiện nay thì rõ ràng đọc sách là một trong những cách thức giết thời gian lợi hại nhất, cũng sẽ cho nó thêm nhiều hơn câu chuyện tôi rèn văn phong cho tham vọng tống đẩy cái mớ tưởng tượng trong đầu ra trang giấy của mèo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hiểu biết của mèo, từng đọc lướt qua ở đâu đó hay do Táo kể lại trong những thảo luận bất tận về văn học, mèo biết rằng Sydney Sheldon là một nữ văn sĩ nổi tiếng với hàng loạt những tác phẩm gay cấn bất ngờ thu hút độc giả trên toàn thế giới. Tiếc thay, mèo tuy khoái manga trinh thám chết đi được, lại không mặn mà lắm với phần lớn các tiểu thuyết mang tính hình sự khó hình dung. Tuy vậy, lần này mèo đã có dịp để thử biết đến cái gọi là tên tuổi Sydney Sheldon. Cuốn đầu tiên mèo chọn là "Thiên Thần Nổi Giận", một cái tên gây đầy cảm xúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và vâng! Đây chính là cái LUẬT thứ 2. Câu chuyện về cô luật sư lắm tài nhiều tật Jennifer Parker và chuyện tình rối rắm với nghị sĩ đáng trọng vọng Adams Warner và tên trùm mafia khét tiếng Michael Moretti.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo có viết bên dưới đây là cảm nhận của mình sau khi đọc xong tác phẩm. Để ẩn đi vì nó không gần gũi với chủ đề đang nói đến ở đây là mấy và rằng mèo biết có nhiều bạn sẽ không thích đọc entry dài lắm đâu ^^&lt;br /&gt;&lt;a href="javascript:expandcollapse('091215_1')"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 102, 51);"&gt;Spoiler&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="posthidden" id="091215_1"&gt;Rõ ràng là preview ngắn gọn của câu chuyện khiến người ta phải tò mò vô cùng về cuốn sách. Và rằng những giây phút đầu tiên cách xây dựng hình tượng nhân vật cũng như chi tiết và nghệ thuật dẫn dắt của Sydney Sheldon đã lôi mèo vào hứng thú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, cảm xúc này không duy trì được lâu khi mà đi về phía sau câu chuyện bắt đầu lê thê theo những vụ xử án của cô nữ luật sư xinh đẹp hơn là câu chuyện đáng quan tâm khác về hai chàng trai trong cuộc đời của cô. Có lẽ tác giả đã hơi quá trong sự thật rằng luật pháp luôn là một mớ nhàm chán mà chỉ có những người trong nghề hoặc ít nhiều dính líu tới nó mới quan tâm và yêu thích. Còn với một đứa rất đỗi bình thường và có chiều hướng tách rời cả 2 vấn đề luật pháp và chính trị như mèo thì rõ "Thiên thần nổi giận" không phải là lựa chọn đúng đắn cho lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do duy nhất để mèo không từ bỏ việc hoàn thành câu chuyện này là bởi vì mèo tò mò về một nhân vật: Michael Moretti.&lt;br /&gt;Hắn ta, ngay từ những phút đầu trong truyện với những miêu tả ngắn gọn và đầy không khí bí ẩn như chính con người của hắn, gây cho mèo một chút liên tưởng đến con người lý tưởng của mèo. Và đương nhiên, mèo muốn biết hắn sẽ đến với Jennifer thế nào khi ngay từ đầu hắn đã chơi nàng một vố bẽ mặt đến suýt nữa trở thành luật sư ghi danh guiness về kỉ lục làm việc ngắn nhất?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo có một chút khó chịu khi phải chứng kiến cô nữ luật sư Jennifer Parker, xinh đẹp thật, tài năng thật (thực ra cũng khá là láu cá), như người ta nhận định cô thông minh và kiên cường, trở lại với thành công quá dễ dàng và gần như không thất bại thêm một lần nào nữa trong sự nghiệp đầy tiếng tăm của mình.&lt;br /&gt;Cái sự chán ngán của mèo lại tiếp tục tiến thêm một bậc khi cô nàng nhân vật chính của chúng ta xiêu lòng trước chàng luật sư muốn tranh cử nghị sĩ: Adams Warner. Tội nghiệp anh chàng đẹp trai, tài năng và đầy nhân cách này, lần đầu tiên anh ta xuất hiện mèo đã không có cảm tình. Càng về sau, mèo càng không ưa hắn ta. Anh ta là một kẻ lụy tình và luôn cảm thấy sám hối bản thân vì chẳng thể theo đuổi tình yêu đời mình dành cho Jennifer, lại vẫn tiếp tục diễn một vở kịch hoàn hảo để cuối truyện leo thẳng lên cái chức vụ to nhất của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Trong mắt mèo, anh ta chỉ giống như một con rối bị những kẻ "ủng hộ" giúp đỡ anh ta vận động tranh cử điều khiển mà thôi. Hồ sơ anh ta sạch bong (về mặt công chúng), con người anh ta đạo đức một cách đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, cái tôi riêng của anh ta bé tí!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm thế quái nào một cô nàng cá tính như Jennifer lại thích kiểu người như thế thì mèo cũng chịu.&lt;br /&gt;Chứng kiến chuyện ân ái của 2 con người này chỉ khiến cho mèo muốn bệnh, dù rõ ràng đó cũng là một thứ mà mèo quan tâm kha khá.&lt;br /&gt;Văn chương hay phim ảnh Mỹ, không có những pha hành động nóng bỏng hay một làn da bốc cháy gợi cảm thì cứ gọi là mất chất! Ồ, có lẽ đây là bài học lớn nhất cho đến thời điểm mèo đọc đoạn này của cuốn sách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng vì anh chàng Michael Moretti vẫn còn ẩn hiện đâu đó với cuộc đảo chính quyền lực trong giới mafia của anh ta, mèo vẫn cố gắng để theo dõi, và để xem anh ta chinh phục người con gái coi anh là đống hỉ mũi đáng kinh tởm, đã dành trọn trái tim cho 1 con người đạo đức trái ngược hẳn sẽ là như thế nào. Sự lạnh lùng đầy quỷ quyệt, cũng như cái cách tấn công trực diện không che giấu của Moretti khiến mèo cảm thấy hỉ hả và dành lại quan tâm đọc đến phía sau của câu chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Michael Moretti quả thực có tư chất hoàn hảo của một loài thú săn mồi.&lt;br /&gt;Cái cách hắn mồi chài con gái tên trùm mafia lớn nhất quả thật khôn ngoan. Nhưng còn hơn thế nữa, hắn không tìm cách đảo chính lộ liễu. Hắn khôn ranh, rình rập cơ hội và chờ đợi sự ra đi đương nhiên của một lão già ốm yếu kiểu gì cũng sẽ chết.&lt;br /&gt;Hắn tấn công bằng một đòn chí tử, và khống chế tuyệt đối con mồi: Jennifer Parker.&lt;br /&gt;Cô nàng đã thuộc về hắn. Và hắn đã làm được đúng như những gì hắn cười khẩy khẳng định trước đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt tinh thần thì mèo khá là hỉ hả vì cuối cùng Jennifer cũng thất trận trước Moretti, tuy nhiên, nếu để đặt mình vào vai của nhân vật chính thì mèo cá rằng tự tôn của Jennifer bị tổn thương sâu sắc lắm. Vì dù mèo thích một kẻ cá tính như Moretti, nếu bảo để bị hắn chinh phục thì niềm kiêu hãnh ắt cũng sẽ bị sứt mẻ đôi phần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà...&lt;br /&gt;Ôi! Sydney Sheldon lại một lần nữa khiến mèo phải thất vọng.&lt;br /&gt;Từ cái lúc mà Moretti gào lên nghi ngờ Jennifer rằng cô nàng đã bán đứng hắn ta cho kẻ thù, mèo đã hụt hẫng. Lại tự đặt câu hỏi: làm thế quái nào Moretti có thể leo được lên cái chức vụ to đùng kia khi mà trong người hắn có cả một bồ nghi ngờ cho con người mà chính hắn yêu, chính hắn lựa chọn? Thậm chí là hạ lệnh giết chết 2 kẻ hầu thân cận nhất của mình?&lt;br /&gt;Rút cục thì Michael Moretti cũng chỉ là một nhân vật phản diện theo đúng cái nghĩa của nó. Kể cả cái chết tủi nhục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Adams Warner trở thành tổng thống Hoa Kỳ cho tin yêu của hàng triệu dân chúng khi mà chính cuộc đời của anh ta còn không tìm được một điểm tự tha thứ nào cho bản thân.&lt;br /&gt;Jennifer thì mất tất cả: tình yêu, con trai... chỉ trừ có tấm danh thiếp vẫn mang một cái nghề cao quý là luật sư sau từng ấy những chuyện đã trải qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi chúa!&lt;br /&gt;Mèo vẫn biết cái nghề luật không phải là để thi hành công lý, mà là để thi thố xem thằng nào nhiều trò miệng lưỡi và mánh khóe hơn. Nhưng mà thực thì cũng phải đến khi đọc cuốn sách này mèo mới được chứng kiến tận mắt cái quyền lực đó của nước Mỹ. Ồ, chắc đây phải khẳng định là điều giá trị còn lại sau khi đọc xong cuốn sách mà tức đùng đùng muốn ném nó vào góc nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rút cục thì cả tiểu thuyết chỉ có một nhân vật Mary là vợ của Adams Warner là giữ lại được hứng thú của mèo. Cái tiểu xảo của chị ta có thể qua mắt những kẻ ngờ nghệch như Jennifer hay Adams chứ mèo thì biết tỏng tòng tong ngay từ đầu. Một người phụ nữ độc như nanh rắn, xứng đáng với địa vị phu nhân quyền lực của đất nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo sẽ còn thử lại với một tác phẩm khác nữa của Sydney Sheldon để biết trực giác của mèo từ ngày xửa xừa xưa không rờ đến truyện của bà có là đúng hay sai. Quả thực sau chuyện này, mèo lại thêm phần nể phục trực cảm của bản thân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 - Đọc hết cuốn "thiên thần nổi giận" và phóng vèo đi học. Mèo lại được một anh bạn cùng lớp giới thiệu về một bộ phim hay ho của năm 2009 bị cấm chiếu ở Việt Nam. Ô!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LAW abiding citizen TT_TT. Chẳng thấy gì khác lắm so với kinh nghiệm mèo vừa trải qua về sự-thật-của-công-lý Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LUẬT! LUẬT! LUẬT!&lt;br /&gt;Cái này có nên gọi là duyên phận hay điềm báo gì không :-S?&lt;br /&gt;mèo bị ám rồi TT_TT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-9045032285543418292?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/9045032285543418292/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=9045032285543418292&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9045032285543418292'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9045032285543418292'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/12/thang-duyen-dang-voi-luat.html' title='Tháng duyên dáng với luật (?!)'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-1899970412872407605</id><published>2009-12-09T14:31:00.013+07:00</published><updated>2010-03-14T11:44:34.316+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Movies'/><title type='text'>[review] Okuribito (Departures) - Giải Oscar lần thứ 81 cho phim nước ngoài xuất sắc nhất</title><content type='html'>&lt;blockquote&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Xin thưa trước rằng bài viết bên dưới đây được mèo viết sau nhân một dịp xem &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; trong buổi học về Storyboard ở trường. Sau khi kết thúc xem phim, bài tập về nhà của ngày hôm đó là viết một bài phân tích / cảm nhận về tác phẩm, với tư cách một người học và làm phim. Tất nhiên, mèo vứt bỏ hết mấy thứ yêu cầu đó sang một bên để viết theo đúng cái cách mà mèo muốn, chỉ đơn giản là mượn cơ hội, mượn động lực để mình viết review lại mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cũng vì một phần theo cái yêu cầu, đây sẽ là một bài review theo đúng nghĩa phân tích. Có nghĩa là bài viết này chỉ dành cho những người đã từng trải nghiệm Departures và tìm kiếm một đồng minh. Thế nên, mèo cảnh báo rằng bạn &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;h&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;ãy suy nghĩ thật kỹ trước khi đọc bài viết này&lt;/span&gt; nếu như bạn chưa xem tác phẩm :)&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img192.imageshack.us/my.php?image=departures.jpg" rel="lytebox"&gt;&lt;img src="http://img192.imageshack.us/img192/902/departures.jpg" alt="mèo 3 chân"  border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có ai đó nói rằng&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Departures &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Okuribito)&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;đoạt được giải Oscar lần thứ 81 dành cho bộ phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc nhất là một phần bởi vì cách làm phim rất Mỹ. Còn tôi, tôi không đủ am tường về điện ảnh Hoa Kỳ để có thể biết được &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; có giống hay không? Cái tôi thấy hiển hiện trước mắt khi xem phim lại là những nét rất Nhật Bản, qua những hiểu biết tự bản thân mình đúc rút sau một thời gian dài yêu thích phim ảnh của xứ sở mặt trời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ào ào như những bộ phim hành động của Mỹ, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures &lt;/span&gt;mang đến bước đi chậm rãi của cuộc sống như từng thước phim thảng hoặc của mình. Thế nhưng, cái tốc độ ấy lại là thứ hợp lí nhất để cho mạch tâm lý của nhân vật đủ thời gian trưởng thành. Bởi thế cho nên, dù kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, bộ phim vẫn chẳng đem đến nhàm chán cho khán giả. Thời lượng ấy, tốc độ ấy, thật chẳng có gì là bất ngờ với một người dành tình cảm của mình rất nhiều cho những bộ phim Nhật Bản. Tôi vẫn không đừng được ngồi trước màn hình để theo dõi tác phẩm cho dù nó ngấu nghiến của tôi nhiều thời gian hơn nhiều tác phẩm hấp dẫn khác. Tôi vẫn không đừng được bị câu chuyện cuốn đi, dù bộ phim chỉ có cao trào chứ hoàn toàn không theo đuổi những kịch tính thử thách não bộ con người. Và đơn giản, tôi vẫn không đừng được yêu thích &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; - như một bộ phim Nhật Bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; xuất hiện trước mắt người xem không phải theo một trình tự thời gian tuyến tính. Nó bắt đầu bằng một cảnh ở giữa tác phẩm, với một hỏi đầy những đắn đo lo âu của nhân vật chính về hiện tại và tương lai của bản thân mình. Để rồi khi người xem vẫn còn đang thắc mắc tò mò về những dằn vặt ấy, bộ phim kéo tuột người xem trở lại điểm bắt đầu và giải thích cho chúng ta chuyện gì đã xảy ra, đã đem đến cho nhân vật của nó những vướng bận tâm tưởng đã thành câu hỏi nhức nhối ở đầu phim. Và rồi khi thời lượng phim đi đến chính giữa, thì đó cũng là lúc khán giả quay trở lại với thời điểm hiện tại, để rồi họ được cùng đồng hành với nhân vật bước tiếp hành trình về tương lai. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img46.imageshack.us/img46/9433/2gyryol0.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có thể nói những sắp đặt bên trên là tính toán hợp lí nhất để đem lại sức hấp dẫn cho tác phẩm. Bởi như chúng ta đã biết, câu chuyện nội dung của bộ phim là một chủ đề vô cùng nhạy cảm: câu chuyện về người khâm liệm tử xác. Sẽ còn ai ngồi lại rạp xem phim khi từ lúc bắt đầu người ta đã gặp phải một anh chàng ủ dột vì mất việc và miễn cưỡng phải tìm đến cái nghề &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"nokanshi"&lt;/span&gt; vì bươn trải cuộc sống? Và cũng sẽ còn gì giá trị thức tỉnh trái tim người xem nếu như các nhà làm phim không để cho chính khán giả được đồng hành cùng nhân vật, khám phá để rồi hiểu, rồi yêu công việc gác đền cánh cửa sự sống và cái chết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quãng thời gian mà câu chuyện xảy ra là cái duy nhất mà &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; khiến tôi phải ngỡ ngàng. Bộ phim có những trường đoạn thật dài nói lên bước chuyển dịch ngắn ngủi của thời gian. Đó là lúc giai điệu vô tận của cây cello mà chàng Kobayashi kéo nhịp trên triền đê quê, giữa dòng nước vẫn cứ chảy trôi như nhịp sống, giữa những cánh chim trải dài trên bờ nước, trên bầu trời. Cứ tưởng như hàng mùa cá hồi lội người dòng về đẻ trứng, hàng mùa đàn chim bay di cư đã qua đi rồi cơ đấy. Thế mà thật ra, Departures chỉ bắt đầu từ mùa thu của năm trước và dừng lại ở mùa xuân sau đó mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thế cũng đã là quá đủ để cho Kobayashi Daigo trải nghiệm và trưởng thành cùng với công việc kẻ tiễn đưa những người quá cố về bên kia thiên đường.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img22.imageshack.us/img22/2505/departuresmovieposter1.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vai trò của kẻ học nghề như anh lại có một bắt đầu quá đỗi khốc liệt. Lần đầu tiên được nhìn thấy một người chết với Kobayashi quả thực là một ác mộng kinh hoàng khi đó là một bà cụ đơn độc đã chết hai tuần qua tại căn hộ cho thuê, một mình lạnh lẽo. Quang cảnh tang thương, không khí  u ám, và mùi vị của cái chết kinh động đến cả chính những người xem ngồi trước màn hình. Kobayashi đã nôn ọe, đã đi đến nhà tắm công cộng, xoa lên mình không biết bao nhiêu xà phòng và ngâm mình hàng giờ trong nước nóng với hi vọng được tẩy khỏi những ô uế. Vâng, ở thời điểm ấy những xác chết với anh vẫn còn là những kẻ xa lạ vô cùng. Và lên đến đỉnh điểm, tận khi anh về nhà và gần như là tấn công vợ, phải khi chính da thịt anh chạm đến thân nhiệt nóng hổi của người vợ yêu thương, một người sống, một chỗ dựa tinh thần của anh, thì khi đó những cơn bấn loạn của "lần đầu tiên" mới chịu lắng dịu lại trong Kobayashi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải có một khởi đầu như thế, khi vượt qua được thử thách đầu tiên Kobayashi mới gắn bó được công việc vô cùng nhạy cảm của người khâm liệm sau này. Anh thậm chí gắn bó với sự nghiệp đưa tiễn kẻ đã khuất còn hơn cả kết lại cuộc đời mình với người còn sống. Anh có thể để Mika rời khỏi cuộc đời mình chứ nhất quyết không chịu từ bỏ công việc mà với Kobayashi lúc ấy dường như đã trở thành một nghi thức tôn giáo mà anh kính thờ và dành trọn vẹn nhiệt tâm của trái tim mình.&lt;span style="font-style: italic;"&gt; "Nokanshi"&lt;/span&gt; không còn đơn thuần là người khâm liệm tử xác nữa, họ là người tết nên sợi chỉ gắn liền kẻ ra đi với người ở lại. Làm sống lại diện mạo của những người đã khuất hệt như khi sinh khí vẫn còn tràn đầy trong cơ thể, họ để người đến với giấc ngủ vĩnh hằng bình thản, và mỉm cười. Họ để lại cho người còn sống những giọt nước mắt khi nhận ra những gắn bó trong gia đình, nhận ra tình thương máu mủ với kẻ đã khuất mà khi người còn sống đã lãng quên đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên, khi tiếng đàn cello của Kobayashi vang lên trên triền sông, nó trôi đi cùng với dòng chảy của thiên nhiên sự sống quanh đó. Chỉ là những buổi chiều của một mùa xuân đang chạm ngõ, nhưng trong tiếng đàn và tấm lòng của người khâm liệm thì rất nhiều mùa xuân của cuộc đời đã qua đi.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://img22.imageshack.us/img22/2194/photo10hires.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; nói lên cuộc sống của con người như thế qua chính hình tượng những người đã chết. Kobayashi đã làm công việc khâm liệm cho không biết bao nhiêu người, và khán giả cũng chứng kiến từng ấy những câu chuyện của kẻ đã khuất trong phim. Nhưng để tổng kết lại, thực ra trong phim chỉ có ba cái chết thay đổi cả cuộc đời của những người đã sống. Người thứ nhất, thực ra tôi đã đề cập đến ở bên trên rồi đấy. Đó chính là cái chết của bà cụ lạ mặt trong lần đầu tiên của chàng nhân vật chính, bà đã cho anh những trải nghiệm để rồi can đảm bước tiếp với nghề. Còn cái chết thứ hai, đó là sự ra đi của bà chủ nhà tắm công cộng, một người quen cũng như một người thân đối với Kobayashi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng khác anh, bà chủ nhà tắm công cộng cũng dành trọn tình yêu và cuộc sống của mình cho công việc mà có thể nhiều người khác coi thường. Bà chấp nhận cuộc sống đơn độc và thậm chí mâu thuẫn với cả con trai của mình, để gắn bó với nghề đến tận cùng cuộc đời. Kinh doanh nhà tắm công cộng hay làm nghề khâm liệm tử xác, cuối cùng thì cũng chỉ là những hình thức khác nhau đem lại những giây phút nhẹ lòng cho những người khách. Và cũng giống như vô vàn những nghề nghiệp khác nữa, tất cả đều nhằm để phục vụ con người. Những cái nghề như thế đã trở thành truyền thống tại xứ sở Phù Tang, và nó vẫn đang được người Nhật trân trọng giữ gìn. Tôi dám tin rằng cái nhà tắm ấy đến khi bộ phim kết thúc vẫn cứ tiếp tục mở cửa, bởi vì tôi biết cậu con trai của bà cụ đã nhận ra được bài học của cuộc sống, của sự kế thừa. Và cũng phải cám ơn bà ấy, vì sự ra đi của bà là cao cả vô cùng để những người xung quanh chợt nhận ra được ý nghĩa thiêng liêng trong công việc của Kobayashi. Chính bà đã đem Mika trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và người thứ ba, cũng là nhân vật quan trọng nhất đã khép lại cả thiên truyện một cách hoàn hảo, người cha 30 năm biệt tích của Kobayashi. Nỗi đau bị người thân yêu bỏ rơi có lẽ là ám ảnh lớn nhất đối với con người có thể quên đi tất cả để tĩnh lặng và tỉ mỉ bên cạnh những người đã khuất như Kobayashi. Nếu như không có &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"nokanshi"&lt;/span&gt; có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết được rằng đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, người cha tội nghiệp của anh vẫn nắm chặt trong tay viên đá "con trai" ngày nào. Quả là một hình tượng kinh điển! Nước mắt Kobayashi rơi xuống khi anh tỉ mỉ với từng động tác khâm liệm cho người cha quá cố. Rồi nhặt viên đá từ tay cha, anh áp nó lên bụng của Mika, nơi sinh sinh mạng bé nhỏ vẫn đang trỗi dậy. Đó là sự kế thừa, có nghĩa câu chuyện đến đây chưa phải là kết thúc, nó mới chỉ mới mở ra mà thôi. Một cái kết rất châu Á, phải không?&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://img30.imageshack.us/img30/2606/2009departures004.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cuối cùng thì &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; khắc họa lại trong lòng người xem kí ức đẹp về những hình ảnh mang đầy tính ẩn dụ như thế. Ngay cái khi thước phim cuối cùng kết thúc, hàng loạt những bối cảnh đã qua có dịp ùa về trong hồi tưởng của người xem: Một căn tiệm cà phê cũ kĩ với những chồng đĩa nhạc không lời và những vệt lõm trên sàn nhà, một cây đàn cello cho trẻ; một triền đê trải rộng bên bờ suối, nơi có những con cá hồi bơi ngược dòng về thượng nguồn đẻ trứng, nơi có những con chim bay di cư dừng chân, nơi có những cánh hoa anh đào vấn vương trong gió xuân, nơi phía sau là cả cánh đồng rộng về tận chân trời với dải núi mờ phủ tuyết trắng… Một không gian hoàn toàn Nhật Bản. Ở nơi đó, người ta thấy dòng chảy cuộc đời, mà mỗi con người chúng ta là một viên đá cuội nhỏ bé vẫn kiên trì tồn tại vượt thời gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures &lt;/span&gt;còn nhấn mạnh vào những góc quay cận cảnh, khai thác được tuyệt đối thế mạnh diễn xuất rất đặc trưng của nghệ thuật thứ bảy tại xứ sở Phù Tang nữa. Những cảm xúc dường như được sống lại rất thật qua từng cử chỉ trên khuôn mặt diễn viên hay những chi tiết đặc tả công việc khâm liệm tỉ mẩn. Tất cả đều chỉ nhằm một mục đích đánh thức tâm khảm của người theo dõi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắm mắt lại, những âm thanh của một hành trình vẫn còn vang vọng đâu đó. Tôi thực sự đánh giá cao cái cách biên kịch gia sử dụng từ ngữ trong bộ phim này. Như lúc Mika rời bỏ Kobayashi chỉ bằng một từ "dơ dáy"; hay như phút cuối cùng khóc bên người cha quá cố Kobayashi vẫn gọi ông là "oyaji", một danh từ gọi cha suồng sã thay vì "otou-san" đầy trân trọng; cả tiếng đàn cello bên triền đê nữa… Tất cả chúng đều thật đáng kinh ngạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái tên phim &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Departures&lt;/span&gt; nói lên cuộc khởi hành của những người đã khuất về bên kia thế giới, nhưng thực ra, lăng kính của cái chết lại hướng ngược trở về với thực tại nơi những người đang sống. Cảm nhận cuộc sống qua công việc của người gác đền - kẻ khâm liệm, có chút gì đó thật là kì cục làm sao? Nhưng cũng vì thế mọi cảm xúc trở nên đáng giá hơn. Thế giới vẫn tiếp tục tiến lên trong hành trình vô tận của mình và con người thì đang học cách để yêu quý và trân trọng những cuộc đời vẫn đang hiện diện.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:100%;" &gt;9/12/2009 © Nguyệt Phong Anh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-1899970412872407605?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/1899970412872407605/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=1899970412872407605&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1899970412872407605'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/1899970412872407605'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/12/review-okuribito-departures-giai-oscar.html' title='[review] Okuribito (Departures) - Giải Oscar lần thứ 81 cho phim nước ngoài xuất sắc nhất'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-8548956511385312128</id><published>2009-12-06T20:06:00.003+07:00</published><updated>2009-12-06T20:44:20.774+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Chó say xe!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái ngày thứ 7 hôm qua có lẽ là một kỉ niệm không thể nào quên được đối với mèo, mà nếu là người khác không động mấy lòng trắc ẩn với các loài động vật, chắc họ đã phải sử dụng một từ khác thay vì "không thể nào quên được", chắc sẽ là "kinh hoàng" cơ. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sxuw3dgS3oI/AAAAAAAAAkQ/uVPVvOCeCn0/s1600-h/Picture+007.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sxuw3dgS3oI/AAAAAAAAAkQ/uVPVvOCeCn0/s320/Picture+007.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5412113844075159170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng mà vì tình hình là mèo thích loài chó một cách đáng ngạc nhiên, thế nên là mặc dù chú cún ở ảnh bên này đã làm cho mèo một phen suýt khóc, mèo cũng không nỡ gọi ấn tượng ngày hôm qua bằng cái tính từ nghiệt ngã ở bên trên kia được. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không giỏi tìm hiểu để biết được cụ tỉ tường tận giống loài của chú cún này như Clare, nhưng mèo thực sự ấn tượng về cái kiểu mặt rất khôi hài của chú cún này, có nét gì đó giống bố con nhà chó luôn làm cho mèo Tom sợ chết khiếp trong loạt phim hoạt hình Tom &amp;amp; Jerry. Tất nhiên, nhóc này chỉ là chó lai thôi. Mẹ nó là chó ta (chó nhà bác tớ), còn bố nó là giống gì thì có trời mới biết ^^!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Và ngày hôm qua chú chó tội nghiệp đã vĩnh viễn xa rời chó mẹ thân yêu của mình sau ba tháng sinh ra và lớn lên ở đất Hà Tây. Chú cún theo xe papa tớ để về với ông ngoại của mèo - thị xã Phú Thọ. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần đầu tiên đi xe ô tô, lúc đầu mẹ tớ nhìn mắt con cún ngân ngấn nước, cứ nghĩ rằng nó buồn vì phải xa ra đình nó, bèn nịnh bợ vỗ về chú cún. Tớ nghe mẹ nói vậy cũng thương thương. Thế là từ ghế xe trên, tớ bò xuống hàng ghế dưới để ngồi cùng với con cún. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng mà...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tớ sớm phát hiện ra rằng cái sự đờ đẫn của con cún này là do... say xe ạ TT_TT. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lần đầu tiên không chỉ là chứng kiến một con chó say xe nó là như thế nào, tớ còn là nạn nhân của đồng chí ấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Xe ô tô đi thì làm gì yên cho được. Và chú cún ấy thì cũng đâu chịu nằm im một chỗ cho người ta nhờ. Say xe, nước dãi nó nhỏ tong tong vào cái bao tải mẹ tớ đặt nó trong đó. Và cả người con chó phía trước cũng ướt như tạt mưa vì cái thứ nhãi nhỏ ra do lần đầu đi xe. Mà nó thì có chịu nằm yên cho đâu cơ chứ?! Nó cứ tìm mọi cách để bò lên ghế, và bò lên lòng cái người đang ngồi giữ nó! Tức là tớ!!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khổ thân, cái bao tải quá nhỏ để giữ được nó an lành trong đó. Và tớ là nạn nhân một cách toàn diện khi mà quần tớ ướt từ trên xuống dưới do nhãi nhề của chú cún say xe bết lên TT_TT. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Không có mùi. Nhưng cái cảm giác nhớp nháp cứ gọi là lạnh sống lưng :((.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mẹ tớ nhìn thấy thế ngứa mắt quá đá tớ ra và thế vào chỗ tớ, càu nhàu bảo có mỗi con chó mà giữ cũng không xong. Hờ, thế mà mẹ tớ cũng phải vất vả chán và cũng ướt đầy tay vì cái sự say xe của nó chứ không đâu!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dù sao thì, tớ vẫn còn sống sót và an toàn trước sự kiện ngày hôm qua ^o^. Bằng chứng là giờ tớ đang ngồi gõ cái entry này đấy thôi ^^. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Và dù sao thì... tớ vẫn không thể chỉ vì một cái sự kiện nhỏ nhoi đó mà ghét chú chó đấy được.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tình hình là ngược lại mới gay chứ!! &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rất muốn ôm chó mèo ;___;, nhà bạn nào có chú cún hoặc chú mèo nào sạch sẽ hung cho tớ qua ôm cái ^o^ (!) &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-8548956511385312128?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/8548956511385312128/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=8548956511385312128&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8548956511385312128'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/8548956511385312128'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/12/cho-say-xe.html' title='Chó say xe!'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sxuw3dgS3oI/AAAAAAAAAkQ/uVPVvOCeCn0/s72-c/Picture+007.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-2225183151263880237</id><published>2009-12-04T12:03:00.003+07:00</published><updated>2009-12-04T14:25:26.338+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Đi bộ. Mắt của loài ăn tạp.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hóa ra là dạo này mèo duy trì được thói quen rèn luyện thể lực nhiều hơn là mèo nghĩ ^o^.&lt;br /&gt;Bạn Siên Gà đã từng trố mắt lên khi mèo bảo rằng từ năm học thứ 2 trở đi  mèo sẽ đi bộ đến trường. Mất đâu đó khoảng 20 phút đi bộ, tính ra chắc cũng tầm hơn cây số gì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo chọn đi bộ phải có lí do gì chứ? Đương nhiên.&lt;br /&gt;Sức mèo tuy khỏe như vâm với thời tiết và các chiến binh bạch cầu thì cực kỳ quả cảm khi chống lại với virus, vi khuẩn, mèo cũng không dám coi thường mà suốt ngày để mình ngồi ỳ ra trước màn hình máy tính đâu.&lt;br /&gt;Cơ mà mèo không đủ sức để ép mình dành một thời gian nhất định chạy bộ theo đúng nghĩa gọi là thể dục. Vậy nên khi có cơ hội chính đáng để vận động như là đi bộ đến trường thì chả tội gì mèo không bám víu lấy nó để vớt vát cái cơ thể có xu hướng chịu tác động của việc ngồi quá nhiều TT_TT.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có vẻ như là mèo làm được nhiều hơn cái lịch trình tuần học 3 buổi của mình. Do cái sự nghiện trà sữa bất thình lình, mèo thường không kiềm chế được việc dong ra khỏi nhà vào lúc 9h tối, có khi là 10h lận, để phóng thẳng ra đầu đường Đội Cấn và mua một em trà sữa vị bạc hà về nhà thưởng thức. Đương nhiên, đó là lúc để mèo sử dụng phương tiện thuận lợi nhất của loài người: xe căng hải :)).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mất tầm 30 phút cho quãng đường cả đi và về khi mua trà sữa, và gần như tối nào mèo cũng ra khỏi nhà. Tức là cũng được 30 phút thể dục thể thao mỗi ngày đấy chứ!!&lt;br /&gt;Mà điều thú vị là, con đường mèo đi mua trà sữa và đường đến trường nằm ở hai hướng đối lập nhau. Thế nên bài tập cũng tăng thêm phần nặng khi mèo quyết định sẽ đi mua trà sữa sau giờ tan học buổi tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể ra thì quãng đường đi cũng là có mệt đấy, nhưng mèo vẫn rất chi là khoái chí và tung tẩy, vừa đi vừa lẩm bẩm theo những ca khúc vọng ra từ cái mp3 cà tàng, bất chấp thiên hạ đang nhìn mình như 1 con dở :)). Hơ hơ, nhưng mà khi mèo đã nhét headphone vô tai thì không cách nào không im lặng được nếu chẳng hay nó shuffle đến bài mèo thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, có một kinh nghiệm mà chắc chắn mèo sẽ không bao giờ dám mắc phải một lần nữa đó là: không bao giờ được phép đi bộ nếu trong dạ dày không có ít nhất đến lưng chừng, nếu như mèo không muốn một lần nữa rơi vào cái tình trạng khi trở về nhà không chỉ có tay chân run lẩy bẩy mà cả não bộ cũng tê liệt theo T_T. Đây gọi là bài học đắt giá cho "ngày đầu tiên đi học" của mèo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà nhân tiện hôm rồi trong một lần tung tẩy đi mua trà sữa, tự nhiên mèo lại nhớ đến một câu chuyện khoa học từng được nói đến trong bộ j-drama My Boss My Hero. Đó là câu chuyện về mắt của loài thỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thỏ là loại động vật ăn thực vật, chúng là những con mồi mà kẻ đi săn nhắm tới. Vì thế cho nên, đôi mắt của nó được thiết kế để có thể quay được 360 độ, giúp cho nó cảnh giác được tứ phía.&lt;br /&gt;Trong khi đó, những loài động vật ăn thịt như những con họ nhà mèo, nhà chó thì lại cần một hướng mắt thẳng để theo dõi mọi động tĩnh của con mồi mà bắt lấy khoảnh khắc của thời cơ săn đuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là tự dưng mèo lại cười. Nghĩ là, thế với những loài ăn tạp thì sao? Ví dụ như chính con người chúng ta chẳng hạn?&lt;br /&gt;Rõ ràng khi có những giải thích cực kỳ khoa học trên, chúng ta đã có thể trả lời được bản chất của loài người là kẻ đi săn, hay có nghĩa là loài thiên về ăn thịt.&lt;br /&gt;Liên tưởng đến cái cách loài người đối xử với chính đồng loại, đôi khi cũng thấy một sự tàn nhẫn đáng kinh ngạc ở trong đó. Vậy là... thoáng một chút buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà câu chuyện thì cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi ^^. Mèo nghĩ là cũng chẳng cần phải đào bới những thứ sâu xa hơn vì bây giờ không phải là lúc để mèo được quyền thảnh thơi mà ngồi bình luận chuyện dân tình thế thái. Có quá nhiều vấn đề của bản thân mà mèo vẫn chưa tìm được cách giải quyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nan giải.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-2225183151263880237?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/2225183151263880237/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=2225183151263880237&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2225183151263880237'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2225183151263880237'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/12/i-bo-mat-cua-loai-tap.html' title='Đi bộ. Mắt của loài ăn tạp.'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-9180293065065117152</id><published>2009-11-18T01:08:00.004+07:00</published><updated>2009-11-23T00:01:28.013+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► AMV'/><title type='text'>[giới thiệu] AMV - Revenge / EvilSpider</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:verdana;"&gt;No matter how much AMV I've watched, this &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;REVENGE &lt;/span&gt;by Evil Spider still always be the best one. I can't believe that Igor Utevsky created such a wonderful project like this.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Made for participation in AKROSS CON 2005, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;REVENGE &lt;/span&gt;gained 3 meritorious awards which were: Best Video, Best Technical Work, Best Story. In the official website of AMV, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;REVENGE&lt;/span&gt; has 9.78pt overall.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;REVENGE&lt;/span&gt; can be called a legendary AMV. Why?&lt;br /&gt;You will answer it yourself after watching it below.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Some more information:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Director: &lt;/span&gt;Igor Utevsky / EvilSpider Studio&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Song: &lt;/span&gt;Joshua And Servant Singers - Cells&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Anime:&lt;/span&gt; Cowboy Bebop, Wolf's Rain&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: transparent; border-collapse: separate; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;font-size:medium;" &gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: rgb(255, 255, 255); color: rgb(51, 51, 51); text-align: left;font-size:13px;" &gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: transparent; border-collapse: separate; color: rgb(0, 0, 0); font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: 2; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 2; word-spacing: 0px;font-family:'Times New Roman';font-size:medium;"  &gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: rgb(255, 255, 255); color: rgb(51, 51, 51); text-align: left;font-family:'lucida grande',tahoma,verdana,arial,sans-serif;font-size:13px;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="405" width="500"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/QEJbRlCbm8E&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x2b405b&amp;amp;color2=0x6b8ab6&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/QEJbRlCbm8E&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x2b405b&amp;amp;color2=0x6b8ab6&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="405" width="500"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-9180293065065117152?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/9180293065065117152/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=9180293065065117152&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9180293065065117152'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9180293065065117152'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/11/gioi-thieu-amv-revenge-evilspider.html' title='[giới thiệu] AMV - Revenge / EvilSpider'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6447777027775477384</id><published>2009-11-14T01:07:00.003+07:00</published><updated>2009-11-14T02:46:42.588+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Người giống Woo Hyuk... crying rain...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;...ấy là cái tên một câu chuyện của cô bạn thân nhất của mèo.&lt;br /&gt; Woo Hyuk là tên 1/5 của H.O.T., một trong số hiếm hoi những star mà mèo đã từng nhận làm "chồng" dù bây giờ nó đã được thêm hậu tố "cũ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------------&lt;br /&gt;Không có nhiều lắm những male celebrities đủ sức khiến mèo nằm mơ rằng mình sẽ là một cái gì đó gần gũi của anh.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 153, 255);"&gt;1. &lt;/span&gt;Người đầu tiên ấy của mèo là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Scott Moffatts&lt;/span&gt; - người anh cả của 2 thằng em sinh đôi trong bộ tam The Moffatts. Mèo chính thức chết mê chết mệt anh này kể từ "Until You Love Me", một MV tổng hợp của MTV từ cái thời mà đĩa CD vẫn còn là một vật phẩm xa xỉ khó kiếm ở cái xứ Lâm Thao nghèo nàn.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 153, 255);"&gt;2. &lt;/span&gt;Người thứ hai là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Aaron Carter&lt;/span&gt;, cậu nhóc tóc vàng cưa đổ mèo trong MV của "I want Candy". Aaron giờ ở nhà của mèo vẫn còn một cuốn sưu tập ảnh mèo cắt ra từ báo TNTP và HHT đấy nhé!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 153, 255);"&gt;3. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thích Tiểu Long&lt;/span&gt; cũng là một trong số những chàng trai khiến mèo rung động, kể cả cái sự phát phì của chàng ta bây giờ. Mặc dù mèo có cảm giác cái sự thích của mèo dành cho Thích Tiểu Long không được gần gũi cho lắm với cái ý nghĩa của tất cả những người còn lại ở đây.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 153, 255);"&gt;4. &lt;/span&gt;Vâng, chính là anh, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Jang Woo Hyuk&lt;/span&gt;. Anh là người đầu tiên *và chắc là già nhất :P* mèo cua về làm chồng và gọi đúng với cái danh từ "chồng yêu" như bao nhiêu bà Jang khác ở đầy rẫy khắp nơi kể từ ngày đó cho đến bây giờ. Và câu chuyện còn liên quan đến anh sẽ còn tiếp tục như là chủ đề chính của entry này sau một vài liệt kê nữa.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;5. &lt;/span&gt;Hongo Kanata&lt;/span&gt; là nhân vật sau đó được bạn mèo yêu thích. Tất cả xuất phát từ vai diễn Echizen Ryoma trong movie của Prince of  Tennis. Và mặc dù những gì mà Kanata thể hiện trong bộ phim đó vẫn chưa là trọn vẹn tính cách thú vị của nhóc kiêu ngạo Ryoma, cậu bé cũng đã mang đến một hình tượng sát thực nhất với nhân vật này trong tất cả các phiên bản chuyển thể trước nay như là movie, musical hay phiên bản của Trung Quốc...&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6. &lt;/span&gt;Và cũng cùng trong dàn cast của Prince of Tennis, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Aiba Hiroki&lt;/span&gt;, người đảm nhận vai diễn Fujii-kun là người đầu tiên xuất hiên trong ví của bạn mèo.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;7.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;Chà, quả là một con số đẹp cho con cưng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Yamada Ryosuke&lt;/span&gt;, nhân vật ít tuổi nhất trong số những người ảnh hưởng đến mèo và cũng là nhân vật mở đầu cho một thời kì đằng đẵng mèo theo đuổi tham vọng không đáy của ngày Johnny Kitagawa. Thích bé Yama lắm lắm lắm! Nhưng giờ bé chỉ là một hình mẫu con trai tương lai của bạn mèo mà thôi. Mèo với bé không hợp nhau để là một cái gì đó :P&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 153, 255);"&gt;8.&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Inoue Joe&lt;/span&gt; - là anh nhà của mình hiện giờ và forever kể cả nếu sự thật mèo đã thuộc về một ai đó. Anyways, hiện tại thì mèo thuộc về chính bản thân mình. Còn nói về anh Joe, blog này của mèo đã có quá nhiều thứ liên quan đến ảnh rồi.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;9.&lt;/span&gt; &lt;span style="color: rgb(255, 153, 255);"&gt;Sato Takeru&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;. Bạn già chết tiệt mèo thề là mèo yêu bạn ấy. Chỉ tiếc mèo đã là nô lệ của anh Joe rồi chứ nếu không thì dám mèo cũng chạy sang tranh phần bạn Takeru của em Nostalgic lắm.&lt;br /&gt;---------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9 là một con số hơi nhiều. Nhưng với mèo thì đến giờ bất cứ ai trong những cái tên trên đều là một ý nghĩa vô cùng lớn lao. Nhưng kể ra trong số ấy, có lẽ chỉ có cái tên Woo Hyuk có thể cho mèo một cảm giác thực như chạm khẽ từng đầu ngón tay vào thứ xúc cảm mơ hồ ấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện bắt đầu từ một sự tình cờ của năm lớp 11 khi mèo chợt phát hiện ra bản sao của Woo Hyuk ở ngay lớp H trong trường mình. Thực sự khi ấy mèo đã rất choáng váng bởi hơn bất cứ một thời điểm nào khác, những năm tháng cấp 3 là lúc mèo say nắng anh Hyuk khủng khiếp nhất. Cậu ấy là Việt Hưng, một cái tên đẹp dù rằng mèo cá mèo sẽ không thích gọi tên cậu ấy không có chữ đệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thế nào nhỉ? Kể từ giây phút ấy mèo nghiện cái việc được ngắm bạn ấy giống như thể được chiêm ngưỡng một Woo Hyuk bằng da bằng thịt. Mèo vẫn khoe khoang với những người bạn cũng có cùng tình yêu dành cho anh Hyuk về cậu bạn ấy, rằng đó là một bản sao hoàn hảo đến không ngờ. Mà chẳng phải chỉ có mèo, cả Kaze hay những nường hoàng tộc tổ 2 cũng có chung sở thích ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng... thật sự là mèo đã biết lòng mèo nghĩ khác, khác với chính cả ngày hôm qua khi thật tình cờ và bất ngờ mèo thấy Việt Hưng đứng giữa đám đông người trong lễ hội kỉ niệm 40 năm CNN. Và thế là cái ngày lễ kỉ niệm chán bỏ xừ như truyền thống bao năm của CNN bỗng chốc trở nên ý nghĩa hơn với mèo tất cả chỉ bởi sự xuất hiện đó. Dù rằng, đương nhiên vẫn như mọi khi, bạn ấy khoác vai hạnh phúc với một người mà mình mèo nghĩ là đã từng biết. Vẻ như vẫn là cô bạn lớp I mà ngay cái hồi đầu tiên mèo biết đến cái tên Việt Hưng thì cả trường đã biết họ là một bộ đôi hoàn hảo của CNN. Hình như vẫn là cô ấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt Hưng vẫn giống hệt như những ký ức của mèo 3 năm trở về trước.&lt;br /&gt;Cậu ấy giống như là một phiên bản trẻ hóa diện mạo của anh Hyuk. Nhưng Việt Hưng là Việt Hưng. Một Việt Hưng giống hệt như con người mà mèo không giấu nổi tò mò ngày ấy, mà đến bây giờ vẫn vậy. Cậu ấy có vẻ gì đó lạnh lùng và xa cách, cậu ấy giống như một lãng tử hào hoa mà các chị em vẫn mơ như là anh chàng bước ra từ truyện tranh... Cậu ấy khiến mèo muốn biết nhiều hơn về cậu ấy. Nhưng mà khó thay mèo lại không thể đến gần khi có một bức tường vô hình ở ngay giữa mèo và ánh mắt của cậu ấy. Đó là một đôi mắt rất đẹp. Và đôi mắt ấy hình như đã dành trọn cho một con người khác...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực tình thì... không thể phủ nhận là mèo đã và đang rất thích cậu ấy. Nhưng mèo lại chỉ muốn có một cơ hội trở thành một người bạn của cậu ấy thôi. Trực giác của mèo nói cho biết rằng tính cách của cậu ấy, một thứ mà mèo chưa bao giờ được chứng kiến hay cảm nhận, suốt từng ấy năm, là vô cùng thú vị. Nhưng lại cũng chính trực giác ấy nói cho mèo một điều có thể là không thật, nhưng đầy sức ám ảnh ấy là: mèo không phải loại con gái mà bạn ấy để tâm tới, kể cả với tư cách một người bạn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực sự là nói đến đây nhiều khi cũng thấy cay đắng... Lúc nào cũng là vậy, lúc nào mèo cũng không được coi như là một đứa con gái theo đúng nghĩa của nó. Gắn cái mác "cá tính" bên cạnh đâu có gì là tự hào? Trái lại, nó thực ra giống như một cái mác "tử tội" đủ để khiến cho phần đông số người ta xa lánh với mèo hay chỉ đối với mèo bằng những giao tiếp xã giao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi, mèo cũng muốn trở thành một con người khác ngọt ngào hơn, nữ tính hơn. Nhưng có lẽ thời gian đã là quá lâu để "cá tính" bị vôi hóa dính chặt vào niềm kiêu hãnh của mèo. Mà con mèo 3 chân này, nếu mất đi lòng tự hào ấy thì chẳng còn con đường nào để đi ngoài cái chết. Niềm kiêu hãnh ấy đã giữ cho mèo tồn tại đến tận ngày hôm nay, bỏ đi làm sao được cái phao duy nhất cho mình nổi giữa đại dương mênh mông sóng? Vứt đi rồi liệu thực sự sẽ có một con thuyền đi qua cứu vớt, hay lại bỏ mặc mèo chết chìm giữa khoảng bao la?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi... là thế đấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những con người có giá trị ảnh hưởng đối với mèo luôn là những người khiến mèo phải đối diện với chính bản thân mình, để rồi lại tự thấy mình cô đơn và lạc lõng, không một điểm tựa, không một yêu thương, không một tin tưởng. Muốn yêu thương cũng thật là khó, nói gì đến được yêu thương?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi thiệt là lố bịch làm sao...&lt;br /&gt;Biết chắc nếu gặp lại, không, đúng hơn là nhìn thấy bạn Việt Hưng một lần nữa, cái mớ bòng bong này lại khiến cho mèo muốn phóng vút xe lên 70-80 cây số, thế mà cái bất chợt ngày hôm nay mèo vẫn cứ muốn nó lặp lại! Cũng phải hơn 1 năm kể từ cái lần mèo tình cờ thấy bạn ấy bước nhanh dọc con đường chính trong Hanu rồi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhận là rất vớ vẩn.&lt;br /&gt;Nhưng mèo biết là mèo thích bạn ấy đến kì lạ, dù chỉ một việc đơn giản là tình cờ nhìn thấy bạn ấy ở trên đường. Dù ngày hôm nay mèo thực sự muốn khóc, mèo lại không cản được nụ cười vì một bất ngờ thú vị.&lt;br /&gt;Điên thật, nhưng mèo thích cái cảm giác quái dị này dù nó làm cho mèo ít nhiều thấy đau ở một cõi sâu xa nào đấy mà lâu lắm rồi đã hóa thành hoang mạc.&lt;br /&gt;Ngày hôm nay trời có một chút mưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;crying rain...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6447777027775477384?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6447777027775477384/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6447777027775477384&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6447777027775477384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6447777027775477384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/11/nguoi-giong-woo-hyuk-crying-rain.html' title='Người giống Woo Hyuk... crying rain...'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-842188846690447597</id><published>2009-11-06T22:21:00.006+07:00</published><updated>2009-12-24T02:45:35.737+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ JEs'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Sato Takeru.♥_'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ favarist'/><title type='text'>Những nhà vô địch bị teen girl Nhật Bản "phục kích" từ sau lưng</title><content type='html'>&lt;img style="float: left; margin-right: 3px;" src="http://img43.imageshack.us/img43/4844/apple06.gif" border="0" /&gt; Hớ hớ! bị "phục kích" từ phía sau tức là "ôm" đấy ạ!&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhờ cái rss tớ đặt theo dõi tại trang KJ, tớ biết đến danh sách bình chọn top 30 ngôi sao nổi tiếng trong làng giải trí Nhật Bản nằm trong tầm ngắm của công chúng. Và mục tiêu của họ, hay cũng chính là chủ đề của bình chọn lần này, là: ÔM SAU LƯNG!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là do Oricon thực hiện, bình chọn này do goo, một trang web đồ sộ của Nhật thực hiện. Tớ không dám khẳng định 100%, nhưng xem chừng goo rất giống với một dạng yahoo: có search, có news, có data lưu trữ, có blah blah blah ngay khi bước vào trang chủ của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung thì bảng bình chọn này không thật sự thỏa mãn được tình yêu của tớ khi có một số zai trong tủ nhà tớ không thấy có tên xuất hiện. Nhưng mà dù sao thì nó cũng được hòm hòm. Với lại top tới 30 lận =&gt; là cơ hội khoe zai rất chi là tốt. Phải tận dụng chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi!&lt;br /&gt;Khỏi nói dông nói dài nữa XD. Giờ đến lúc khoe zai nhà tớ rồi đây ^o^&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;embed src="http://img39.imageshack.us/slideshow/smilplayer.swf" name="smilplayer" id="smilplayer" bgcolor="FFFFFF" menu="false" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" flashvars="id=img39/3526/12572190952na.smil" height="320" width="426"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-842188846690447597?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/842188846690447597/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=842188846690447597&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/842188846690447597'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/842188846690447597'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/11/nhung-nha-vo-ich-bi-teen-girl-nhat-ban.html' title='Những nhà vô địch bị teen girl Nhật Bản &quot;phục kích&quot; từ sau lưng'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-9132077124577001458</id><published>2009-10-21T17:46:00.009+07:00</published><updated>2010-03-14T11:51:46.921+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Chiếc hộp thời gian: món quà số 1</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify; font-family: trebuchet ms;"&gt;Gọi là học tập bạn Pika Rock, mèo cũng làm 1 dạng bài entry có cùng 1 tên gọi để... khoe của :)). Cái sở thích điên rồ của mèo ấy là sưu tập "đồ cổ" sẽ được gắn mác "Chiếc hộp thời gian" cho nó oai. Nói gì thì nói, thứ mà mèo đam mê nhất trong hàng loạt những thiết bị diệu kỳ của bạn Doraemon là "Cỗ máy thời gian" mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gọi là "đồ cổ" thế thôi. Mèo chả đại gia đến mức làm nhà sưu tầm thế đâu. Có thể hiểu đơn giản nó là những món đồ xưa cũ, xưa ở tuổi thọ của nó, cũng có thể xưa ở style, ở thời điểm mà nó thịnh hành trong quá khứ. Mèo rất nhớ cái thời "ngày xưa ơi" ấy, và mèo muốn kiếm về trong góc bàn của mèo những món đồ nhắc nhớ mèo những quá khứ đẹp đó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tada... và đây là món đồ đầu tiên sau nỗ lực tìm kiếm của mèo ^o^:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/St7ubEqwXlI/AAAAAAAAAkE/xtgibpIrMdo/s1600/IMG_2521.jpg" rel="lytebox"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/St7ubEqwXlI/AAAAAAAAAkE/xtgibpIrMdo/s400/IMG_2521.jpg" alt="mèo 3 chân" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mọi người đã thấy quen chưa ạ ;). Bút máy (bút mực) Trường Sơn màu đỏ và bút kim Hồng Hà màu xanh bộ đội rất kiểu nhà quê :)).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vầng! Nhưng đó là tình yêu suốt những năm học cấp 1 của mèo đấy ạ. Những năm đầu tập viết chữ, bút mực Trường Sơn màu đỏ lúc nào cũng đồng hành trong hộp bút của mèo.&lt;br /&gt;Thú thực là hồi đó mèo chỉ thích mỗi bút Trường Sơn thôi vì nó rẻ (hồi lớp 5 của mèo là 3000 thôi) là một mà viết sướng ơi là sướng, êm tay mà nét to. Dầu rằng biết viết bút kim chữ sẽ đẹp hơn và thậm chí còn trơn tru hơn nữa, mèo vẫn gắn bó với em nó cực kỳ.&lt;br /&gt;Bút kim thì phải mãi đến sau này mèo mới thích viết. Và dù bây giờ có bao nhiêu cái bút đắt mấy chục ngàn đi chăng nữa, mèo cá rằng không có bất cứ một cái bút nào có thể viết ngọt ngào hơn được bút kim đồ cổ này của Hồng Hà. Cái bút này cũng xuất hiện hơi bị nhiều trong những bộ phim chiến tranh Việt Nam rồi đó nha ;).&lt;br /&gt;Cũng cây bút kim ấy, ngày xưa mèo có 1 cây màu xám tro, đẹp mê hồn. Mà xong vì chuyển nhà qua chuyển nhà lại giờ mèo chả biết nó lưu lạc phương trời nào rồi í :-&lt;. Dầu sao thì hôm nay đi mua đồ không được màu tro quyến rũ ấy, lấy em màu xanh này cho nó cổ điển những năm tám mấy cũng là một điều hay ho.  Để ý tiếp đến cái thước kẻ có 2 đơn vị đo cm và inch 2 màu đen đỏ kia nha. Từ bé đến lớn mèo chỉ thích dùng thước 30cm thôi. Cầm mà đập đứa nào thì cứ gọi là... sướng cả tay =)). Và cái em 2 màu xanh đỏ kia hồi lớp 3 mèo cũng có 1 em na ná thế (mặc dù chắc chắn nó là đồ Tàu hay đồ Việt chứ không phải mác made in Thailand như em trong ảnh). Cái thước đó ngày xưa gắn bó với bạn mèo đâu đó khoảng 2 hay 3 năm học gì đó lận cơ. Bạn thích em nó lắm vì nó dẻo thôi rồi, uốn cong hoài mà chả gãy. Cơ mà thực tế thì loại thước kẻ 30cm mà mèo hay dùng nhất thì vẫn lại là cái em đồ Tàu mà giờ ra ngoài hàng mua vẫn còn ối đó: có cái vỏ bọc màu vàng chói lóa ế. Mèo cũng thích em nó nữa. Nhưng mà giờ đi tới đi lui chỉ tìm thấy cái loại nhựa cứng mà font chữ sử dụng cho mấy cái số in trên thân thước hình như là Arial cỡ 10 sao đó TT_TT. Hãng này ra 2 mẫu thước. Cái kể trên thì cứng và giòn, còn cái mèo thích nó dùng font chữ có chân, các số in béo tròn mà đường nét thanh mảnh và độ dẻo của cái thước chuẩn hơn hẳn. Tiếc là giờ em nó thuộc hàng hiếm :-&lt; i =""&gt; quả thực là lí tưởng cho 1 cuốn Nhật Ký tiện cho mèo vẽ hươu vẽ vượn và đính đủ các thứ lỉnh kỉnh vào em nó (kiểu như biên lai đánh dấu kỉ lục con số lớn nhất mà TK Vietcombank của mèo từng có chẳng hạn =)) )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ơ hờ... 3 thứ đó là đủ cho một ngày hôm nay sung sướng dù vẫn đang ốm quay ốm quắt rồi :)).&lt;br /&gt;Khi nào rảnh rang sẽ khoe thêm một vài món đồ cổ đúng nghĩa của nó khác =)).&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-9132077124577001458?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/9132077124577001458/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=9132077124577001458&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9132077124577001458'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9132077124577001458'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/10/chiec-hop-thoi-gian-mon-qua-so-1.html' title='Chiếc hộp thời gian: món quà số 1'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/St7ubEqwXlI/AAAAAAAAAkE/xtgibpIrMdo/s72-c/IMG_2521.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-5989683933165972734</id><published>2009-09-30T20:21:00.005+07:00</published><updated>2011-02-05T17:31:09.001+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Drama'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ favarist'/><title type='text'>[review] Drama: Jotei ~ Nữ hoàng của đêm tối</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);font-size:180%;" &gt;~Jotei~&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;&lt;span style="font-size:6px;"&gt;&lt;span style="color:Purple;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:times new roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(255, 102, 102);"&gt;Nữ hoàng của đêm tối&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="color:Purple;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;&lt;img src="http://img98.imageshack.us/img98/6973/jotei01.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:DarkGreen;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;&lt;br /&gt;Thông tin chung:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;&lt;b&gt;Kanji: &lt;/b&gt;女帝 (Empress / Nữ hoàng)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Dạng phim: &lt;/b&gt;Renzoku&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Số tập:&lt;/b&gt; 10&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Tỉ suất khán giả: &lt;/b&gt;11.6 (Kanto)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Đài truyền hình: &lt;/b&gt;TV Asahi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Thời gian phát sóng: &lt;/b&gt;từ 13/7/2007 đến 14/9/2007&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Khung giờ chiếu: &lt;/b&gt;21:00-21:54 tối thứ Sáu hàng tuần&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt; &lt;b&gt;Ca khúc chủ đề: &lt;/b&gt;Kanata do Nanamusica trình bày&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;Phim đã có phụ đề tiếng Việt, mặc dù không phải do JPN sub :P&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family:Palatino Linotype;"&gt;&lt;b&gt;*chú ý: &lt;/b&gt;bài cảm nhận có lộ nội dung&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://img193.imageshack.us/img193/3233/jotei02.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Host / Hostess trong tiếng Nhật để chỉ một nghề: nghề tiếp viên tại câu lạc bộ đêm. Đó là một danh từ nhạy cảm, bởi rất nhiều người coi họ chỉ đơn thuần là ả gái điếm hay gã trai bao. Tuy nhiên, thế giới đêm tối của những host hay hostess tại kinh đô giải trí Nhật Bản không đơn thuần như thế. Đằng sau vẻ bề ngoài hào nhoáng của những chai rượu đắt tiền, lấp lánh trong ánh đèn neon là cả một cuộc chiến khốc liệt. Ngôi vị nữ hoàng của đêm tối chỉ thuộc về ai vẹn toàn cả nhan sắc và phẩm cách.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;   &lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Con người trong xã hội hiện tại được sinh ra đã có sẵn một địa vị cho mình. Đứa trẻ may mắn lớn lên trong một gia đình giàu có và quyền lực luôn tự cho mình cái quyền vênh váo và coi thường kẻ nghèo hèn. Những kẻ thấp kém hơn về gia thế, hoặc cả về ý chí bản thân, tốt hơn hết nên xác định vị trí của mình mà tránh sang một bên, an phận thủ thường. Còn một khi đã muốn đứng lên chống lại tên ngạo ngược, nên biết rằng con đường phải đi không chỉ có chông gai mà còn phải đối mặt với đơn độc cả một đời người.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;img src="http://img81.imageshack.us/img81/535/jotei03.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Cô gái trẻ 18 tuổi đầu Tachibana Ayaka bị cuộc đời bỏ rơi giữa những tiếng cười nhạo của cô bạn cùng lớp sẵn gia cảnh quyền thế, giữa nỗi đau vì cái chết do lao lực của mẹ - người thân duy nhất, giữa sự thật rằng mẹ con cô bị đàn ông bỏ rơi vì đam mê quyền lực. Trong mối thâm thù lớn lao đến cực điểm, Ayaka từ bỏ giấc mơ theo học đại học để tìm đến một câu lạc bộ đêm tại Osaka. Cô đã quyết định dấn thân vào con đường trở thành "Nữ hoàng đêm tối" – người phụ nữ quyền lực có đủ sức rửa hận nghèo hèn và bắt người đàn ông tệ bạc kia phải trả giá.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;img src="http://img97.imageshack.us/img97/890/jotei04.png" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Sắc đẹp và mùi vị cơ thể không phải là vũ khí đủ sắc bén để đưa quyền lực về tay một hostess. Tiếc thay, người phụ nữ được ái mộ nhất câu lạc bộ đầu tiên mà Ayaka gia nhập lại không nhận ra được điều đó. Còn tội nghiệp hơn cho cô nàng khi nụ cười khinh bỉ vẫn có thể nở trên môi khi đối thủ khủng khiếp đã để lộ móng vuốt. Trước một lời nhạo báng "quê mùa" dành cho lính mới tò te nhưng khát vọng trở thành nữ hoàng, bạn có thể nói gì để khẳng định tiềm lực của bản thân? Dõng dạc khẳng định đam mê với một đôi mắt rực lửa ý chí nói cho cùng vẫn chỉ là hiểu hiện bề ngoài. Một người phụ nữ có khả năng trở thành nữ hoàng là phải như Ayaka, cúi mình nói lời cảm ơn vì chỉ bảo của đàn chị đi trước.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;img src="http://img16.imageshack.us/img16/6333/jotei05.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;   &lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Lời khuyên của người mẹ mà Ayaka luôn tự hào rằng hãy dành "lần đầu tiên" của mình cho tình yêu thực sự đã bị cô xếp lại trong một góc của tâm hồn. Bởi vì, nếu như "cơ thể" này là một trong những con mồi câu được cá lớn, thì một nữ hoàng tương lai như Ayaka phải vượt qua nó trước tiên với nỗi sợ hãi lớn nhất: ông trùm miền nam! Tuy nhiên, đàn ông không phải ai cũng là kẻ đam mê tửu sắc. Những thế lực có thể giúp Ayaka đạt được ngôi vị nữ hoàng ấy phải được đốn gục bằng một trí tuệ sắc bén và một trái tim nhân bản của con người. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;img src="http://img81.imageshack.us/img81/60/jotei06.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Như một mama của Ayaka đã từng nói, chiến đấu hết mình để đạt được mục tiêu sẽ không đưa bất cứ ai lên được ngôi vị nữ hoàng. Địa vị của người phụ nữ quyền lực bóng đêm phải được tôn lên bởi chính những hostess đồng nghiệp, và bởi tất cả những khách hàng tìm đến thế giới này.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;   &lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Vậy thì, bằng cách nào Ayaka có thể đạt được mục tiêu của mình khi hận thù ngày càng lớn mà tình yêu đầu dành cho Date Naoto – chỗ dựa tinh thần mỗi lúc cô đơn của Ayaka – lại đang biến mất theo một ý nghĩa đau đớn hơn cái chết? Con đường trở thành nữ hoàng của Ayaka vẫn còn rất dài ở phía trước.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;img src="http://img16.imageshack.us/img16/715/jotei07.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;img src="http://img16.imageshack.us/img16/8772/jotei08.jpg" alt="" class="tcattdimgresizer" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;Với diễn xuất tuyệt vời của dàn diễn viên chính: Kato Rosa (Tachibana Ayaka), Matsuda Shota (Date Naoto), Sakai Ayana (Hojo Rina)… Jotei đem đến một cái nhìn toàn diện hơn về thế giới giải trí mà nhiều người vẫn hay xem thường. Bên cạnh cuộc chiến khốc liệt của những loài hoa trong đêm tối, sự trưởng thành trong mỗi con người về quan điểm sống và tình yêu chắc chắn là bài học đáng giá mà bạn để lỡ nếu bỏ qua tác phẩm này.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Copyright to mèo 3 chân (aka. Dara)&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Palatino Linotype;font-size:100%;"  &gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt; 2009-7-13&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-5989683933165972734?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/5989683933165972734/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=5989683933165972734&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5989683933165972734'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5989683933165972734'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/09/review-jotei.html' title='[review] Drama: Jotei ~ Nữ hoàng của đêm tối'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-9014895065642328359</id><published>2009-09-07T13:45:00.018+07:00</published><updated>2010-03-14T11:51:09.515+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Viet Rock'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><title type='text'>[giới thiệu/cảm nhận] Music: BLACK INFINITY - 666 Metal</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tớ không dám tự nhận mình là một rock fan. Tớ chỉ là người không thể sống nếu thiếu âm nhạc. Và trong hằng hà sa số những thể loại nhạc xuất hiện trong lịch sử loài người, rock có lẽ hợp với tớ nhất từ giai điệu, ca từ, âm thanh của nhạc cụ tới phong cách thể hiện và quang trọng nhất là tâm trạng nữa. Thế nên, nếu ai hỏi tớ thích dòng nhạc nào nhất, tớ vẫn trả lời chẳng hề phải đắn đo: đó là rock!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cũng chính bởi vì không phải là đứa có thể yêu thích một cái gì đến đam mê cuồng nhiệt và dồn mọi tâm trí vào đó, tớ không sẵn sàng (hay nói chính chuẩn ra là quá lười :P) để tìm hiểu về lịch sử ra đời, về các thể loại rock khác biệt và đương nhiên, nghe được bằng hết những thứ mà rất nhiều người bạn tớ vẫn đam mê dù đôi lúc cũng tò mò chết được. Thế nên là, tớ phải nói trước bài viết này đây ngập tràn suy nghĩ và cách dùng từ theo cảm tính của tớ. Vậy nên bạn nào rành về rock mà cảm thấy nực cười vì có 1 đứa kém cỏi nhưng cố show off như thể mình rành về rock thì không phải đâu nhé, tớ chỉ đang cố gắng diễn đạt được suy nghĩ của tớ thôi +_+.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ ít khi nghe rock Việt, vì không khí trong rock Việt không hợp với con người tớ. Không biết diễn giải như thế nào, nhưng phần lớn các bài rock Việt mà tớ đã nghe đều không mang đến cho tớ 1 cảm giác ngỡ ngàng phút ban đầu. Mà thực sự tớ là người sống bởi ấn tượng đầu tiên. Thế nên nếu nó không thu hút tớ tại xuất phát điểm, khó lòng dẫn dắt và thôi miên được tớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ mà hôm rồi đi the Garden, khi đang lang thang trong nhà sách của nó, cả một kệ đĩa phát hành có bản quyền xếp hiên ngang trước mặt tớ. Cái căn bệnh ôm đĩa xịn từ Nhật với cái giá đắt đỏ về đã nâng cái sự tôn trọng Berne của tớ lên 1 mức kì lạ. Tất nhiên tớ không đại gia đến mức cái gì cũng bỏ tiền ra mua, nhưng bỏ ra vài chục nghìn để mua một album chuẩn của nhạc Việt đối với tớ cũng là một việc nên làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lượn lờ một hồi tớ tia được khá nhiều những album rock mà có lẽ tớ đã biết qua ít nhiều.&lt;br /&gt;- Một album của Triệu Hoàng có bài Buông Xuôi.&lt;br /&gt;- Một album của Unlimited có bài Mộ Gió.&lt;br /&gt;- Một album nữa tớ không nhớ tên nhưng một dịp về quê được xem music video của nó trên PV, thực sự ấn tượng bởi những tương tác video trong MV đó (cái tớ đang chờ đợi để được học nè). Mặc dù phải nói thật rằng rock của họ xem ra không ăn khớp với MV và thực thì xem cả 1 cục MV na ná nhau cũng cảm thấy mệt.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bìa đĩa của những album trên thực sự rất ấn tượng. Thế mà...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng tớ lại có một lựa chọn cực kỳ liều lĩnh khi nhặt lấy album của một ban nhạc mình không biết tí gì, đồng nghĩa với nguy cơ nó không hợp với mình rất cao vì như tớ đã nói ở bên trên về rock Việt trong cảm nhận của tớ. Và album đó là &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;666 Metal&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span&gt;của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Black Infinity&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng phải có lí do gì tớ mới chọn nó chứ?&lt;br /&gt;Tất nhiên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ nhất phải kể đến bìa album 666 Metal là một màu đen thực sự hoàn hảo với hình một ông già có phần ghê rợn cầm chiếc đũa nhạc trưởng, phía sau có những bóng mờ màu xanh đỏ như ngọn lửa tử thần. Đặc biệt nhất là việc sử dụng màu bóng và cách nhá ánh bạc càng khiến cho bìa album này trở nên ma quái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt sau của nó cũng vậy, sử dụng chung một gam màu với hình hành như xoáy sâu vào trong, dù không định nghĩa rõ ràng đó là gì nhưng khiến cho người xem có cảm giác họ đang đứng giữa một hành lang sâu hun hút bóng tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc sử dụng một hàng ký tự la tinh với những Omega, 666 Satan... cũng khiến tớ tò mò không kém bởi tớ có một hứng thú đặc biệt với biểu tượng học từ khi còn khá nhỏ (Sau này khi đọc truyện của Dan Brown thì lại càng mê hơn nữa :P).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy, chỉ riêng cái bìa đĩa cùng tên nhóm nhạc đã đập ngay vào gu nghe nhạc của tớ bởi một album như thế này dễ sẽ là theo phong cách death metal mà tớ thường không thích vì sự luẩn quẩn và bế tắc mà nó hay tạo ra cho tớ mỗi lần nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ hai, điều thực sự khiến tớ tò mò về album này là việc nó sử dụng ngôn ngữ hoàn toàn bằng Tiếng Anh. Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà không tính đến... con tem của Cục nghệ thuật biểu diễn thì không ai nói đây là một album của người Việt. Cơ mà nó lại được bày bán rộng rãi trong một nơi như là &lt;span style="font-style: italic;"&gt;the Garden&lt;/span&gt;? Đó thực sự là một ma lực rất lớn đối với tớ bởi thật lòng tớ cảm thấy nhạc Việt khó có sức vươn ra tầm thế giới mà trong đó việc sử dụng tiếng Anh trong ca khúc là một ví dụ. Có tiếng Anh đã là hiếm hoi, huống hồ một album hoàn toàn không có ngôn ngữ mẹ đẻ. Âm nhạc sẽ ra sao? Phát âm tiếng Anh như thế nào? Tớ không thể không tìm hiểu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tớ đã mua em nó về với đầy thử thách thích/ghét như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img412.imageshack.us/img412/8536/378824911666c2fb9712o.jpg" rel="lytebox"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 500px; height: 407px;" src="http://img412.imageshack.us/img412/8536/378824911666c2fb9712o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:courier new;font-size:130%;"  &gt;&lt;br /&gt;Black Infinity&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:courier new;font-size:180%;"  &gt;~666 Metal~&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;&lt;br /&gt;Intro - Return for Dying&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Heaven Downfall&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Lost Angels&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;The Secret&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Paint Yourself All Black&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Embracing Hearts&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;When Her Love on Fire&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Deathbed Illusion&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Celebrating Nightmare&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;God&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);font-family:courier new;font-size:100%;"  &gt;Apocalyptic&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Intro - Return for Dying&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Black Infinity gân ấn tượng cho tớ ngay từ đoạn dạo đầu của Intro - Return for Dying. Một phong cách rock khá nặng nề, nhưng âm thanh của nhạc cụ mà 666 Metal thể hiện ngay từ đầu đã cho thấy một sự xuất sắc và phong cách âm nhạc hướng ngoại hơn tớ tưởng. Các góc cạnh của âm nhạc và tiết tấu biến đổi liên tục, năng động đến bất ngờ. Điều này là điều tớ ít thấy trong những ca khúc rock Việt mà tớ từng nghe.&lt;br /&gt;Ấn tượng quan trọng nhất vẫn là kĩ thuật xuất sắc của từng thành viên trong ban nhạc. Cả guitar, cả bass, cả vocal và đặc biệt là trống khiến rơi vào cơn choáng váng. Thực sự tớ không nghĩ âm nhạc trong rock Việt có thể đa dạng và hoàn hảo đến thế chỉ trong một bài hát. Có thể là tại tớ nghe quá ít rock Việt. Nhưng tớ dám tin rằng cũng khó có một ban nhạc nào khác đầu tư khủng khiếp vào giai điệu và show off kĩ thuật âm nhạc như Black Infinity. Bên cạnh đó phần lyric và giọng ca của lead vocal cũng thật sự ấn tượng. (cơ mà tớ aprriciate phần âm thanh hơn)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Heaven Downfall&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Là một ca khúc vào đầu vô cùng sôi nổi và giọng ca vang lên khá sớm trong trường giai điệu. Nhưng cũng chính vì thế điểm dừng của lời ca để cho nhạc cụ solo ở đoạn giữa khá là nhiều.&lt;br /&gt;Heaven Downfall thể hiện nổi bật chất giọng của vocal chính. Mặc dù hát theo kiểu death voice, phát âm tiếng Anh trong ca khúc này thực sự rất chuẩn.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, Heaven Downfall mang đến cho tớ một ấn tượng khá quen thuộc với những death metal của nước ngoài mà tỡ đã tình cờ nghe qua nên không tạo cho tớ quá nhiều bất ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lost Angels&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Khác với Heaven Downfall, Lost Angels lại có một đoạn dạo đầu khá dài show off kĩ thuật bass và trống khá là thú vị. Tuy nhiên, nhiệt tình thật sự của ca khúc lại chỉ có được khi lời hát bắt đầu.&lt;br /&gt;Tớ đặc biệt thích đoạn break music và điệp khúc dồn dập của Lost Angels. Nó tạo nên cho tớ cảm giác thực sự như đang đứng giữa ranh giới của thiên thần và ác quỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;The Secret&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS8yMS9hMjEwNDM2MmIwMDRmMTk1MzgzYjVkMzNkY2E0YWIyNS5cUIbaBmUsICDN8VGhlIFNlY3JldHxCWeBGFjayBJWeBmZpWeBml0eXxmYWxzZQ" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" height="61" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;Đây là ca khúc đặc biệt mà tớ thích nhất, cũng là xuất sắc nhất album theo cảm quan của tớ.&lt;br /&gt;Có một lí do đặc biệt để tớ kết luận như vậy bởi vì... đoạn dạo đầu tiên của The Secret là một tiết tấu cực kỳ đặc trưng của... cải lương ạ. Và tớ thực sự kính nể người đã viết nên ca khúc này bởi vì sự chuyển biến hợp lý không ngờ từ điệu cải lương sang khúc rock metal mạnh mẽ. Mà không phải chỉ có đoạn đầu của the Secret, trong cả ca khúc này điệu luyến láy không lẫn đi đâu được của cải lương vẫn cứ được nhá lại liên tục. The Secret là một sự kết hợp tuyệt vời của âm nhạc truyền thống Việt Nam và phong cách metal rock của nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Paint Yourself All Black&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Ngay mở đầu của ca khúc này đã gợi đến cho tớ phong cách rất cổ điển của death metal :)). Đúng không khí u ám của nó mà tớ không mê. Nhưng nói về âm nhạc của ca khúc này thì thực sự là rất xuất sắc. Tớ sẽ thích bài này hơn nếu nó chỉ đơn thuần là biểu diễn nhạc cụ. Thì vì cái khiến tớ dị ứng nhất của death metal là phong cách hát mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Embracing Hearts&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Phong cách của Embracing Hearts gợi nhớ cho tớ đến một phong cách rock rất cổ, nổi tiếng và rất quen thuộc nhưng tớ lại không thể nhớ ra một cái tên nhóm nhạc đình đám nước ngoài nào thuộc dòng này. Nhìn chung thì những lúc tâm trạng thì rất thích kiểu trầm này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;When Her Love on Fire&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Là một bản solo xuất sắc dành cho tay chơi keyboard. When Her Love on Fire gợi nhớ đến phong cách nhạc giao thưởng thính phòng có tính học thuật cao với những biến tấu khi trầm nhẹ thanh thoát khi dồn dập vội vàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Death Illusion&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Mở đầu của Death Illusion là sự tiếp nối khúc solo piano từ bài trước rồi đột ngột chuyển sang tiết tấu nhanh mạnh cuồng nhiệt của rock. Thế nên nếu bạn không để ý tên bài, chắc chắn bạn sẽ không thể ngờ bắt đầu của Death Illusion lại là solo keyboard.&lt;br /&gt;Sự thú vị đó đem đến cho Death Illusion âm hưởng của kết hợp đa chiều nhất trong toàn album. Với tiếng keyboard mang hiệu ứng electric, Death Illusion trở thành ca khúc dễ nhận diện các phân đoạn nhạc cụ nhất trong toàn album. Tuy nhiên điều đó không làm cho Death Illusion trở nên rời rạc mà ngược lại giống như được phân khúc thành những chương hồi tiếp nối không giống nhau nhưng không thể tách rời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Celebrating Nightmare&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Càng đi về cuối album thì cảm hứng thần thánh hóa đến với tớ càng nhiều qua phong cách nhạc và giọng hát. Thực tế là, tớ cũng không biết phải diễn đạt cảm xúc của mình như thế nào. Nó giống như là khi mở đầu ta thấy một chàng trai với đôi cánh khổng lồ màu đen ở sau lưng, với một nét mặt mang nhiều cảm xúc nặng nề. Nhưng đến lúc này đây, dường như anh ta đang muốn giũ bỏ tất cả và giang sải cánh ra muốn bay lên bầu trời xa có ánh sáng le lói đằng sau những tảng mây đen vần vũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;God&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;God là một ca khúc với tiết tấu dồn dập mà nếu tiếp tục hành trình tưởng tượng từ Celebrating Nightmare kể trên thì đây chính là trường đoạn con người chiến đấu với thế lực tự nhiên là những đám mây đen kia để tìm đến cái đích mà anh ta hướng tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Apocalytic&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;là một kết thúc đẹp cho một album với những phím keyboard kéo dài và ngân vang. Tuy nhiên, đó không phải là một cái kết hoàn hảo mà tạo nên một hướng đi mở cho cảm xúc, giống như là điểm dừng của một tập truyện chưa có hồi kết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chung quy lại thì &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;666 Metal &lt;/span&gt;&lt;span&gt;của&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Black Infinity&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;không phải là một album âm nhạc có thể khiến tớ nghe quên ngày tháng. Nhưng chắc chắn là nếu Black Infinity ra đĩa tiếp bạn sẽ bỏ tiền đi mua đồ xịn XD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;*Chú thích: Về hình ảnh bìa đĩa và booklet của album này tớ sẽ update trong thời gian tới khi có hôm nào đó tớ đủ chăm chỉ mò đến trường đủ sớm để phòng thư viện vẫn cho tớ xài máy scans. Update Later!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về việc chia sẻ file mp3 thì tớ cho là 46k cho một album xuất sắc về âm nhạc như Black Infinity thì không có gì là quá đáng. Mọi người nên kiếm cho mình cái đĩa tem đàng hoàng của album này. Tất nhiên, nếu trong trường hợp bạn vẫn muốn nghe trước thì có thể contact trực tiếp với tớ. Chỉ share one by one thôi, không public đâu :). Ở đây tớ chỉ upload duy nhất &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:78%;" &gt;The Secret &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;với mong muốn chia sẻ sự kết hợp sáng tạo của rock và cải lương thôi ^o^.&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-9014895065642328359?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/9014895065642328359/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=9014895065642328359&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9014895065642328359'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/9014895065642328359'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/09/gioi-thieucam-nhan-black-infinity-666.html' title='[giới thiệu/cảm nhận] Music: BLACK INFINITY - 666 Metal'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-5626671483668461018</id><published>2009-08-30T09:05:00.008+07:00</published><updated>2009-11-06T11:43:33.307+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Inoue Joe.♥_'/><title type='text'>Chúc mừng sinh nhật anh yêu :x</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos-e.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs171.snc1/6411_1208826827049_1420062893_30584500_6394545_n.jpg" rel="lytebox"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 298px; height: 446px;" src="http://photos-e.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs171.snc1/6411_1208826827049_1420062893_30584500_6394545_n.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div  style="text-align: justify; font-style: italic;font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Pa! Pa! Pa!... Thấm thoắt thế mà đã hơn một năm kể từ ngày em nói lời xin chào đến anh rồi đấy! Thời gian trôi qua nhanh thật...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày anh xuất hiện trong đời em đến bây giờ nhớ lại vẫn cứ như một ảo ảnh. Anh khuấy động mọi cảm xúc và giác quan, những thứ tưởng chừng đã chìm vào quên lãng bởi những tháng ngày cô độc. Anh là chú chim ruồi tinh nghịch chọc trêu em. Em ngạc nhiên bật hỏi: "Tên anh là gì?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh giống như mùa xuân đến trong lòng một trái tim băng giá. để khiến em trở thành một con xe cuồng nộ, tìm mọi cách để đến gần anh hơn như một vạch đích hạnh phúc. Ban nhạc một chàng trai là anh thật diệu kì. Nhưng cái em yêu không phải chỉ có thế. Hiểu biết nhiều thật nhiều về con người anh mới là thứ buộc chặt lấy cả hai chúng ta.  Anh có biết không? Trọng lượng của anh đối với em càng lúc càng trở nên sâu lắng. Chẳng một nơi nào trong trái tim em không có hình bóng của anh dầu em chẳng hề muốn nghĩ đến điều đó. Bất giác, em trở thành vệ tinh quấn lấy anh mà không phải bất cứ một ai khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hannah, hôm nay anh tròn 24 tuổi rồi đấy. Nếu có thể gặp được anh vào chính lúc nửa đêm, đó sẽ là một bữa tiệc đêm rộn rã khi em cất vang bài ca Pijama chúc anh một sinh nhật vui vẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu vẫn đang rong ruổi trên hành trình tìm đến một ngôi sao. Đừng bao giờ chùn bước anh nhé, bởi đằng sau anh còn có em mãi dõi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu anh thật nhiều!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc anh yêu một sinh nhật vui vẻ ^o^!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;English version is &lt;a href="http://www.facebook.com/note.php?note_id=153523077039&amp;amp;ref=nf"&gt;here&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-5626671483668461018?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/5626671483668461018/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=5626671483668461018&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5626671483668461018'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5626671483668461018'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/08/chuc-mung-sinh-nhat-anh-yeu-x.html' title='Chúc mừng sinh nhật anh yêu :x'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-5188907205011002384</id><published>2009-08-05T03:45:00.005+07:00</published><updated>2009-08-05T04:44:58.325+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>2009-08-05</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ôi kì tích... Thế là coi như 5 ngày liên tiếp chẳng thèm onl gì cơ đấy!! Với một con nghiện ngồi net còn hơn cả ăn cơm đó chẳng phải là một sự diệu kỳ sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo té văng đến một nơi không có net trong hai ngày thứ 5 và thứ vì một vài lí do cả chủ quan lẫn khách quan. Về nhà ngày thứ 7 thì hỡi ôi, hay tin rằng: "modem cháy rồi cháu yêu nhớ!". Mà zồi ôi, khi cháu nó về nhà và nhận được câu đó thì cũng đã xế chiều rồi. Và ngày hôm sau thì còn gì tồi tệ hơn khi nó là... Chủ Nhật? Vâng, thì làm đếk gì có công ty nào nó chịu làm vào cái ngày nghỉ tuyệt vời thế này cơ chứ? Và cháu nó phải chờ đến tận thứ 2 để cô chủ đi-ký-hợp-đồng-mới! Điều đó có nghĩa là cháu nó sẽ không có mạng trước ngày thứ 3.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc là cháu nó té veo đến trường vừa ngồi điều hòa mát rượi vừa onl, nhưng lo ngay ngáy cứ đến tối là acc của mình bị khóa bay biến, với lại tốc độ máy rùa như con sên dù ram 2gb (hay 1gb nhỉ?, dù thế nào thì nhìn cấu hình cũng rất là khủng mà vẫn cứ rùa ngất rùa ngây). Thêm vào đó, toàn bộ tai nghe chả hiểu vì lí do gì đã được quán triệt là... rút ra bằng sạch =_=. Với một đứa nghe nhạc nhiều gấp 3 lần giờ ngủ tiêu chuẩn thì đó rõ là một cực hình mà... õ_õ | Hoặc là cháu nó ôm cái portable firefox ra hàng để ngồi lọc cọc làm việc không có word =_=.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách nào cũng là tối kiến cả. Thôi thì ở nhà cho lành, coi như được một phen làm quen với thế giới ngày tận thế!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ mà các cụ nói cấm có sai. Nhàn cư vi là sinh ra bất thiện. Trong đống ngày nằm ườn ở nhà đem quạt ra phật phật và bật máy lên không có việc gì để làm, mèo đã kịp thanh toán xong kha khá những bộ j-drama đáng xem, ít nhất là với sở thích cực kỳ khó tính của mèo. Đếm ra thì có Voice, Engine, Dragon Zakura với movie linh tinh gì gì đó. Rỗi hơi ngồi chơi Chuzzle giành giật thêm được cả cục mề đay nữa mà rồi vì cài lại em máy bay mất sạch TT_TT. Cái chuyện cài lại máy sau 4 tháng an lanh này xem chừng liên quan đến 2 ngày mèo bay veo qua veo lại Đội Cấn - Đặng Thái Thân trong 2 ngày thứ 5 và thứ 6 kể trên, kèm theo đó là cả một cục tức to đùng mang tên: con sao biển +_+&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay trở lại với J-Drama, mặc dù cấm ai dám nói mèo thua kém thằng nào trong hiểu biết về nó, cơ mà số lượng phim mèo đã xem nhiều khi còn không bằng chỉ là một đứa mọt manga đá chéo sân :)). Cơ mà mèo không quan tâm lắm. Mèo xem khoái xem phim điển hình và những phim theo sở thích của mèo hơn là những bộ người ta hô hào này nọ mà mèo xem xong ứ có cảm giác gì hết trơn hết trọi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà thực ra thì trong đống phim trên cũng có khá nhiều cái mèo không thích đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên phải kể đến Voice. Bộ phim này dù nói về pháp y mà cuối cùng toàn là những câu chuyện tình nghĩa =_=. Mèo muốn xem phim hình sự trinh thám cơ, thành ra dù nhận thức được Voice là một bộ phim đầy tính nhân văn, mèo cũng chỉ xếp bộ này vào cái dạng xem cũng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kế đến là Dragon Zakura. Bộ phim này xem chừng là một bước ngoặt rất lớn đối với bạn Usavich (hay untalkativebunny hay greyandblack của ACC). Bạn í thì là một pre/reviewer mèo khá là nể nang vì khả năng viết của bạn ấy khiến mèo tò mò về khá nhiều bộ. Dragon Zakura chính là một trong số đó. Tuy nhiên, vì biết mình không tông xuyệt tông coi phim với bạn ý ngay từ cái hồi Haken no Hinkaku nên thường không có dự định bộ nào bạn ấy viết review. Nhưng tại tò mò quá, muốn biết tại sao Dragon Zakura lại là một bước chuyển biến cho cuộc đời bạn ấy chứ không đơn thuần chỉ là thích như những bộ khác... và thế là mèo coi.&lt;br /&gt;Cơ mà thật lòng coi bộ này xong mèo không có cảm xúc mấy. Thật sự mà nói, một bộ nào mèo coi được từ đầu đến cuối có nghĩa là người khác xem sẽ khen hay. Nhưng chung quy thì cái bước ngoặt của tất cả lũ học sinh đần độn của cái trường Ryuukan và bước ngoặt của cả một người như Usavich nữa cũng không phải là cái gì quá lớn lao với mèo. Ờ thì biết nó hay, nó giá trị và nó là một bài học định hướng cho bất cứ ai đã đang và sẽ bước vào đời. Nhưng... vẻ như con mèo 3 chân này khác người quá sao đó mà nó cảm thấy những bài học ấy không cần thiết, hay là không thể áp dụng được với bản thân nó. Tấm bằng đại học là một thứ giá trị dù ở bất cứ quốc gia nào, nhất là một tấm bằng của Todai - đại học danh tiếng nhất Nhật Bản. Mèo cũng đã nhận ra cái giá phũ phàng mà mèo sẽ phải đương đầu trong năm tới khi kết thúc ở Arena, một tấm bằng Advance Diploma không bao giờ là giá trị ở cái đất nước Việt Nam này. Hơn thế nữa công việc thiết kế đòi hỏi ở con người ta sự chăm chỉ, nhưng mèo thì lười vô đối. Nhưng mèo vẫn không cho rằng mình đã sai khi chạy trốn khỏi ĐH quốc lập. Ừ, cứ gọi mèo là đồ nhát gan kẻ thua cuộc cũng chả sao hết. Chỉ cần bản thân mèo biết rằng mình đã vứt bỏ được rất nhiều sai lầm của quá khứ khi chấp nhận thua cuộc. Mèo chẳng giỏi giang bằng ai, còn thua kém rất rất nhiều người mà chỉ cần mỗi lần nghe tên mèo ôm một nỗi hận không sao tả xiết. Nhưng mèo cũng biết có hàng tá những đứa bằng giỏi hàng đầu vẫn phải ghen tị với mèo. Mèo vẫn có thể ngủ mười mấy tiếng 1 ngày mà điểm số ở trường khối đứa không theo được, mèo vẫn có thể đi chơi bạt tử mà tháng nào cũng chả thiếu tiền tiêu, không phải được chu cấp vì mèo đã tự lập về tài chính trước cả khi mèo lên đầu 2 tuổi tác ít nhất là 8 tháng giời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mèo vẫn còn muốn hơn thế. Mèo muốn số tiền mèo kiếm được mỗi tháng không phải 6 mà là 7 chữ số 0. Mèo muốn sống có mục đích, sống có giá trị. Ồ... nhưng giờ ngoài vấn đề tài chính ra  mèo thấy cái gì của mèo cũng không được ổn lắm. Không ai bắt một đứa 20 tuổi không được phép vấp ngã thêm lần nữa. Nhưng mèo không thích, không muốn và biến mình thành một đứa sống dè dặt lúc nào không hay. An phận là điều khiến mèo hận nhất ở bản thân mình. Nhưng không có mục tiêu thì lấy gì để mà cố gắng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi bỏ đi, lảm nhảm nhiều quá rồi =_=. Đi ngủ, tí còn lôi con táo ra chém gió vụ con sao biển.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-5188907205011002384?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/5188907205011002384/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=5188907205011002384&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5188907205011002384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/5188907205011002384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/08/2009-08-05.html' title='2009-08-05'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-363800481394547340</id><published>2009-07-25T04:47:00.003+07:00</published><updated>2009-07-25T05:10:58.948+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>2009-07-25</title><content type='html'>Tôi thực sự yêu một người.&lt;br /&gt;Yêu anh ấy. Rất nhiều.&lt;br /&gt;Yêu đến mức cả sự tàn nhẫn của anh cũng không thể nào ghét bỏ được.&lt;br /&gt;Yêu đến mức bản thân mình bị tổn thương ghê gớm cũng không thể nào từ bỏ được.&lt;br /&gt;Yêu đến mức không sao quên được.&lt;br /&gt;Yêu đến mức không thể yêu ai khác hơn thế được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vốn đã định từ bỏ.&lt;br /&gt;Vậy mà ngày hôm nay tôi đã làm tổn thương 1 người. Và làm tổn thương chính bản thân mình.&lt;br /&gt;Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác bị bỏ rơi đến vậy.&lt;br /&gt;Nói chuyện với anh.&lt;br /&gt;Tuyên bố rằng mình kiệt sức.&lt;br /&gt;Tôi muốn dừng lại, và sẽ dừng lại.&lt;br /&gt;Để rồi chợt nhận ra rằng mình đã mắc bẫy vĩnh viễn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu anh nhiều hơn tôi tưởng.&lt;br /&gt;Tôi viết để khẳng định rằng cho đến tận bây giờ tôi vẫn yêu anh ấy.&lt;br /&gt;Tôi viết để ghi lại cảm xúc của tôi lúc này.&lt;br /&gt;Một nụ cười.&lt;br /&gt;Lần đầu tiên sau từng ấy thời gian, tôi có thể cười vì tôi biết mình yêu anh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-363800481394547340?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/363800481394547340/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=363800481394547340&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/363800481394547340'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/363800481394547340'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/2009-07-25.html' title='2009-07-25'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-3048992472480572826</id><published>2009-07-22T00:24:00.005+07:00</published><updated>2010-03-14T11:44:34.319+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='© pre-review'/><title type='text'>2009-07-22</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:verdana;"&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;[kenh14.vn] Đơn Phương Hoa Giấy&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-left: 5px; vertical-align: top;font-size:85%;" &gt;&lt;div class="CellRelation"&gt;                                 &lt;img src="http://kenh14.channelvn.net/ImagesGUI/Portal/Share/muitenRelation.jpg" height="7px" width="5px" /&gt;  &lt;a href="http://kenh14.channelvn.net/c87/t1/2009071912226477/ki-1-hoang-tu-moi-chuyen-nha-va-bai-kiem-tra.chn" class="RelateNewsVer2"&gt;Kì 1: Hoàng tử mới chuyển nhà và bài kiểm tra&lt;/a&gt;                             &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-left: 5px; vertical-align: top;font-size:85%;" &gt;&lt;div class="CellRelation"&gt;&lt;img src="http://kenh14.channelvn.net/ImagesGUI/Portal/Share/muitenRelation.jpg" height="7px" width="5px" /&gt;  &lt;a href="http://kenh14.channelvn.net/c87/t1/20090721105428251/ki-2-giot-nuoc-mat-cuoi-cung.chn" class="RelateNewsVer2"&gt;Kì 2: Giọt nước mắt cuối cùng&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tôi đã không không khóc khi những dòng chữ cuối cùng khép lại một câu chuyện buồn nhưng có hậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có một chút kiềm chế ở trong ấy, nhưng hơn hết cả có lẽ là bởi sự chai lì trong con người giờ đây không còn quá nhiều cảm xúc.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;"Đơn phương hoa giấy"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; không phải là một câu chuyện sáng tạo, ít nhất là đối với bản thân tôi. Bởi ngay khi Kì 1 được đăng lên và đọc qua nó, tôi đã sớm biết trong đôi mắt màu cafe kia là hình ảnh một người con gái khác, một quá khứ đầy ám ảnh. Và tôi đã ngờ ngợ hình như mình biết trước câu chuyện buồn đằng sau ấy... Nhưng tôi đã cố lẩn tránh cái tiến triển rất bình thường của kịch bản đó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng làm sao "&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Đơn phương hoa giấy"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; có thể đi theo một hướng khác cho được khi mục tiêu cuối cùng của nó là đánh động nơi sâu thẳm trong trái tim của mỗi con người? Cái hướng đi của câu chuyện, rõ ràng là cách hợp lí nhất trong việc xây dựng tình tiết để đến cuối cùng ai đọc xong nó cũng phải mỉm cười, và để khi tắt đi cửa sổ trang web rồi mà hình ảnh những bông hoa giấy mỏng manh vẫn còn vấn vương trong trí não.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái đáng phục ở người viết này không phải là sáng tạo nên một câu chuyện cảm động, mà là ở khả năng diễn đạt cái ngọt ngào của chuyện tình đó. Nhẹ nhàng, hợp lí, và vừa đủ cho người đọc tìm kiếm một sự chia sẻ và đồng cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể xếp câu chuyện này vào danh sách "favorite" của mình bởi cái khiến tôi làm được như thế phải là nể phục vì khả năng sáng tạo kịch bản. Tuy nhiên, chỉ một câu duy nhất trong cả câu chuyện dài này khiến tôi phải suy nghĩ, để rồi kết luận một câu đơn giản rằng đây là một tác phẩm hay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;"Thành đã có một người con gái khác, và còn là người không bao giờ thay thế được."&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ không ai tin tôi lại bị ấn tượng bởi câu nói này đâu nhỉ? Chắc chắn với phần đông mọi người, nụ cười của họ sẽ dừng ở câu chuyện Hương kể về hoa giấy như một truyền thuyết tình yêu kia cơ. Với tôi thì, tuy chưa từng nghe ai kể hệt như vậy, nhưng motif mở cửa trái tim một con người nào đó, bằng câu chuyện kiên cường gắn liền với kỉ niệm của chính họ lại là một cái gì đó không còn quá xa lạ. Thế nên, có thể giờ đây tôi sẽ ngắm nhìn bông hoa nhỏ bé ấy lâu hơn bình thường một chút, sẽ nở một nụ cười nhớ đến câu chuyện này đây, mà cuối cùng cũng chỉ nhớ đến nó như bao câu chuyện tương tự tôi đã từng đọc qua hay được một ai đó quan trọng lắm kể lại. Tôi sẽ chỉ nhớ đến những gì trái tim mình muốn chạm tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng câu trên thì lại khác... &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;"người con gái thể bao giờ có thể thay thế được"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img710.imageshack.us/img710/6378/maxiolanimegalerybokura.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 350px; height: 350px;" src="http://img710.imageshack.us/img710/6378/maxiolanimegalerybokura.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Câu nói này khiến tôi bất chợt nhớ đến những giọt nước mắt của chàng trai Yano trong &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Bokura ga Ita &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;(Tình yêu học trò) ngày nào. Và đương nhiên, tôi sẽ nhớ đến cả ánh mắt dõi theo người con trai ấy của cô bé Nanami nữa... Cô bé ấy cũng yêu một người con trai mà trong tim anh mãi mãi chôn giấu một hình bóng không thể xóa nhòa... &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;"người con gái không bao giờ có thể thay thế được"&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;... Cả những câu chuyện trong manga của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Miho Obana &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;nữa. Tất cả chúng và câu chuyện này mang cùng một dấu lặng trong bản nhạc hòa khúc Andante.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu Miho Obana trước khi tôi gặp Bokura ga Ita của Yuki Obata. Nhưng dù là ai chăng nữa và là tác phẩm nào chăng nữa, cái sống trong tôi là xúc cảm của chính bản thân. Tôi có một cuộc sống bình lặng mà cái chết chỉ một lần duy nhất đủ sức ám ảnh tôi. Nhưng đó lại là của một cô bé tôi không hề quen thân. Cơ mà trong tim tôi vẫn có một hình bóng không bao giờ có thể thay thế được. Và trong trái tim của hình bóng ấy, tôi biết cũng có một hình bóng khác như thế, giống hơn với câu chuyện ở đây...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời vẫn là một vòng xoáy bất tận như thế. Những con đường vẫn cứ mải miết đuổi theo nhau trên hành trình cô độc. Tôi nhớ những ngã tư đường...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rốt cục thì loài hoa duy nhất và trọn đời trong trái tim tôi vẫn là một cánh bồ công anh. Hoa giấy đã chọn ở lại. Còn tôi, tôi sống vì tự do trong cơn gió.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-3048992472480572826?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/3048992472480572826/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=3048992472480572826&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3048992472480572826'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3048992472480572826'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/2009-07-22.html' title='2009-07-22'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-7737746604013980354</id><published>2009-07-10T04:27:00.002+07:00</published><updated>2009-07-10T04:47:07.301+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Tàn nhẫn...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Anh vẫn cứ là anh của mọi lần...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn là câu trả lời em đã biết trước từ lâu lắm rồi...&lt;br /&gt;Một câu hỏi tương lai, anh không bao giờ khẳng định.&lt;br /&gt;Một câu hỏi hiện tại, anh luôn nói khi nào mình gặp nhau.&lt;br /&gt;Rõ ràng anh không hề thay đổi. Rõ ràng con ác quỷ em hằng yêu  vẫn còn ở đó.&lt;br /&gt;Anh vẫn cứ tàn nhẫn với em như thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng...&lt;br /&gt;em đáng để bị anh đối xử mãi như vậy sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em mệt mỏi lắm rồi. Đôi chân em đã không còn sức để tiếp tục trò mèo chuột với anh nữa. Thuyền đã đứt dây và trôi đi vô định rồi.&lt;br /&gt;Có thể đó sẽ là một hành trình cô độc dài vô tận. Nhưng dù như thế còn hơn dựa dẫm vào một cây cọc mục nát.&lt;br /&gt;Con thuyền này muốn tìm được bến đậu cho riêng nó. Nhưng nó cũng không sợ phải lang thang trong suốt lịch sử tồn tại của mình. Đằng sau lớp sương mờ có thể là một hòn đảo, nhưng biết đâu lại là một vực xoáy tử thần? Chọn cách an phận vẫn sẽ là tốt hơn. Sẽ có một bờ biển trời quang mây tạnh, hoặc cũng có thể là một đường chân trời. Đấy là lựa chọn của em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đau lắm, nhưng chắc chắn em sẽ phải làm.&lt;br /&gt;Tàn nhẫn với anh.&lt;br /&gt;Tàn nhẫn với chính bản thân mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quân Joker vẫn còn bám trên đỉnh "Đế thích hồi thiên" khi điểm trọng lực vô cùng tạo nên một chân không vô tình. Thời gian đang đếm ngược đến ngày nó biến mất. Sắp rồi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~&lt;br /&gt;Ẹc, mệt quá. Mèo đi ngủ!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-7737746604013980354?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/7737746604013980354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=7737746604013980354&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7737746604013980354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/7737746604013980354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/tan-nhan.html' title='Tàn nhẫn...'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-6685656505393003866</id><published>2009-07-06T08:37:00.006+07:00</published><updated>2009-12-24T03:55:41.888+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Drama'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='_♥.Sato Takeru.♥_'/><title type='text'>MW dai-0-sho: Akuma no Game [Sato Takeru]</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/SlFdAHMG2iI/AAAAAAAAAiI/FFEMRo2SL0c/s1600-h/takeru_in_mw.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/SlFdAHMG2iI/AAAAAAAAAiI/FFEMRo2SL0c/s320/takeru_in_mw.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5355163688431442466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Mãi đến hôm qua hôm kia mới nhớ ra ngày phát sóng &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;MW dai-0-sho: Akuma no Game (MW dai-0-sho: The Devil's Game) &lt;/span&gt;là 30/6. Hộc tốc lên d-addicts down bản 1280x720 về để coi. Quả là prequel của MW có khác, lại còn có bạn già Sato Takeru chẳng trách tốc độ load của nó nhanh cứ gọi là đừng hỏi.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div  style="text-align: justify;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style=";font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;&lt;br /&gt;Vừa kết thúc xem em nó bản raw. Giờ này thì chưa thể có softsub cho được, dù có bao nhiêu người hớn độ bạn già nhà tớ đến đâu đi chăng nữa. Thành thử ra, xem mà không hiểu tiếng Nhật cũng hơi bị nản. Cơ mà tình tiết phim thì chẳng có gì quá phức tạp. Với lại mèo cũng xem j-drama đủ nhiều đề giờ nghe mấy câu giao tiếp thường ngày cũng hiểu nôm na dù 1 chữ tiếng Nhật bẻ đôi cũng chưa từng học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên, để đánh giá bộ phim này hay hay dở cũng là một điều khó khăn. Thêm nữa, nó lại chỉ như một SP để gọi là giới thiệu cho phần chính của movie công chiếu vào ngày 4/7 tại rạp mà thôi. Cơ mà, xem xong nó cảm xúc của mình có rất nhiều&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vai diễn của bạn &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tamaki Hiroshi&lt;/span&gt;, dù là prequel phim của bạn ấy thì cũng đúng như thể một khách mời góp mặt. Đúng là pr có khác. Cá tính về cái sự lạnh lùng của bạn ấy thì khỏi hỏi. Nhân vật Yuki Michio trong MW có khác gì đâu ngoài cái từ mà chính tên của tập phim này đặc biệt đã nói đến? Akuma hay còn là Ác Quỷ, đối với một kẻ như hắn thì sinh mạng con người chỉ như một trò chơi mà thôi. Từ hồi coi bạn Tamaki đóng vai thằng dở hơi trong Love Shuffle là đã nể bạn này về khả năng diễn xuất rồi. Coi MW cũng chẳng có gì khiến mèo bất ngờ cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Koide Keisuke&lt;/span&gt; cũng xuất hiện trong phim này với vai trò Kousuke - kẻ dẫn dắt nhân vật chính Takashi đến với Yuki và cũng là một chìa khóa quan trọng của bộ phim này. Thật sự hơi bất ngờ vì lần đầu tiên Koide đóng một vai có tí phản diện. Trông thằng bé để kiểu đầu dân anh chị trông cũng hay hay. Mặc dù xét kĩ thì nét mặt của Koide vẫn hợp nhất để đóng những vai hiền lành và cù lần một chút. Trong mặt thằng bé thật thà đóng gian khó làm sao ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về nhân vật chính &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sato Takeru&lt;/span&gt; - bạn già vĩ đại của tớ thì... đừng hỏi diễn xuất của bạn ấy dư lào vì Kamen Rider Den-O một mình bạn ấy đã 7 vai diễn 7 cá tính rồi thì việc thể hiện một vai Takashi vặt vãnh như trong MW dai-0-sho: Akuma na Game cũng chả có gì là quá to tát cả. Xem bạn ấy thể hiện cảm xúc nhân vật cứ gọi là thật đến từng nếp nhăn trên khuôn mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div  style="text-align: center;font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img269.imageshack.us/img269/290/takeruinmw01.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img269.imageshack.us/img269/290/takeruinmw01.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Không có chỗ nào để chê diễn xuất của bạn già nhà tớ cả. Nhưng thật lòng mà nói tớ không thích vai diễn này của bạn ấy cho lắm. Một nhân vật có quá khứ bất hạnh nhưng nội tâm đơn giản, so với khả năng của bạn Takeru thì vai diễn này quá là dễ. Không, phải nói là dễ với cả những diễn viên khác nữa. Thế nên tớ mới có đôi phần thất vọng vì bạn Sato Takeru lại chọn một vai diễn như thế để xuất hiện. Tuy nhiên, giữ mình đi đến phút cuối bộ phim, cái tài của bạn ấy mới có dịp bộc lộ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có một điểm duy nhất mà tớ không khỏi run lòng khi coi đến cuối bộ phim này. Đấy là nụ cười của bạn ấy 5 giây trước khi chết vì bom. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó cảm xúc trên mặt của bạn Takeru thể hiện nhiều biến chuyển sâu sắc lắm: Từ một nụ cười vì đã bảo vệ được người mình yêu thương, đến cái gồng mình nghĩ đến cái chết sắp đến, rồi tất cả tan đi và một sự thanh thản... mọi cảm xúc tưởng chừng con người ta phải mất cả cuộc đời để đắn đo mà bạn ấy đã mang về chỉ trong từng ấy thời gian. Tớ cá rằng, chắc chắn nếu một ai khác trong tình cảnh ấy cũng sẽ vậy mà thôi. Nhưng nói thì là vậy, để diễn được như thế mới là điều phải nói. Sức đọng trong vai diễn này của Takeru chỉ vỏn vẹn có bấy nhiêu giây mà thôi, nhưng mà như thế, người ta mới gọi là đẳng cấp thiên tài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chỉ thế mà thôi, cũng đủ làm tớ hài lòng về &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:verdana;" &gt;MW dai-0-sho: Akuma no Game&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Preview cho mọi người hình ảnh cap trong phim này. Cơ mà chỉ của bạn già nhà tớ thôi í.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="javascript:expandcollapse('091224_fix1')"&gt;Pictures are right here&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="posthidden" id="091224_fix1"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img685.imageshack.us/img685/8976/takeruinmw02.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img685.imageshack.us/img685/8976/takeruinmw02.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img22.imageshack.us/img22/6480/takeruinmw03.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img22.imageshack.us/img22/6480/takeruinmw03.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img691.imageshack.us/img691/9444/takeruinmw04.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img691.imageshack.us/img691/9444/takeruinmw04.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img412.imageshack.us/img412/8466/takeruinmw05.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img412.imageshack.us/img412/8466/takeruinmw05.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img37.imageshack.us/img37/2953/takeruinmw06.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img37.imageshack.us/img37/2953/takeruinmw06.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img691.imageshack.us/img691/4779/takeruinmw07.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img691.imageshack.us/img691/4779/takeruinmw07.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img412.imageshack.us/img412/3859/takeruinmw08.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img412.imageshack.us/img412/3859/takeruinmw08.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img691.imageshack.us/img691/4318/takeruinmw09.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img691.imageshack.us/img691/4318/takeruinmw09.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img691.imageshack.us/img691/6498/takeruinmw10.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img691.imageshack.us/img691/6498/takeruinmw10.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img691.imageshack.us/img691/9066/takeruinmw11.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img691.imageshack.us/img691/9066/takeruinmw11.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img37.imageshack.us/img37/6953/takeruinmw12.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img37.imageshack.us/img37/6953/takeruinmw12.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img69.imageshack.us/img69/871/takeruinmw13.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img69.imageshack.us/img69/871/takeruinmw13.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img9.imageshack.us/img9/8833/takeruinmw14.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img9.imageshack.us/img9/8833/takeruinmw14.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img34.imageshack.us/img34/7851/takeruinmw15.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img34.imageshack.us/img34/7851/takeruinmw15.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img6.imageshack.us/img6/2584/takeruinmw16.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img6.imageshack.us/img6/2584/takeruinmw16.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img37.imageshack.us/img37/4256/takeruinmw17.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img37.imageshack.us/img37/4256/takeruinmw17.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img685.imageshack.us/img685/4892/takeruinmw18.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img685.imageshack.us/img685/4892/takeruinmw18.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img685.imageshack.us/img685/4548/takeruinmw19.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img685.imageshack.us/img685/4548/takeruinmw19.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img685.imageshack.us/img685/5638/takeruinmw20.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img685.imageshack.us/img685/5638/takeruinmw20.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img685.imageshack.us/img685/2189/takeruinmw21.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img685.imageshack.us/img685/2189/takeruinmw21.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img269.imageshack.us/img269/7097/takeruinmw22.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img269.imageshack.us/img269/7097/takeruinmw22.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a href="http://img37.imageshack.us/img37/2955/takeruinmw23.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://img37.imageshack.us/img37/2955/takeruinmw23.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="281" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-6685656505393003866?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/6685656505393003866/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=6685656505393003866&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6685656505393003866'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/6685656505393003866'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/mw-dai-0-sho-akuma-na-game-sato-takeru.html' title='MW dai-0-sho: Akuma no Game [Sato Takeru]'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/SlFdAHMG2iI/AAAAAAAAAiI/FFEMRo2SL0c/s72-c/takeru_in_mw.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-2984265383897234209</id><published>2009-07-04T14:57:00.004+07:00</published><updated>2009-07-04T16:23:33.984+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► Computer Tips'/><title type='text'>Useful Firefox Add-ons</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mặc kệ thi cử và cái đống css đau đầu hiểu được chết liền, ngày hôm nay mèo vẫn tự sướng ngồi update Firefox 3.5 và sau đó là một cục add-ons đi kèm. Cho mèo khoe thành tích cái, cũng là gợi ý cho các bạn sử dụng luôn ^^. Nếu bạn nào yêu thích FF thì đống add-ons này là cực kỳ hữu dụng đấy :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s175.photobucket.com/albums/w150/cross-world/tu-suong/?action=view&amp;amp;current=FF35.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="margin: 0px 10px 10px 0px; float: left;" src="http://i175.photobucket.com/albums/w150/cross-world/tu-suong/FF35.jpg" alt="chú mèo ba chân" border="0" height="280" width="350" /&gt;&lt;/a&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/271"&gt;ColorZilla&lt;/a&gt; 2.0.2&lt;/span&gt; &lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt; *FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;cái này để pic code màu trực tiếp trên FF, một số tính năng nữa mà bạn ít dùng nên cũng chả nhớ mấy :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/605"&gt;Copy Links&lt;/a&gt; 0.1.6&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;cái này để bôi đen và copy link mà tụi nó đặt tên, đỡ phải copy từng cái một. Nếu một link mà đặt tên, như chính cái link add-ons bạn để đây này, mà bôi đen rồi copy là jdownloader nó không get links được để mà download. jdownloader nó chỉ lấy được những link mà tên của nó cũng chính là đường link thôi. Add-ons này vừa mới mò ra khi update FF3.5. Đang rất sung sướng vì giờ không còn phải vất vả với dạng link để theo part nữa rồi :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/743"&gt;CustomizeGoogle&lt;/a&gt; 0.76&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;cái này mèo ngờ giờ nó không còn hữu ích lắm dù ngày xưa đã mê nó như điếu đổ. Một phần mềm chặn quảng cáo. hồi trước thì còn có tính năng chuyển trực tiếp sang ảnh khi tìm kiếm ở Google, bỏ qua trang kết quả. Mà giờ cái này không hoạt động được nữa, chưa thấy được fix. Với lại giờ bạn lại cảm thấy hiển thị trang kết quả đôi khi cho bạn thêm những bookmarks mới cho công việc tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/26"&gt;Download Statusbar&lt;/a&gt; 0.9.6.5 &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt;*FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;cái thanh hiển thị những cái download qua built in của FF, các file nhẹ hoặc là 1 số trang không down được = IDM có thể xài cái này để theo dõi tốt ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/2109"&gt;FEBE&lt;/a&gt; (Firefox Environment Backup Extension)&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6.1 &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt;*FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;phần mềm back-up mọi thứ liên quan đến FF, bao gồm tất cả các add-ons, themes, bookmarks, history, cookies, name-pass... ^o^. Đây là add-ons sở hữu tình yêu lớn lao nhất mà bạn dành cho. Không có em nó công việc của bạn đi hết. Em này bạn xài nó từ trước khi được FF đặt recommend cơ :D.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/220"&gt;Flashgot&lt;/a&gt; 1.1.9.6 &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt;*FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Add-ons hỗ trợ download. Nó cho phép bạn lựa chọn hoặc là mở trực tiếp file với phần mềm máy tính (ví dụ như mở file .doc của mail hay mở file torrent trực tiếp vào phần mềm download mà không cần download chẳng hạn), hoặc chọn các công cụ download khác như: built in của FF, IDM... hay bất cứ phần mềm download bạn cài đặt trong máy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/173"&gt;Gmail Notifier&lt;/a&gt; 0.6.3.11&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Trước khi phát hiện ra FF cũng có add-ons này thì bạn đã chính thức xài nó như một phần mềm cài trực tiếp trên máy. Cơ mà cái add-ons này lợi thế hơn hẳn soft kia khi nó cho mình đặt chế độ theo dõi nhiều gmail cùng một lúc mà không cần phải confirm lại mỗi khi khởi động máy, thậm chí cho phép hiển thị cả labels.&lt;br /&gt;Có một add-ons khác nữa là Gmail Manager được FF recommend cơ mà tớ không có ý định sử dụng vì nhìn qua preview chưa thấy có tính năng mình cần. Tớ cho rằng em trên kia có hiệu quả hơn. Mà cứ gợi ý để biết đâu nó có tác dụng với người khác thì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/189"&gt;GooglePreview&lt;/a&gt; 0.22&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt;*FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Phần mềm hỗ trợ cho tìm kiếm google. trang kết quả tìm kiếm sẽ hiển thị preview bằng hình ảnh ngay trước kết quả của bạn chọn để có thể theo dõi ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/243"&gt;Image Toolbar&lt;/a&gt; 0.6.6&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt;*FF recommended*&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Giống như các phiên bản của IE, khi bạn đưa trỏ chuột vào hình ảnh nó sẽ hiện lên 1 cái toolbar ở góc trên bên phải hiển thị các tính năng như là save as, send mail, copy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/139"&gt;Image Zoom&lt;/a&gt; 0.3.1&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt; *FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Phóng lớn ảnh ngay trong môi trường web bạn đang chạy (tự động thu nhỏ text xung quanh). Cái này để kiểm tra độ vỡ của ảnh khi phóng lên rất hiệu quả (ví như mèo kiếm ảnh minh họa cho bài báo chẳng hạn, có thế dùng em nó để kiểm tra coi liệu cái ảnh có size nhỏ hơn tiêu chuẩn này có thể phóng lên mà không quá vỡ hay mờ không?...). Maximum size mà em nó làm được là 400%&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/421"&gt;MR Tech Toolkit&lt;/a&gt; 6.0.3.4&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt; *FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cái này là recommend của FF trước khi bạn biết đến nó. Mặc dù vậy, tính năng của nó ít khi mèo sử dụng dù biết nó là phần mềm hiệu quả để kiểm soát các add-ons, themes (chỉ cần click vào tool trên công cụ là nó hiện ra hết các lựa chọn chứ không cần mở thêm một cửa sổ nhỏ nữa mới load được những cái đi kèm FF)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/10367"&gt;Pearl Crescent Page Saver Basic&lt;/a&gt; 2.1&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;add-ons để chụp ảnh màn hình, chụp ảnh web full-size (như cái ảnh của entry ngay bên dưới entry này đó ^o^)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/5447"&gt;Tab Kit&lt;/a&gt; 0.5.6&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Là một add-ons hiệu quả để quản lí các tab. Nó có thể dồn các tab sang bên phải, bên trái hoặc bên dưới của cửa sổ FF (như mèo là dồn em nó sang phải). Có thể tạo lớp cho tab (dạng tree tab như của mèo khi để tab bên phải). Chế độ màu cho những tab có liên quan (mèo để theo mặc định là by opener tức những tab được mở ra từ link của một tab trước đó =&gt; cũng sẽ tự động tạo tree tab luôn). Nếu bạn đặt tab ở phía bên trên hoặc dưới cửa sổ FF, Tab Kit có thể tạo hàng cho tab (mặc định là 3 hàng) thay vì nó cứ kéo dài vô tận và để dấu mũi tên trượt dài dặc. Có một số tính năng khác nữa như là bôi màu cho tab chưa đọc rồi blah blah blah mà mèo không thích xài vì dễ rối mắt bởi mèo mở tab con rất nhiều nên màu đã đủ đẹp mắt lắm rồi :)).&lt;br /&gt;Các tính năng của Tab Kit vẻ như có ở một số add-ons tương tự khác được FF recommend (nhiều tính năng hơn một chút), nhưng sau khi xài thử thì mèo thấy Tab Kit dễ sử dụng hơn, đẹp mắt hơn và mèo cũng chỉ dùng từng ấy tính năng nên không cần phải xài cái của FF recommend.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/2318"&gt;Total Validator&lt;/a&gt; 5.5.0&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:78%;" &gt; *FF recommended*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Em này mới cài dù biết mình không xài nhiều. Một add-ons mở source của trang web chi tiết hơn dùng properties mặc định. Xem chừng rất hiệu quả cho năm 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/3082"&gt;Undo Closed Tab Button&lt;/a&gt; 3.5.1&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cái này nếu nhớ không nhầm có trong cái recommend của FF về tab mèo nói ở trên kia. Nhưng mà mèo không thích cái add-ons nặng nề đó mà thích tách thành tab kit và cái này hơn. Em này chỉ đơn giản là tạo đúng 1 cái button (như của mèo bên phải thì nó hiện ở trên đầu). Em nó giúp mèo nếu chẳng may tắt nhầm tab thì click vô đó nó tự load lại trang vừa bị tắt, đỡ phải vào recent history làm chi cho mệt.&lt;br /&gt;Trước kia tính năng này mèo xài Tab Buttons (có thêm cả cái news tag button nữa). Nhưng phiên bản FF3.5 mặc định đã có cái news tag button rồi, phiên bản Tab Buttons không tích hợp được với FF3.5 nên mới phải kiếm em mới là em này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Veoh Video Compass 1.5.1 &amp;amp; Veoh Web Player Video Finder 1.4&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Các add-ons đi kèm với trang xem online veoh và cái soft upload + download của veoh. Mỗi khi search 1 từ khóa có liên quan ở Google thôi, mà trên Veoh có, nó sẽ hiện 1 lớp các video ngay trên đầu trang và ở dạng thanh trượt các kết quả. Ngoài ra còn icon tắt trên thanh công cụ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://s175.photobucket.com/albums/w150/cross-world/tu-suong/?action=view&amp;amp;current=desk-joe-4.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img style="margin: 0px 0px 10px 10px; float: right;" src="http://i175.photobucket.com/albums/w150/cross-world/tu-suong/desk-joe-4.jpg" alt="Photobucket" border="0" height="280" width="350" /&gt;&lt;/a&gt;He. Hết rồi. Dùng ít thôi mà :P. Các add-ons của FF mèo xài từ rất lâu rồi, nhiều cái phải mãi đến sau này mới được FF recommend. Xem ra mèo cũng chăm mò đấy chứ :P.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra thì đã tiện khoe nốt :P. Do update FF nên 1 loạt themes xưa mèo xài không còn tích hợp được nữa =&gt; update theme mới mà giờ thì đang xài em &lt;a href="https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/8023"&gt;Abaca Classic&lt;/a&gt;. Em nó đơn giản, mà đẹp. (thực ra thì có nhiều theme khác cũng rất đẹp nhưng mèo không xài được do bookmark toolbar của mèo quá nhiều =_=, dùng các theme sử dụng font chữ lớn hoặc là in đậm tên bookmark là nó trôi 1 loạt bookmark của mèo về sau cái mũi tên =_=.) Mà nói chung giờ thích basic, nên xài em này là đẹp lắm rồi. Tiện để theo dõi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ mà vì em nó màu xanh dương, với lại mèo cũng đã đổi Desktop theo xu hướng cũng... xanh dương vì nó là single thứ 4 của anh Joe &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;"Go!" &lt;/span&gt;=&gt; lại phải đổi tiếp style của XP thành màu xanh dương =&gt; winamp skin của mèo giờ cũng thành &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Blue Invasion&lt;/span&gt; =].&lt;br /&gt;Hơi tiếc vì trước kia toàn bộ máy của mèo là màu xanh rêu, như cái màu blog này. Mà giờ thì... thôi thỉnh thoảng thay đổi cũng có cái hay, mặc dù mèo không có ý định lại chóng mặt với cái templates để đổi nó sang màu xanh dương nữa đâu =_=. Vẫn thích temp này của blog. Với lại blog mèo lập cho anh Joe ở .♥ Kingdom of Joe ♥. đã có màu xanh rồi. Như ví dụ minh họa =P&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-2984265383897234209?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/2984265383897234209/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=2984265383897234209&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2984265383897234209'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/2984265383897234209'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/useful-firefox-add-ons.html' title='Useful Firefox Add-ons'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i175.photobucket.com/albums/w150/cross-world/tu-suong/th_FF35.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-3737007619763198740</id><published>2009-07-02T08:00:00.006+07:00</published><updated>2009-07-04T04:53:39.718+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='...nhật ký mèo ba chân...'/><title type='text'>Right-side labels of Gmail is disable now</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk59VYPsb8I/AAAAAAAAAc8/coT6d0YEQRg/s1600-h/Gmail0630.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk59VYPsb8I/AAAAAAAAAc8/coT6d0YEQRg/s320/Gmail0630.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5354354813229100994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;OMG =_=. This is the most useful function of Gmail. But now, every gadgets is stuck in the left side (except chat module).&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;I hate hiding my labels&lt;br /&gt;I hate scrolling down to see the quick-links&lt;br /&gt;I don't like "Go to labels" function too. Instead of one click, I have to type some initial characters that I never remember =_=. It takes time to think =_=. Because I remember my labels through their colors T^T&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16 visible labels now (try to hide 3 labels are fewest using)&lt;br /&gt;8 quick-links&lt;br /&gt;Google calendar is used as a day-runner&lt;br /&gt;Google Docs for creating sharing documents&lt;br /&gt;All of them are in the left&lt;br /&gt;How long my email will take? :((&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1615702983107351210-3737007619763198740?l=mieunhoc.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mieunhoc.blogspot.com/feeds/3737007619763198740/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1615702983107351210&amp;postID=3737007619763198740&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3737007619763198740'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1615702983107351210/posts/default/3737007619763198740'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mieunhoc.blogspot.com/2009/07/right-side-labels-of-gmail-is-disable.html' title='Right-side labels of Gmail is disable now'/><author><name>Nguyệt Phong Anh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10320858828652551254</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk5V2L5OfJI/AAAAAAAAAb4/qIGgmZX-qwA/S220/%5Bava%5D2009thaotra.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_FqO4XgH7VwA/Sk59VYPsb8I/AAAAAAAAAc8/coT6d0YEQRg/s72-c/Gmail0630.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1615702983107351210.post-8602886169338812626</id><published>2009-06-29T17:28:00.007+07:00</published><updated>2011-02-05T17:30:56.395+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='♪ favarist'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='► J-Musik'/><title type='text'>Kowarete iku Sekai [Girugämesh]</title><content type='html'>&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/49oe-AlGnyU&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/49oe-AlGnyU&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="344" width="425"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #006600; font-size: 180%; font-weight: bold;"&gt;† Kowareteiku Sekai †&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #ff6666;"&gt;† Girugämesh †&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #009900; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Romaji:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shiroi kara shiroku itai to iu&lt;br /&gt;Shiroi kara nani ka wo mazewareru&lt;br /&gt;Chiisana utsuwa no mizu wa sukitoori&lt;br /&gt;Shizuka ni potsuri to iro ga ochita&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yagate hito wa kegarete&lt;br /&gt;Hito ga hito de somerarete&lt;br /&gt;Tomo ni ikiru kono hoshi somete&lt;br /&gt;Mizukara no kubi shimetsukeru&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kigi wa tsumetaku sobieru biru ni&lt;br /&gt;Miageta jidai wa nani wo egaku?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kegareta te de chi ni fure&lt;br /&gt;Yasashisa kie hana ga kareta&lt;br /&gt;Kokoro mo nai sono te de&lt;br /&gt;Tsumi mo nai asu korosarete&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yagate hito wa kegarete&lt;br /&gt;Hito ga hito de somerarete&lt;br /&gt;Tomo ni ikiru kono hoshi somete&lt;br /&gt;Kowarete iku sekai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Inochi to hikikae ni oretachi ga hoshigatta no wa bunmei de nani wo utsusu?&lt;br /&gt;Shiri shiyoku migatte na arasoi de&lt;br /&gt;Nagareta no wa chi janakute hoshi no namida&lt;br /&gt;Chikyuu ga umarete nanjuu okunen&lt;br /&gt;Toki no hiritsu dato suubyou shika ikite nai no ni&lt;br /&gt;Oretachi wa torikaeshi ga tsukanakunatte shimatta&lt;br /&gt;Oretachi wa sukuiyou mo nai sonzai&lt;br /&gt;Dakedo tada ichi kegarenaki ai wo shitta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Owari wa chikai keredo daijoubu ai seteru kimi wo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #009900; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Kanji:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;白いから白くいたいと言う&lt;br /&gt;白いから何かを混ぜられる&lt;br /&gt;小さな器の水は透き通り&lt;br /&gt;静かにポツリと色が落ちた&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;やがて人は汚れて&lt;br /&gt;人が人で染められて&lt;br /&gt;共に生きるこの星染めて&lt;br /&gt;自らの首絞めつける&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;木々は冷たく　　そびえるビルに&lt;br /&gt;見上げた時代は　　何を描く？&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;汚れた手で地に触れ&lt;br /&gt;優しさ消え花が枯れた&lt;br /&gt;心も無いその手で&lt;br /&gt;罪も無い明日殺されて&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;やがて人は汚れて&lt;br /&gt;人が人で染められて&lt;br /&gt;共に生きるこの星染めて&lt;br /&gt;壊れていく世界&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;命と引き替
